Hoàng Thị Hoài Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Thị Hoài Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1: luận đề của văn bản là : sự thức tỉnh của nhân vật trước vẻ đẹp bình dị của thiên nhiên

câu 2: câu văn thể hiện rõ tính khẳng định trong văn bản là " đó cũng là ý nghĩa vẻ đẹp trong truyện ngắn " muối của rừng"

câu 3: mối quan hệ giữa nội dung và nhan đề của văn bản là mối quan hệ mật thiết, vừa gợi sự tò mò về câu chuyện đi săn, vừa là hình ảnh ẩn dụ sâu sắc về tinh tuý, vẻ đẹp nguyên sơ và thông điệp về sự sống còn. Đồng thời thể hiện sự hài hoà giữa con người và thiên nhiên, biến đổi ý định phá hoại thành sự thấu hiểu và tôn trọng tự nhiên và nêu lên triết lí sâu sắc về thiện-ác văn minh-hoang dã

câu 4: tác giả đã sử dụng biện pháp liệt kê để khắc hoạ những hình ảnh về sự đẹp đẽ của rừng từ sự đa dạng muông thú cho tới sự hùng vĩ của cảnh đẹp thiên nhiên, tạo ra một bức tranh toàn cảnh, phong phú và sinh động về thiên nhiên hoang dã. Đồng thời nhấn mạnh sự tương phản dữ dội giữa vẻ đẹp yên bình, hài hòa của rừng xanh với hành động săn bắn tàn bạo của con người, qua đó làm nổi bật chủ đề bảo vệ thiên nhiên và giá trị nhân văn sâu sắc của tác phẩm

câu 5:

Qua truyện ngắn "Muối của rừng" được Chu Thị Hảo giới thiệu, Nguyễn Huy Thiệp đã dệt nên một thiên sử thi nhỏ với mục đích thâm sâu: không đơn thuần kể về cuộc đi săn, mà là cuộc hành hương của tâm hồn về với sự thuần khiết nguyên sơ. Tác phẩm là một lời cảnh tỉnh thống thiết về sự hủy diệt, một cuộc truy tìm bản chất người bị lớp "muối" vị kỷ làm cho chai sạn, và trên hết, là một bài học nhân sinh về lòng trắc ẩn như điều kiện tiên quyết để đón nhận vẻ đẹp đích thực từ cuộc đời. Quan điểm của người viết hiện lên sắc nét: một niềm tin vững vàng vào mối liên hệ cốt tủy giữa con người và tự nhiên, nơi sự tàn phá rừng già cũng chính là sự băng hoại của tâm hồn; và một quan niệm thẩm mỹ đề cao vẻ đẹp của sự thức tỉnh, của cái thiện chiến thắng trong những khoảnh khắc yếu đuối nhất. Tình cảm trong ngòi bút Thiệp là một dòng chảy mãnh liệt: khởi đầu là sự châm biếm lạnh lùng trước sự ngạo mạn vô cảm của con người, chuyển thành nỗi xót xa, ám ảnh nghẹn ngào trước cái chết đầy tình thương của loài vật, và cuối cùng, kết tinh thành niềm rung cảm trân trọng, tin yêu vào khát vọng hướng thiện bất diệt trong mỗi con người. Như một đóa "hoa tử huyền" nở giữa rừng sâu, tác phẩm là minh chứng cho sự giao hòa kỳ diệu: khi con người biết buông xuống súng đạn và cầm lấy lòng thương, thiên nhiên sẽ ban tặng cho họ thứ "muối" tinh khiết nhất – muối của sự thanh lọc và tái sinh tâm hồn.