Nguyễn Trần Bảo An
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ "Đợi mẹ" của Vũ Quần Phương là một bài thơ giàu cảm xúc, chạm đến trái tim người đọc bằng hình ảnh em bé ngồi đợi mẹ trong đêm tối, gợi lên tình mẫu tử thiêng liêng và sự vất vả, lam lũ của người mẹ Việt Nam.
Bài thơ mở đầu với hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa khi trời đã tối, nửa vầng trăng non đã lên. Em bé nhìn trăng nhưng chưa thấy mẹ, người mẹ đang lẫn mình trong cánh đồng, cánh đồng lẫn vào đêm đen. Hình ảnh này gợi lên sự nhỏ bé, cô đơn của em bé và sự vất vả, tần tảo của người mẹ.
Căn nhà tranh trống trải, ngọn lửa bếp chưa nhen càng làm tăng thêm nỗi mong chờ khắc khoải của em bé. Em nhìn đom đóm bay ngoài ao, rồi bay vào nhà, trong lòng chờ đợi tiếng bước chân mẹ. Tiếng "ì oạp" của bàn chân mẹ lội bùn từ phía đồng xa là âm thanh quen thuộc, đầy sức gợi, thể hiện sự nhọc nhằn, nặng trĩu của công việc đồng áng.
Khi trời về khuya, cảnh vật lung linh trắng xóa vườn hoa mận trắng, mẹ đã về đến nhà, nhưng nỗi đợi chờ dường như vẫn còn nằm mơ trong tâm trí em bé. Hình ảnh này vừa thể hiện sự nhẹ nhõm khi mẹ về, vừa khắc sâu nỗi niềm day dứt về sự hy sinh thầm lặng của mẹ.
Qua bài thơ, tác giả đã thành công trong việc khắc họa tình yêu thương mẹ tha thiết, hồn nhiên của trẻ nhỏ và sự chịu thương chịu khó của những bà mẹ Việt Nam. Bài thơ để lại trong lòng người đọc nhiều cảm xúc lắng đọng, trân trọng tình mẫu tử thiêng liêng.
Bài thơ "Mây và sóng" của Ta-go đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc và lắng đọng. Tác phẩm không chỉ là lời thủ thỉ, trò chuyện giữa em bé và mẹ, mà còn là một triết lý nhân sinh sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và sự lựa chọn trong cuộc sống.
Tình mẫu tử: Bài thơ thể hiện tình cảm mẹ con thắm thiết, bền chặt. Em bé đã từ chối những lời mời gọi hấp dẫn của mây và sóng để ở lại bên mẹ, thể hiện sự trân trọng và tình yêu vô điều kiện dành cho người mẹ.
Triết lý nhân sinh: Qua hình ảnh mây và sóng, Ta-go muốn gửi gắm thông điệp về sự lựa chọn giữa những cám dỗ phù phiếm và giá trị gia đình vĩnh cửu. Em bé đã chọn tình mẹ, chọn niềm vui giản dị, chân thành.
Hình ảnh thơ mộng: Bài thơ sử dụng nhiều hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp, giàu sức gợi cảm, tạo nên không gian thơ mộng, bay bổng.
Giọng điệu tha thiết: Giọng điệu bài thơ nhẹ nhàng, thủ thỉ, dễ đi vào lòng người đọc.
Qua bài thơ, em cảm nhận được sự ấm áp, vĩ đại của tình mẹ và học được cách trân trọng những giá trị cốt lõi của cuộc sống.
Mở đoạn: Nêu cảm xúc chung về nội dung hoặc nghệ thuật đặc sắc của bài thơ. Có thể bắt đầu bằng việc bày tỏ sự xúc động, suy ngẫm sâu sắc về tình mẹ con qua hình ảnh "mẹ và quả".
Thân đoạn: Nêu cụ thể cảm nhận, suy nghĩ về các yếu tố nội dung hoặc nghệ thuật đặc sắc.
Phân tích hình ảnh "mẹ" và "quả" xuyên suốt bài thơ, từ hình ảnh thực tế đến hình ảnh ẩn dụ.
Tập trung vào hai dòng thơ cuối: "Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi / Mình vẫn còn một thứ quả non xanh?".
Sử dụng biện pháp tu từ hoán dụ ("bàn tay mẹ mỏi" chỉ người mẹ già) và ẩn dụ ("quả non xanh" chỉ sự chưa trưởng thành của người con) để làm nổi bật tâm trạng lo lắng, trăn trở và ân hận của nhà thơ khi mẹ đã già mà mình vẫn còn non nớt, vụng dại.
Kết đoạn: Khái quát lại cảm xúc, suy nghĩ của bản thân về bài thơ. Nhấn mạnh sự thấu hiểu, tình yêu thương và lòng hiếu thảo đối với mẹ, đồng thời nhận ra trách nhiệm phải trưởng thành hơn.