Nguyễn Trần Phú

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Trần Phú
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1Nhân vật Thứ trong đoạn trích "Sống mòn" của Nam Cao là hình tượng điển hình cho bi kịch của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng: bi kịch giữa khát vọng cao cả và thực tại nghiệt ngã. Xuất phát điểm là một thanh niên đầy hoài bão, mơ thành vĩ nhân và đi du học, nhưng thực tế đã vùi dập y thành một kẻ "sống mòn". Điểm đáng quý ở Thứ là sự tự ý thức mãnh liệt. Y không buông xuôi một cách vô cảm mà luôn dằn vặt, đau đớn khi thấy đời mình "mốc lên", "gỉ đi" trong sự nhỏ nhen, ti tiện. Nỗi sợ hãi "chết mà chưa sống" cho thấy một tâm hồn vẫn thiết tha với giá trị nhân phẩm. Tuy nhiên, hạn chế lớn nhất của Thứ chính là sự nhu nhược và yếu đuối. Dù nhận ra sự tù đày của thói quen, y vẫn không đủ can đảm để "dứt đứt sợi dây thừng", cuối cùng lại chấp nhận để con tàu số phận mang đi trong sự bất lực. Qua nhân vật Thứ, Nam Cao không chỉ phê phán xã hội ngột ngạt bóp nghẹt tài năng mà còn đặt ra vấn đề nhân sinh sâu sắc: con người phải quyết liệt thay đổi để không bị hoàn cảnh tha hóa. Thứ vừa đáng thương vừa đáng trách, là tấm gương soi chiếu cho bất cứ ai đang để mình chết dần trong sự an phận.

Câu 2:

-----------‐--------------BÀI LÀM-------------------------

​Tuổi trẻ không tính bằng thời gian, mà tính bằng ước mơ ​Gabriel Garcia Marquez từng để lại một chiêm nghiệm đầy sức gợi: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Câu nói ấy đã đảo ngược quan niệm thông thường về tuổi tác, khẳng định rằng sức mạnh của ước mơ chính là thước đo thực sự cho sự trẻ trung và sức sống của mỗi con người. ​Ước mơ là những mục tiêu, khao khát tốt đẹp mà con người mong muốn đạt được. "Già đi" ở đây không chỉ là sự lão hóa về sinh học mà là sự xơ cứng về tâm hồn, sự lụi tàn của ý chí. Marquez muốn nhấn mạnh: Chừng nào còn ước mơ, con người còn trẻ; khi từ bỏ ước mơ, dù ở tuổi đôi mươi, chúng ta cũng đã bắt đầu già cỗi. ​Tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất để mơ ước bởi đó là lúc con người dồi dào năng lượng, lòng nhiệt huyết và chưa bị những toan tính đời thường làm mòn mỏi. Ước mơ giống như ngọn hải đăng, giúp tuổi trẻ định vị bản thân giữa biển đời rộng lớn. Nó biến những khó khăn thành thử thách, biến những thất bại thành bài học. Khi có một ước mơ đủ lớn, người trẻ sẽ không còn sợ hãi những "bùn lầy" của thực tại (như bi kịch sống mòn của nhân vật Thứ). Thay vào đó, họ dám hành động, dám thay đổi và dấn thân. Một người trẻ sống không có ước mơ chẳng khác nào một con tàu không bánh lái, dễ dàng bị sóng gió cuộc đời nhấn chìm trong sự tẻ nhạt và vô nghĩa. ​Tuy nhiên, thực tế đáng buồn là không ít người trẻ hiện nay đang "già sớm" trong tâm hồn. Họ ngại thay đổi, sợ thất bại và chọn lối sống an phận, hưởng thụ. Có những người đầy đủ bằng cấp nhưng thiếu vắng lý tưởng, chỉ loay hoay với những vụ lợi nhỏ nhen mà quên mất bản thân từng có những khao khát vĩ đại. Khi ta ngừng khao khát, trí tuệ sẽ ngừng sáng tạo, trái tim sẽ thôi rung động, và đó chính là lúc sự "già nua" thực sự bắt đầu xâm chiếm. ​Đừng nhầm lẫn ước mơ với ảo tưởng. Ước mơ chân chính phải đi đôi với hành động quyết liệt. Nếu chỉ mơ mà không làm, ước mơ ấy chỉ là những "lâu đài trên cát". Để giữ cho mình luôn trẻ trung, mỗi chúng ta cần nuôi dưỡng những đam mê lành mạnh, không ngừng học hỏi và can đảm bước ra khỏi vùng an toàn. Hãy nhớ rằng, những vĩ nhân như Thomas Edison hay KFC’s Colonel Sanders vẫn miệt mài với ước mơ khi đã ở tuổi xế chiều, chính vì thế, họ không bao giờ già. ​Tóm lại, tuổi trẻ không được đo bằng số nến trên bánh sinh nhật mà được đo bằng độ cao của những ước mơ ta theo đuổi. Đừng để cuộc đời mình "mốc lên" hay "gỉ đi" chỉ vì sự hèn nhát của tâm hồn. Hãy cứ mơ ước và hãy cứ dấn thân, vì đó là cách duy nhất để chúng ta sống một cuộc đời rực rỡ và bất tử với thời gian.

Câu 1:ngôi thứ 3

Câu 2:Dựa vào đoạn trích, ước mơ của nhân vật Thứ khi còn ngồi trên ghế nhà trường là những ước vọng cao xa, lớn lao và đầy nhiệt huyết.

Câu 3:Nhấn mạnh sự bế tắc, bất lực và dự cảm về một tương lai tăm tối, vô nghĩa của nhân vật Thứ.

Về cuộc sống: Là một chuỗi những ngày bi kịch, bế tắc và quẩn quanh. Từ một người có hoài bão lớn, Thứ rơi vào cảnh thất nghiệp, nghèo khó, phải đối mặt với thực tại phũ phàng là "sống mòn" .một kiểu sống vô nghĩa, mốc gỉ và mục nát ở xó nhà quê. ​Về con người: Trọng nhân phẩm và có ý thức tự trọng cao: Thứ luôn dằn vặt, đau đớn khi thấy mình trở nên ti tiện, nhỏ nhen và sợ hãi sự khinh bỉ của người thân cũng như của chính bản thân mình.

Câu 4: BÀI LÀM

Từ bi kịch của nhân vật Thứ trong Sống mòn, ta rút ra triết lý nhân sinh sâu sắc: "Sống tức là thay đổi; chết ngay trong lúc sống mới thật là nhục nhã." Đây là một lời cảnh tỉnh về lối sống thụ động, mòn mỏi. Trong văn bản, Thứ là trí thức có hoài bão nhưng lại chấp nhận để "con tàu" số phận đưa đẩy về phía hư vô, mục nát. Thực tế, cái chết đáng sợ nhất không phải là sự chấm dứt nhịp tim, mà là "cái chết trắng" khi tâm hồn ta khô cạn ước mơ, sống quẩn quanh và nhỏ nhen. Nếu cuộc đời là một dòng chảy, thì dừng lại đồng nghĩa với việc bị đào thải và tự đánh mất chính mình. Sống thực sự đòi hỏi chúng ta phải có can đảm dứt bỏ "sợi dây thừng" của thói quen, vượt qua nỗi sợ hãi sự đổi thay để vươn tới những giá trị rộng lớn hơn. Đừng để cuộc đời mình bị "mốc lên" hay "gỉ đi" bởi sự nhu nhược. Thay vì chấp nhận số phận, mỗi người cần chủ động kiến tạo bản thân, bởi chỉ khi dám thay đổi và hành động, chúng ta mới thực sự đang "sống" thay vì chỉ tồn tại qua ngày.