Lường Thị Hồng Uyên
Giới thiệu về bản thân
câu1
câu 1:
Đọc Những dặm đường xuân của Băng Sơn, em cảm nhận được một bức tranh mùa xuân thật đẹp và giàu sức gợi. Trên những nẻo đường, sắc xuân lan tỏa từ cành đào phai, cành mai vàng đến những gánh hoa, gánh quất rực rỡ nối nhau về phố thị. Mùa xuân hiện ra không chỉ trong thiên nhiên mà còn trong gương mặt con người, trong tiếng rao hàng, trong nhịp sống rộn ràng của phố phường. Ẩn sau đó là tình yêu tha thiết của nhà văn dành cho quê hương, đất nước, cho mùa xuân truyền thống của dân tộc. Bằng những chi tiết giản dị, gần gũi, tác giả đã khắc họa được vẻ đẹp thanh khiết, trong lành và tràn đầy sức sống của mùa xuân Việt Nam. Đọc văn bản, em thấy lòng mình thêm rạo rực, bâng khuâng; cũng cảm nhận rõ hơn hương vị Tết cổ truyền – một nét đẹp văn hóa ngàn đời mà ai đi xa cũng nhớ. Qua đó, em nhận ra cần biết trân trọng những giá trị giản dị, quen thuộc quanh mình, bởi chính chúng làm nên cội nguồn hạnh phúc và nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người.
câu 2:
Mỗi dân tộc đều có bản sắc văn hóa riêng, tạo nên dấu ấn không thể hòa lẫn trong cộng đồng nhân loại. Với Việt Nam, bản sắc văn hóa dân tộc đã kết tinh qua hàng nghìn năm lịch sử, thể hiện trong tiếng nói, phong tục, lễ hội, trang phục, ẩm thực, kiến trúc và trong cả tâm hồn, tính cách con người. Giữ gìn những nét đẹp ấy là trách nhiệm chung của toàn xã hội, đặc biệt là thế hệ trẻ hôm nay.
Trước hết, gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc là giữ lấy cội nguồn, giữ lấy căn tính để không bị hòa tan trong dòng chảy hội nhập. Trong thời đại toàn cầu hóa, văn hóa ngoại lai du nhập mạnh mẽ, dễ khiến một bộ phận giới trẻ chạy theo xu hướng hiện đại mà quên mất gốc rễ truyền thống. Nếu không biết trân trọng, gìn giữ, chúng ta có thể đánh mất bản sắc, mất đi điểm tựa tinh thần quan trọng nhất.
Thế hệ trẻ cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ và phát huy những giá trị ấy. Trách nhiệm ấy thể hiện trước hết ở sự trân trọng, tự hào về những di sản mà cha ông để lại: từ tiếng Việt trong sáng đến những câu ca dao, dân ca; từ tà áo dài thướt tha đến những phong tục ngày Tết. Đồng thời, thế hệ trẻ cũng cần chủ động học hỏi, tìm hiểu để am hiểu sâu sắc hơn về lịch sử, văn hóa dân tộc. Khi đã có tri thức, chúng ta mới có thể truyền bá, giới thiệu và lan tỏa những nét đẹp ấy đến bạn bè quốc tế.
Không chỉ dừng ở ý thức, trách nhiệm còn cần thể hiện bằng hành động thiết thực. Đó có thể là việc tham gia bảo vệ di tích lịch sử, giữ gìn phong tục tốt đẹp, ứng xử văn minh nơi công cộng, hoặc đơn giản là biết nói lời hay, giữ gìn tiếng mẹ đẻ trong sáng. Trong thời đại công nghệ số, trách nhiệm ấy còn là việc sử dụng mạng xã hội để quảng bá văn hóa Việt Nam ra thế giới một cách đúng đắn, sáng tạo.
Tất nhiên, giữ gìn bản sắc không có nghĩa là khước từ cái mới. Thế hệ trẻ cần biết dung hòa giữa truyền thống và hiện đại, biết tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại để làm giàu thêm bản sắc dân tộc, chứ không để nó phai nhạt.
Tóm lại, gìn giữ những nét đẹp bản sắc văn hóa dân tộc là trách nhiệm thiêng liêng của thế hệ trẻ. Thực hiện tốt trách nhiệm ấy, chúng ta không chỉ bảo vệ cội nguồn dân tộc mà còn góp phần xây dựng hình ảnh Việt Nam giàu bản sắc trong mắt bạn bè thế giới. Và quan trọng hơn, chính chúng ta – những người trẻ – sẽ tìm thấy niềm tự hào, sự tự tin khi bước vào đời bằng đôi cánh của truyền thống và hiện đại.
câu 1: Truyện ngắn Sao sáng lấp lánh của Nguyễn Thị Ám gây ấn tượng bởi những nét đặc sắc về nghệ thuật kể chuyện giàu giá trị nhân văn. Trước hết, tác giả đã lựa chọn tình huống truyện giản dị nhưng giàu ý nghĩa, đặt nhân vật vào những khoảnh khắc đời thường để từ đó làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn con người. Câu chuyện không có nhiều biến cố gay cấn mà chủ yếu tập trung khắc họa thế giới nội tâm, giúp người đọc cảm nhận được sự lấp lánh của những điều bình dị trong cuộc sống. Bên cạnh đó, nghệ thuật xây dựng nhân vật được thể hiện tinh tế qua hành động, suy nghĩ và cảm xúc chân thực, gần gũi. Ngôn ngữ truyện mộc mạc, trong sáng, giàu chất gợi, góp phần tạo nên giọng điệu nhẹ nhàng, sâu lắng. Đặc biệt, hình ảnh “sao sáng lấp lánh” mang ý nghĩa biểu tượng, vừa cụ thể vừa giàu sức liên tưởng, thể hiện niềm tin vào những giá trị tốt đẹp của con người. Nhờ những yếu tố nghệ thuật ấy, truyện ngắn không chỉ chạm đến cảm xúc người đọc mà còn gửi gắm thông điệp nhân văn sâu sắc.
câu 2: Trong hành trình sống của mỗi con người, điểm tựa tinh thần có ý nghĩa vô cùng quan trọng, giúp ta vững vàng trước những thử thách và biến động của cuộc đời. Điểm tựa tinh thần là những giá trị, con người hay niềm tin mà ta dựa vào để có thêm sức mạnh, nghị lực và niềm tin vào bản thân. Đó có thể là gia đình, bạn bè, thầy cô, lý tưởng sống, đức tin hoặc chính niềm tin vào tương lai tốt đẹp.
Trước hết, điểm tựa tinh thần giúp con người vượt qua khó khăn và nghịch cảnh. Khi đối diện với thất bại, mất mát hay áp lực, nếu có một điểm tựa vững chắc, con người sẽ không dễ dàng gục ngã. Một lời động viên của người thân, sự sẻ chia của bạn bè hay niềm tin vào ước mơ có thể giúp ta đứng dậy sau những lần vấp ngã. Điểm tựa tinh thần giống như ngọn đèn soi sáng, giúp ta không lạc lối trong những thời điểm tăm tối nhất của cuộc đời.
Bên cạnh đó, điểm tựa tinh thần còn giúp con người sống tích cực và có ý nghĩa hơn. Khi có niềm tin và chỗ dựa tinh thần, con người sẽ biết trân trọng cuộc sống, nuôi dưỡng những cảm xúc tốt đẹp như yêu thương, hy vọng và lòng biết ơn. Gia đình là điểm tựa tinh thần lớn lao nhất đối với mỗi người, bởi đó là nơi ta được yêu thương vô điều kiện, được trở về sau mọi bão giông. Chính từ điểm tựa ấy, con người có thêm động lực để phấn đấu, hoàn thiện bản thân và đóng góp cho xã hội.
Không những vậy, điểm tựa tinh thần còn giúp con người giữ vững bản lĩnh và nhân cách. Trong xã hội hiện đại đầy cám dỗ, nếu thiếu đi điểm tựa tinh thần, con người rất dễ mất phương hướng, sống buông thả hoặc đánh mất những giá trị đạo đức. Ngược lại, khi có lý tưởng sống đúng đắn và niềm tin vào điều tốt đẹp, con người sẽ biết phân biệt đúng – sai, sống có trách nhiệm với bản thân và cộng đồng.
Tuy nhiên, mỗi người cũng cần nhận thức rằng điểm tựa tinh thần không chỉ đến từ bên ngoài mà còn phải được xây dựng từ chính nội lực bên trong. Không nên phụ thuộc hoàn toàn vào người khác mà cần rèn luyện ý chí, bản lĩnh và niềm tin vào bản thân. Khi tự trở thành điểm tựa cho chính mình, con người sẽ mạnh mẽ và trưởng thành hơn.
Tóm lại, điểm tựa tinh thần giữ vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi con người. Nó giúp ta vượt qua thử thách, sống tích cực và giữ vững những giá trị tốt đẹp. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng, nuôi dưỡng và xây dựng cho mình một điểm tựa tinh thần vững chắc để cuộc sống luôn có ý nghĩa và tràn đầy hy vọng
câu1: đề tài chiến tranh người lính
câu3: Tác phẩm là câu chuyện mà nhân vật tôi kể về cậu tiểu đội trưởng trẻ tuổi tên là Minh của mình. Trong lần đầu gặp gỡ Minh kể cho mọi người nghe về Hạnh – cô người yêu xinh xắn với đôi mắt sáng lấp lánh như sao của mình. Câu chuyện tuyệt đẹp cho đến sáu tháng sau trong một đêm tháng Mười, Minh gặp nạn khi đi trinh sát tại cảng Cửa Việt. “Tôi” đã rất đau buồn và tuyệt vọng. Cho đến tận bấy giờ “tôi” mới biết Hạnh chỉ là tưởng tượng. Đến khi giải phóng Sài Gòn “tôi” đã gửi đi lá thư mà Minh viết cho cô gái có đôi mắt như vì sao lấp lánh.
câu4: Nhan đề “Sao sáng lấp lánh” liên quan trực tiếp đến nội dung văn bản. gắn liền với sự kiện người lính trẻ tên Minh, trước khi hi sinh vì bom đạn địch trong một đêm đi trinh sát tại cảng Cửa Việt (Quảng Trị) vào những ngày nóng bỏng của cuộc chiến đấu (1972) đã trăng trối lại rằng câu chuyện tình yêu lãng mạn với Hạnh mà anh kể cho đồng đội nghe chỉ là tưởng tượng.
câu 1: ngôi kể thứ 3
câu2: Ước mơ của Thứ là “đỗ thành chung”, “đỗ tú tài”, “vào đại học đường”, “sang Tây”, rồi sẽ “thành vĩ nhân đem đến sự thay đổi lớn lao đến cho xứ sở mình”.
câu 3:
Biện pháp ẩn dụ : đời – mốc lên, gỉ đi, mòn, mục
- Tác dụng:
+ Là cách nói hình ảnh nhằm khắc họa về cuộc sống vô nghĩa,lụi tàn từng ngày mà nhân vật sẽ phải nếm trải trong hình dung của mình.
+ Làm cho diễn đạt sinh động, hấp dẫn, gợi hình, gợi cảm.
câu4:
Nhân vật Thứ hiện lên trong đoạn trích:
+ Là người trí thức có cuộc đời đầy bi kịch trong việc kiếm kế sinh nhai để lo cho bản thân và gia đình không thực hiện được những ước mơ của đời mình.
+ Là người có nhiều suy nghĩ tích cực tiến bộ, đầy hoài bão, khát vọng cao đẹp; có đời sống nội tâm phong phú; có khả năng nhận thức sâu sắc về cuộc sống và bản thân mình
câu 5:
Từ đoạn trích, một triết lí nhân sinh sâu sắc được gợi lên: cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi con người dám vượt thoát khỏi sự an toàn và những thói quen tù túng để không ngừng thay đổi và vươn lên. Nếu cam chịu, thu mình trong nỗi sợ hãi, con người sẽ dần đánh mất đi những khát vọng, hoài bão và rơi vào bi kịch “sống mòn” – sống mà như chưa từng được sống. Triết lí ấy không chỉ phản ánh hiện thực của một tầng lớp trong xã hội cũ mà còn là lời cảnh tỉnh mãnh liệt, nhắc nhở mỗi chúng ta phải sống chủ động, can đảm, dám dấn thân và không ngừng thay đổi để làm chủ vận mệnh của chính mình.
câu 1:
Nhân vật Thứ trong đoạn trích Sống mòn của Nam Cao là một hình tượng điển hình, phản ánh sâu sắc bi kịch của tầng lớp trí thức tiểu tư sản trước cách mạng tháng Tám. Là một thầy giáo nghèo, Thứ luôn mang trong mình khát vọng về cuộc sống ý nghĩa, một tương lai tươi sáng và hạnh phúc. Tuy nhiên, thực tại khắc nghiệt với cuộc sống bế tắc, đồng lương ít ỏi, gánh nặng cơm áo gạo tiền đã bóp nghẹt những ước mơ của anh. Thứ phải chịu đựng sự quẩn quanh trong một môi trường tăm tối, nơi mà lý tưởng dần lụi tàn, tinh thần dần bị bào mòn bởi những áp lực và sự nhàm chán thường nhật. Anh trở thành biểu tượng cho sự xung đột giữa khát vọng cá nhân và hiện thực phũ phàng của xã hội cũ. Tuy nhiên, trong sâu thẳm con người Thứ vẫn tồn tại ý thức phản kháng và khao khát vươn lên. Anh ý thức được sự “sống mòn” của mình như bất lực trong việc thay đổi số phận. Qua nhân vật Thứ, Nam Cao không chỉ tố cáo xã hội thực dân nửa phong kiến bóp nghẹt con người mà còn bày tỏ lòng trắc ẩn sâu sắc đối với những kiếp người nhỏ bé. Tác phẩm là lời kêu gọi sự đổi thay, giải phóng con người khỏi những gông cùm vô hình, để sống một cuộc đời trọn vẹn hơn.