Lê Minh Thư

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Minh Thư
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm là một khúc tâm tình nhẹ nhàng mà thấm thía về tình mẫu tử. Sau khi đọc bài thơ, trong em dâng lên nhiều cảm xúc đan xen: vừa ấm áp, yêu thương, vừa bồi hồi, suy ngẫm. Bằng những hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi, nhà thơ đã giúp em nhận ra vẻ đẹp thiêng liêng của người mẹ và nhắc nhở mỗi người con phải biết trân trọng, biết ơn đấng sinh thành.

Điều khiến em xúc động nhất là hình ảnh người mẹ tần tảo, lặng lẽ hi sinh vì con. Mẹ hiện lên qua hình ảnh trồng cây, chăm chút từng quả trong vườn. Những “quả” ấy không chỉ là trái ngọt của đất trời mà còn là kết tinh của bao mồ hôi, công sức. Từ hình ảnh quả lớn lên nhờ bàn tay chăm bón của mẹ, nhà thơ liên tưởng đến đứa con trưởng thành trong vòng tay yêu thương, che chở. Cách so sánh ấy thật tự nhiên mà sâu sắc, khiến em hiểu rằng mỗi bước đi của con đều có bóng dáng của mẹ phía sau. Mẹ như mảnh đất hiền hòa, âm thầm nuôi dưỡng, còn con là trái ngọt dần chín nhờ tình yêu thương vô điều kiện ấy.

Bài thơ còn làm em suy nghĩ nhiều về quy luật của thời gian. Những quả trên cây rồi sẽ lớn, sẽ chín, còn mẹ thì ngày một già đi. Hình ảnh mái tóc bạc, tấm lưng còng của mẹ khiến em không khỏi chạnh lòng. Trong khi con ngày càng trưởng thành, mạnh mẽ thì mẹ lại hao gầy theo năm tháng. Sự đối lập ấy vừa tự nhiên vừa xót xa, gợi trong em cảm giác ân hận vì đôi khi mình vô tâm, chưa kịp nhận ra mẹ đã hi sinh quá nhiều. Đọc đến những dòng thơ cuối, em như thấy rõ hơn trách nhiệm của người con: phải sống sao cho xứng đáng với những nhọc nhằn mà mẹ đã trải qua.

Em cũng đặc biệt ấn tượng với giọng thơ thủ thỉ, chân thành. Không có những lời lẽ quá cầu kì, hoa mỹ, bài thơ chạm đến trái tim người đọc bằng chính sự giản dị. Chính sự mộc mạc ấy khiến cảm xúc trở nên chân thật hơn. Em cảm nhận được tình yêu thương của mẹ không ồn ào, không phô trương mà âm thầm, bền bỉ như dòng sông chảy mãi. Từ đó, em càng thêm trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống hằng ngày: bữa cơm mẹ nấu, lời nhắc nhở quan tâm, hay ánh mắt dõi theo đầy lo lắng.

Sau khi đọc Mẹ và quả, em thấy lòng mình lắng lại. Bài thơ không chỉ giúp em hiểu hơn về ý nghĩa của tình mẫu tử mà còn khơi dậy trong em ý thức phải yêu thương, chăm sóc mẹ nhiều hơn khi còn có thể. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn để mẹ vui lòng. Bởi lẽ, mỗi người con đều là “quả ngọt” mà mẹ đã dành cả cuộc đời để vun trồng. Khi “quả” đã chín, điều đẹp đẽ nhất không phải là sự trưởng thành của riêng mình, mà là biết quay về, biết nâng niu và đáp đền công ơn trời biển của mẹ.

Trong kho tàng truyện cổ tích và truyền thuyết Việt Nam, hình tượng Thánh Gióng để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Đây là nhân vật tiêu biểu cho tinh thần yêu nước, ý chí quật cường và sức mạnh phi thường của dân tộc Việt Nam trong công cuộc chống giặc ngoại xâm.

Thánh Gióng xuất thân là một cậu bé làng Gióng, lên ba tuổi vẫn chưa biết nói, biết cười, biết đi. Chi tiết này làm nổi bật sự khác thường của nhân vật, đồng thời chuẩn bị cho sự xuất hiện của một con người mang sứ mệnh lớn lao. Khi nghe tin sứ giả đi tìm người tài cứu nước, Gióng bỗng cất tiếng nói, xin vua rèn ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt. Điều đó cho thấy Gióng là người có ý thức trách nhiệm với đất nước, luôn đặt lợi ích chung lên trên bản thân.

Điểm nổi bật nhất của Thánh Gióng là sức mạnh phi thường. Gióng lớn nhanh như thổi, ăn bao nhiêu cũng không đủ, thể hiện sức mạnh được nuôi dưỡng từ nhân dân. Khi ra trận, Gióng cưỡi ngựa sắt, vung roi sắt đánh tan quân giặc. Khi roi sắt gãy, Gióng nhổ tre ven đường làm vũ khí tiếp tục chiến đấu. Chi tiết này không chỉ khắc họa sức mạnh dũng mãnh mà còn thể hiện sự linh hoạt, quyết đoán và tinh thần chiến đấu kiên cường của nhân vật.

Sau khi đánh tan giặc Ân, Thánh Gióng không nhận thưởng mà cưỡi ngựa bay thẳng lên trời. Hành động này cho thấy Gióng là con người vô tư, trong sáng, chiến đấu vì đất nước chứ không vì danh lợi cá nhân. Hình ảnh Thánh Gióng trở thành biểu tượng bất tử cho truyền thống yêu nước và tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam.

Thông qua nhân vật Thánh Gióng, nhân dân ta đã gửi gắm ước mơ về một người anh hùng có sức mạnh phi thường, sẵn sàng đứng lên bảo vệ đất nước khi Tổ quốc lâm nguy. Nhân vật không chỉ mang giá trị nghệ thuật mà còn chứa đựng ý nghĩa lịch sử và tinh thần sâu sắc.

Tóm lại, Thánh Gióng là nhân vật truyền thuyết tiêu biểu, hội tụ đầy đủ những phẩm chất cao đẹp của người anh hùng dân tộc. Hình tượng này đã và sẽ mãi là nguồn cảm hứng, niềm tự hào của các thế hệ người Việt Nam.

Truyện ngụ ngôn “Đẽo cày giữa đường” là một câu chuyện dân gian quen thuộc, ngắn gọn nhưng chứa đựng bài học sâu sắc về cách sống và cách làm việc. Thông qua nhân vật người thợ mộc, truyện đã phê phán thói quen thiếu chính kiến, không có lập trường vững vàng trong cuộc sống.

Người thợ mộc trong truyện là người trực tiếp thực hiện công việc đẽo cày để bán. Tuy nhiên, thay vì suy nghĩ, tính toán cẩn thận ngay từ đầu, anh ta lại chọn cách đẽo cày ngay giữa đường, nơi ai đi qua cũng có thể nhìn thấy và góp ý. Đây là chi tiết mở đầu thể hiện sự thiếu suy nghĩ, thiếu kế hoạch của nhân vật. Việc làm này tạo điều kiện cho nhiều ý kiến trái chiều xuất hiện, khiến anh ta dễ dao động.

Đặc điểm nổi bật nhất của người thợ mộc là không có chính kiến, ai nói gì cũng nghe theo. Người qua đường góp ý cày phải thế này, người khác lại cho rằng phải thế kia, anh ta đều gật đầu làm theo. Chính sự thay đổi liên tục ấy khiến chiếc cày trở nên không phù hợp với bất kỳ ai, cuối cùng không thể bán được. Qua đó, nhân vật hiện lên là người dễ bị chi phối bởi ý kiến bên ngoài, không biết chọn lọc và không tin vào suy nghĩ của bản thân.

Bên cạnh đó, người thợ mộc còn thể hiện sự thiếu hiểu biết và thiếu bản lĩnh. Nếu anh có hiểu biết rõ ràng về nhu cầu của người mua hoặc có niềm tin vào kinh nghiệm của mình, anh đã không để người khác dẫn dắt. Việc nghe theo tất cả mọi người không những không giúp anh hoàn thiện sản phẩm mà còn dẫn đến thất bại.

Thông qua hình tượng người thợ mộc, truyện “Đẽo cày giữa đường” đã gửi gắm một bài học sâu sắc: trong cuộc sống và công việc, con người cần có chính kiến, lập trường vững vàng, biết lắng nghe ý kiến người khác nhưng phải biết chọn lọc, suy xét cho phù hợp với hoàn cảnh thực tế. Nếu không, con người sẽ dễ rơi vào tình trạng rối ren, thất bại giống như người thợ mộc trong câu chuyện.

Tóm lại, nhân vật người thợ mộc là hình ảnh tiêu biểu cho những người thiếu bản lĩnh, dễ dao động trước dư luận. Qua nhân vật này, truyện ngụ ngôn đã phê phán thói quen xấu và nhắc nhở mỗi người cần sống chủ động, có suy nghĩ độc lập để đạt được thành công.

a) xy // x'y' nên xAB=ABy' ( 2 góc SLT ) (1) ; AA' là tia phân giác của xAB nên A1=A2=1/2 xAB (2) ; BB' là tia phân giác của ABy' nên B1=B2=1/2 ABy' (3) ; từ (1),(2),(3) ta có :A2=B1 mà 2 góc này ở vị trí SLT nên AA' // BB' ( 2 góc SLT ) : b) xy // x'y' nên A1=AA'B (2 góc SLT ) AA' // BB' nên AB'B ( 2 góc đồng vị ) vậy AA'B=AB'B

Nguồn điện Bộ phận điều khiển Mâm nhiệt hồng ngoại Nồi nồi

Giải thích :Khi được cấp nhiệt , mâm nhiệt hồng ngoại nóng lên , truyền nhiệt tới nồi nấu và làm chín thức ăn