Nguyễn Tiến Minh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài làm
Trong đoạn trích "Chén thuốc độc", diễn biến tâm lí của nhân vật Thông Thu là một quá trình đấu tranh nội tâm dữ dội, đi từ bàng hoàng đến tuyệt vọng. Ở hồi thứ hai, khi đối diện với những con số nợ nần, Thu rơi vào trạng thái sốc và hối hận muộn màng. Anh ta tự sỉ nhục bản thân bằng những từ ngữ nặng nề như "điên rồ", "nhơ nhuốc", nhận ra sự vô dụng của một "tu mi nam tử" khi để gia sản khánh kiệt vì thói ăn chơi. Sang hồi thứ ba, tâm lí Thu đẩy lên thành bi kịch đỉnh điểm. Nỗi sợ hãi cảnh tù tội, nhục nhã khiến Thu quyết định tìm đến cái chết để giải thoát. Tuy nhiên, hành động "nâng cốc lên lại đặt xuống" đã bộc lộ sự giằng xé quyết liệt giữa bản năng sống và ý muốn chết. Anh lo cho mẹ già, vợ yếu nhưng rồi lại tự trấn an rằng sống mà đi tù thì cũng như chết. Sự chần chừ viết thư cho em trai ở cuối đoạn trích cho thấy Thu vẫn còn sót lại chút trách nhiệm gia đình và sự nuối tiếc cuộc đời. Qua đó, Vũ Đình Long đã khắc họa thành công một trí thức sa đọa, yếu đuối, bế tắc trong vòng xoáy của đồng tiền và danh dự
Câu 2
Bài làm
Trong vở kịch "Chén thuốc độc" của Vũ Đình Long, nhân vật Thông Thu đã phải thốt lên trong sự tuyệt vọng: "Nghĩ ra thì mình thường điên rồ ném tiền qua cửa sổ khi mình tiêu năm mười đồng bạc cứ coi như không". Kết cục khánh kiệt và ý định tự sát của Thu là một lời cảnh tỉnh đắt giá. Câu chuyện từ những năm đầu thế kỷ XX ấy dường như vẫn còn nguyên tính thời sự khi nhìn vào thực trạng tiêu xài thiếu kiểm soát của một bộ phận giới trẻ hiện nay – những người đang vô tình đẩy mình vào cái bẫy tài chính và lối sống thực dụng.
Tiêu xài thiếu kiểm soát được hiểu là thói quen chi tiêu vượt quá khả năng thu nhập, mua sắm dựa trên cảm xúc nhất thời thay vì nhu cầu thực tế. Hiện nay, không khó để bắt gặp hình ảnh những bạn trẻ sẵn sàng thâu đêm xếp hàng mua một món đồ hiệu giá hàng chục triệu đồng, hay quẹt thẻ tín dụng không nương tay cho những bữa tiệc sang chảnh chỉ để "sống ảo" trên mạng xã hội. Trào lưu "flexing" (khoe khoang tài sản) hay chủ nghĩa tiêu thụ đang bủa vây, khiến nhiều người trẻ rơi vào vòng xoáy mua sắm không hồi kết.
Nguyên nhân của thực trạng này trước hết đến từ tâm lí "FOMO" – nỗi sợ bị bỏ lỡ hoặc tụt hậu so với bạn bè. Nhiều người trẻ dùng vật chất như một thước đo cho giá trị bản thân và sự đẳng cấp. Bên cạnh đó, sự bùng nổ của các ứng dụng mua sắm trực tuyến với các hình thức "mua trước trả sau" quá dễ dàng khiến họ mất đi cảm giác về giá trị thực của sức lao động. Sâu xa hơn, đó là sự thiếu hụt nghiêm trọng kỹ năng quản lý tài chính cá nhân và lối sống hưởng thụ, chỉ quan tâm đến sự thỏa mãn tức thời mà quên đi tương lai dài hạn.
Hậu quả của lối sống này vô cùng khôn lường. Giống như Thông Thu, cái giá của việc tiêu hoang chính là sự khánh kiệt. Về mặt kinh tế, nó dẫn đến nợ nần chồng chất, khiến người trẻ rơi vào trạng thái stress, áp lực tâm lý nặng nề. Khi không còn khả năng chi trả, họ dễ sa chân vào các tệ nạn hoặc vi phạm pháp luật để có tiền duy trì vẻ ngoài hào nhoáng. Về mặt đạo đức, thói tiêu hoang triệt tiêu ý chí phấn đấu, biến con người thành nô lệ của vật chất và trở thành gánh nặng cho gia đình, xã hội. Khi biến cố xảy ra, những "hạt bụi người" ấy sẽ dễ dàng sụp đổ vì không có bất cứ khoản dự phòng nào cho cuộc đời.
Để khắc phục tình trạng này, mỗi người trẻ cần học cách "trì hoãn sự sung sướng". Trước khi rút ví cho một món đồ, hãy tự hỏi đó là thứ mình "cần" hay chỉ là thứ mình "muốn" nhất thời. Nhà trường và gia đình cũng cần chú trọng giáo dục tư duy tài chính từ sớm, giúp con em hiểu được giá trị của đồng tiền được tạo ra từ mồ hôi công sức. Xã hội cần tôn vinh những giá trị thực chất về trí tuệ và tâm hồn thay vì chỉ tung hô vẻ bề ngoài sang trọng.
Tóm lại, tiền bạc là phương tiện để phục vụ cuộc sống chứ không phải mục đích cuối cùng của sự tồn tại. Đừng để mình trở thành một "Thông Thu thời hiện đại", ném tương lai qua cửa sổ chỉ vì những phút giây hoang phí nhất thời. Biết kiểm soát ham muốn cá nhân và trân trọng giá trị lao động chính là bước đầu tiên để mỗi người trẻ xây dựng một cuộc đời tự do, bền vững và thực sự ý nghĩa
Câu 1
Bài làm
Trong đoạn trích "Chén thuốc độc", diễn biến tâm lí của nhân vật Thông Thu là một quá trình đấu tranh nội tâm dữ dội, đi từ bàng hoàng đến tuyệt vọng. Ở hồi thứ hai, khi đối diện với những con số nợ nần, Thu rơi vào trạng thái sốc và hối hận muộn màng. Anh ta tự sỉ nhục bản thân bằng những từ ngữ nặng nề như "điên rồ", "nhơ nhuốc", nhận ra sự vô dụng của một "tu mi nam tử" khi để gia sản khánh kiệt vì thói ăn chơi. Sang hồi thứ ba, tâm lí Thu đẩy lên thành bi kịch đỉnh điểm. Nỗi sợ hãi cảnh tù tội, nhục nhã khiến Thu quyết định tìm đến cái chết để giải thoát. Tuy nhiên, hành động "nâng cốc lên lại đặt xuống" đã bộc lộ sự giằng xé quyết liệt giữa bản năng sống và ý muốn chết. Anh lo cho mẹ già, vợ yếu nhưng rồi lại tự trấn an rằng sống mà đi tù thì cũng như chết. Sự chần chừ viết thư cho em trai ở cuối đoạn trích cho thấy Thu vẫn còn sót lại chút trách nhiệm gia đình và sự nuối tiếc cuộc đời. Qua đó, Vũ Đình Long đã khắc họa thành công một trí thức sa đọa, yếu đuối, bế tắc trong vòng xoáy của đồng tiền và danh dự
Câu 2
Bài làm
Trong vở kịch "Chén thuốc độc" của Vũ Đình Long, nhân vật Thông Thu đã phải thốt lên trong sự tuyệt vọng: "Nghĩ ra thì mình thường điên rồ ném tiền qua cửa sổ khi mình tiêu năm mười đồng bạc cứ coi như không". Kết cục khánh kiệt và ý định tự sát của Thu là một lời cảnh tỉnh đắt giá. Câu chuyện từ những năm đầu thế kỷ XX ấy dường như vẫn còn nguyên tính thời sự khi nhìn vào thực trạng tiêu xài thiếu kiểm soát của một bộ phận giới trẻ hiện nay – những người đang vô tình đẩy mình vào cái bẫy tài chính và lối sống thực dụng.
Tiêu xài thiếu kiểm soát được hiểu là thói quen chi tiêu vượt quá khả năng thu nhập, mua sắm dựa trên cảm xúc nhất thời thay vì nhu cầu thực tế. Hiện nay, không khó để bắt gặp hình ảnh những bạn trẻ sẵn sàng thâu đêm xếp hàng mua một món đồ hiệu giá hàng chục triệu đồng, hay quẹt thẻ tín dụng không nương tay cho những bữa tiệc sang chảnh chỉ để "sống ảo" trên mạng xã hội. Trào lưu "flexing" (khoe khoang tài sản) hay chủ nghĩa tiêu thụ đang bủa vây, khiến nhiều người trẻ rơi vào vòng xoáy mua sắm không hồi kết.
Nguyên nhân của thực trạng này trước hết đến từ tâm lí "FOMO" – nỗi sợ bị bỏ lỡ hoặc tụt hậu so với bạn bè. Nhiều người trẻ dùng vật chất như một thước đo cho giá trị bản thân và sự đẳng cấp. Bên cạnh đó, sự bùng nổ của các ứng dụng mua sắm trực tuyến với các hình thức "mua trước trả sau" quá dễ dàng khiến họ mất đi cảm giác về giá trị thực của sức lao động. Sâu xa hơn, đó là sự thiếu hụt nghiêm trọng kỹ năng quản lý tài chính cá nhân và lối sống hưởng thụ, chỉ quan tâm đến sự thỏa mãn tức thời mà quên đi tương lai dài hạn.
Hậu quả của lối sống này vô cùng khôn lường. Giống như Thông Thu, cái giá của việc tiêu hoang chính là sự khánh kiệt. Về mặt kinh tế, nó dẫn đến nợ nần chồng chất, khiến người trẻ rơi vào trạng thái stress, áp lực tâm lý nặng nề. Khi không còn khả năng chi trả, họ dễ sa chân vào các tệ nạn hoặc vi phạm pháp luật để có tiền duy trì vẻ ngoài hào nhoáng. Về mặt đạo đức, thói tiêu hoang triệt tiêu ý chí phấn đấu, biến con người thành nô lệ của vật chất và trở thành gánh nặng cho gia đình, xã hội. Khi biến cố xảy ra, những "hạt bụi người" ấy sẽ dễ dàng sụp đổ vì không có bất cứ khoản dự phòng nào cho cuộc đời.
Để khắc phục tình trạng này, mỗi người trẻ cần học cách "trì hoãn sự sung sướng". Trước khi rút ví cho một món đồ, hãy tự hỏi đó là thứ mình "cần" hay chỉ là thứ mình "muốn" nhất thời. Nhà trường và gia đình cũng cần chú trọng giáo dục tư duy tài chính từ sớm, giúp con em hiểu được giá trị của đồng tiền được tạo ra từ mồ hôi công sức. Xã hội cần tôn vinh những giá trị thực chất về trí tuệ và tâm hồn thay vì chỉ tung hô vẻ bề ngoài sang trọng.
Tóm lại, tiền bạc là phương tiện để phục vụ cuộc sống chứ không phải mục đích cuối cùng của sự tồn tại. Đừng để mình trở thành một "Thông Thu thời hiện đại", ném tương lai qua cửa sổ chỉ vì những phút giây hoang phí nhất thời. Biết kiểm soát ham muốn cá nhân và trân trọng giá trị lao động chính là bước đầu tiên để mỗi người trẻ xây dựng một cuộc đời tự do, bền vững và thực sự ý nghĩa