Trần Duy Mạnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Duy Mạnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. (2 điểm)

Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ, diễn biến tâm lí của nhân vật Chi-hon được khắc họa tinh tế, sâu sắc qua dòng hồi tưởng và day dứt về người mẹ bị lạc. Ban đầu, Chi-hon mang tâm trạng bực tức, trách móc, hướng sự khó chịu vào các thành viên trong gia đình vì không ai ra ga đón bố mẹ. Tuy nhiên, khi đứng tại chính nơi mẹ biến mất, cảm xúc ấy dần chuyển thành xót xa và ân hận. Giữa dòng người đông đúc, Chi-hon tưởng tượng ra sự lạc lõng, hoang mang của mẹ, từ đó cảm nhận rõ nỗi cô độc mà mẹ đã phải chịu đựng. Những kí ức cũ ùa về, đặc biệt là kỉ niệm chiếc váy, khiến Chi-hon tự trách bản thân vì sự vô tâm của mình trong quá khứ. Cảm giác hối tiếc ngày càng sâu sắc khi cô nhận ra mình đã không đủ thấu hiểu, quan tâm đến mẹ. Diễn biến tâm lí ấy thể hiện quá trình thức tỉnh trong nhận thức và tình cảm của Chi-hon, đồng thời góp phần làm nổi bật thông điệp nhân văn của tác phẩm về tình mẫu tử và sự yêu thương.


Câu 2. (4 điểm)

Trong cuộc đời mỗi con người, kí ức về những người thân yêu giữ một vị trí vô cùng quan trọng, bởi đó không chỉ là những hình ảnh của quá khứ mà còn là điểm tựa tinh thần nuôi dưỡng tâm hồn ta trong hiện tại và tương lai. Những kí ức ấy có thể rất giản dị: một lời dặn dò của mẹ, một cái nắm tay của cha hay một bữa cơm gia đình ấm áp, nhưng lại mang sức mạnh bền bỉ theo suốt hành trình trưởng thành của mỗi người.

Kí ức về người thân trước hết giúp con người nhận ra nguồn cội của mình. Qua những hồi ức, ta hiểu mình đã được yêu thương, chở che và nuôi dưỡng như thế nào để có được ngày hôm nay. Chính điều đó khiến ta biết trân trọng gia đình và sống có trách nhiệm hơn với những người xung quanh. Đồng thời, kí ức còn là nơi lưu giữ những bài học sâu sắc về cách sống, cách yêu thương mà người thân đã âm thầm truyền lại.

Bên cạnh đó, kí ức về những người thân yêu còn là điểm tựa tinh thần mỗi khi con người đối diện với khó khăn, mất mát. Khi mệt mỏi hay lạc hướng, việc nhớ về nụ cười, ánh mắt hay lời động viên của người thân có thể tiếp thêm cho ta sức mạnh để bước tiếp. Đặc biệt, khi người thân không còn bên cạnh, kí ức chính là sợi dây gắn kết duy nhất giúp họ tiếp tục sống trong trái tim ta.

Tuy nhiên, nhiều người chỉ thực sự trân trọng kí ức khi đã đánh mất cơ hội quan tâm, yêu thương người thân trong hiện tại. Những hối tiếc ấy nhắc nhở mỗi chúng ta cần sống chậm lại, biết lắng nghe và quan tâm nhiều hơn đến gia đình. Bởi những kí ức đẹp không tự nhiên mà có, chúng được tạo nên từ sự yêu thương chân thành ngay trong đời sống hằng ngày.

Tóm lại, kí ức về những người thân yêu là tài sản tinh thần vô giá của mỗi con người. Nó giúp ta hiểu mình là ai, tiếp thêm sức mạnh cho ta và dạy ta biết sống nhân ái hơn. Vì vậy, hãy trân trọng hiện tại và gìn giữ những kí ức yêu thương khi còn có thể.

Câu 1.
Văn bản được kể theo ngôi thứ ba (người kể gọi nhân vật là “cô”, “mẹ”, “bố”), nhưng gắn chặt với cảm xúc và suy nghĩ của nhân vật Chi-hon.

Câu 2.
Đoạn trích được trần thuật theo điểm nhìn của nhân vật Chi-hon – người con gái thứ ba, qua dòng hồi ức, suy nghĩ, ân hận và cảm xúc của cô về mẹ.

Câu 3.
Đoạn văn sử dụng biện pháp nghệ thuật đối lập (tương phản).
→ Tác dụng: Làm nổi bật sự trớ trêu và đau xót khi trong lúc người con đang thành công, bận rộn với công việc ở nước ngoài thì người mẹ lại bị lạc giữa đám đông, nhấn mạnh khoảng cách vô hình giữa con cái và mẹ, từ đó gợi nỗi day dứt, ân hận.

Câu 4.
Qua lời kể của người con gái, người mẹ hiện lên với những phẩm chất như: yêu thương con, hi sinh thầm lặng, giản dị và cam chịu.
Câu văn thể hiện rõ phẩm chất ấy là: “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.”
→ Câu nói cho thấy mẹ luôn nghĩ cho con, chấp nhận phần thiệt về mình.

Câu 5.
Chi-hon hối tiếc vì đã vô tâm, thờ ơ với cảm xúc của mẹ, đặc biệt là việc từ chối chiếc váy mẹ thích mà không hiểu nỗi lòng của mẹ.

Đoạn văn (4–5 câu):
Trong cuộc sống, đôi khi những hành động vô tâm tưởng chừng rất nhỏ lại có thể làm người thân tổn thương sâu sắc. Một lời từ chối lạnh lùng, một sự thờ ơ hay thiếu lắng nghe cũng đủ khiến họ buồn lòng. Khi quá bận rộn với bản thân, ta dễ quên rằng cha mẹ luôn âm thầm hi sinh và mong chờ sự quan tâm từ con cái. Chỉ đến khi mất đi hoặc đứng trước nguy cơ mất mát, con người mới nhận ra giá trị của yêu thương. Vì vậy, hãy biết trân trọng và yêu thương người thân khi còn có thể.