Trần Tâm
Giới thiệu về bản thân
a) Khai thác bền vững tài nguyên đất ở Bắc Mỹ tập trung vào việc áp dụng khoa học - kỹ thuật hiện đại để thâm canh cao, bảo vệ đất và hạn chế xói mòn. Các phương thức chính bao gồm đa canh, luân canh, kết hợp trồng trọt với chăn nuôi, sử dụng phân bón hữu cơ/sinh học và tối ưu hóa hệ thống canh tác nông lâm kết hợp.
b) Các quốc gia Trung và Nam Mỹ đang tích cực bảo vệ rừng A-ma-dôn – "lá phổi xanh" của Trái Đất – thông qua các biện pháp quyết liệt: tăng cường giám sát và hạn chế khai thác rừng trái phép, trồng rừng phục hồi, tuyên truyền nâng cao ý thức người dân, bảo vệ quyền lợi dân bản địa và phát triển kinh tế bền vững
a) Tổ chức chính quyền thời Đinh - Tiền Lê (thế kỷ X - đầu XI) xây dựng theo mô hình quân chủ chuyên chế trung ương tập quyền sơ khai, lấy Hoa Lư làm kinh đô. Vua đứng đầu, nắm mọi quyền hành quân sự - dân sự, chia cả nước thành 10 đạo (thời Đinh) hoặc lộ/phủ/châu (thời Tiền Lê) nhằm củng cố nền độc lập.
b) Nếu là Đinh Tiên Hoàng, em chắc chắn sẽ chọn đặt kinh đô tại Hoa Lư. Vì quyết định chiến lược sáng suốt trong bối cảnh nước ta mới giành độc lập, nhằm tận dụng địa hình hiểm trở để phòng thủ vững chắc trước nguy cơ xâm lược từ phương Bắc.
a) Địa hình Bắc Mỹ phân hóa rõ rệt thành ba khu vực chính theo chiều tây - đông: hệ thống núi trẻ Coóc-đi-e phía tây (cao, hiểm trở), miền đồng bằng trung tâm rộng lớn (thấp dần từ bắc xuống nam), và miền núi già/sơn nguyên A-pa-lat phía đông (địa hình thấp, lâu đời).
b) Sự phân hóa tự nhiên theo chiều cao ở Nam Mỹ thể hiện rõ rệt nhất tại dãy núi An-đét, nơi thiên nhiên thay đổi từ nhiệt đới chân núi lên đến băng tuyết vĩnh cửu trên đỉnh. Cảnh quan chuyển từ rừng nhiệt đới/cận nhiệt, rừng lá kim, đồng cỏ núi cao (puna) đến băng tuyết, do nhiệt độ và độ ẩm giảm dần theo độ cao.
câu 1
Trong văn bản "Cháy nhà", nhân vật ông chủ nhà hiện lên là một người đàn ông thành phố có hiếu nhưng sống vội vã, xa rời nét đẹp văn hóa truyền thống. Phản ứng giật mình, lo lắng khi thấy khói rơm, cùng câu trách "mẹ nấu gì thứ rơm đó nữa cho cực" cho thấy anh đã quen với sự tiện nghi của bếp gas, điện và thiếu sự gắn kết với những kỷ niệm mộc mạc quê hương. Mặc dù thương mẹ, muốn mẹ nghỉ ngơi, nhưng cách anh nhìn nhận việc nấu rơm là "cực" cho thấy sự thay đổi trong lối sống hiện đại, đôi khi đánh mất đi những hương vị hoài niệm. Nhân vật này là đại diện cho thế hệ trẻ xa quê, mang đến thông điệp nhẹ nhàng về việc cân bằng giữa hiện đại và gìn giữ nét văn hóa, tình thân xưa cũ.
câu 2
Trong các trò chơi dân gian, em yêu thích nhất là nhảy bao bố bởi sự sôi động và tính rèn luyện cao. Đây là trò chơi tập thể, thường tổ chức ngoài trời, không giới hạn số lượng người chơi nhưng cần chia đội cân bằng. Luật lệ rất đơn giản: người chơi đứng trong bao, cầm vành bao, nhảy về đích khi có hiệu lệnh, nếu ngã phải về vạch xuất phát.
Về chuẩn bị, mỗi người chơi được trang bị một chiếc bao tải (bao bố) đủ lớn để chứa hai chân và có thể kéo cao tới ngang bụng. Người chơi đứng thành hàng ngang tại vạch xuất phát, hai chân đặt bên trong bao, tay nắm chắc miệng bao.
Quy tắc trò chơi yêu cầu người chơi chỉ được phép di chuyển bằng cách nhảy, không được chạy hay bước đi. Khi trọng tài thổi còi hoặc ra hiệu lệnh bắt đầu, người chơi dùng sức bật của đôi chân để nhảy về phía trước. Trên đường đua, nếu người chơi bị ngã hoặc rơi ra khỏi bao, họ phải trở về vạch đích để nhảy lại từ đầu.
Người thắng cuộc là người đầu tiên chạm chân đến đích (hoặc vượt qua vạch đích) mà không vi phạm luật. Nếu tổ chức thi đấu theo đội, thành viên đội nào về đích trước sẽ thắng chung cuộc. Trò chơi này rèn luyện sự khéo léo, kiên trì và cân bằng. Nhảy bao bố không chỉ mang lại tiếng cười sảng khoái mà còn giúp nâng cao sức khỏe, tinh thần đoàn kết. Việc giữ gìn và phát huy trò chơi này giúp kết nối bạn bè, lưu giữ nét đẹp văn hóa truyền thống.- Lý do giận: Chủ nhà giận vì cho rằng hàng xóm "nói gở" (nói những điều xui xẻo), không chúc mừng ngôi nhà mới mà lại dự báo tai họa.
- Nét tính cách: Chi tiết này cho thấy chủ nhà là người bảo thủ, cố chấp, chủ quan, ích kỷ và không biết lắng nghe những lời góp ý chân thành.
Sự biết ơn là một phẩm chất đạo đức cao đẹp, thể hiện sự trân trọng đối với những người đã giúp đỡ mình, đặc biệt là những người chỉ ra lỗi sai để ta hoàn thiện hơn. Trong cuộc sống, biết ơn không chỉ giúp gắn kết mối quan hệ giữa người với người mà còn giúp ta nhận ra sai lầm, biết sửa chữa để tránh những hậu quả đáng tiếc (như chủ nhà trong câu chuyện). Sống biết ơn giúp tâm hồn thanh thản, sống có trách nhiệm và được mọi người yêu mến, kính trọng. Ngược lại, sự oán giận, vô ơn chỉ đem lại sự cô độc và tai họa.
Đến với bài thơ “Mây và sóng”, Ta-go đã giúp người đọc hiểu thêm về tình mẫu tử thiêng liêng. Tác giả đã gửi gắm vào bài thơ một câu chuyện mà người kể chuyện là em bé, người nghe là mẹ. Đứa trẻ trong bài đã kể cho mẹ về cuộc trò chuyện với người trong mây và trong sóng. Em đã được mời gọi đến thế giới kỳ diệu ở “trên mây” và “trong sóng”. Với sự hiếu kỳ của một đứa trẻ, em đã cất tiếng hỏi: “Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”, “Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?”. Đến khi nghe câu trả lời, em bé nhớ đến mẹ vẫn luôn chờ ở nhà và từ chối đầy kiên quyết: “ Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?”, “Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?”. Tình yêu thương của đứa trẻ dành cho người mẹ đã được thể hiện qua những câu hỏi tưởng chừng ngây thơ mà rất sâu sắc. Để rồi sau đó, em bé đã sáng tạo ra những trò chơi còn thú vị hơn của những người “trên mây” và “trong sóng”. Trong trò chơi đó, em sẽ là mây, là sóng tinh nghịch nô đùa; còn mẹ sẽ là vầng trăng, là bờ biển dịu hiền, ôm ấp và che chở con. Hình ảnh thơ được miêu tả tuy ngắn gọn nhưng cũng giúp chúng ta hình dung về thiên nhiên kỳ diệu, đẹp đẽ trong mắt của em bé. Nhà thơ cũng đã sử dụng trong bài thơ những lời thoại, chi tiết được kể tuần tự, vừa lặp lại vừa biến hóa kết hợp với hình ảnh giàu tính biểu tượng. Bài thơ chính là một câu chuyện cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.
Qua bài thơ, em rút ra bài học về việc trân trọng từng phút giây bên mẹ, thấu hiểu nỗi vất vả của cha mẹ và trách nhiệm yêu thương, báo hiếu
Hệ thống từ láy trong bài thơ "Mùa thu và mẹ" (như rong ruổi, lặng lẽ, ngọt ngào, chắt chiu, mong manh, nghiêng nghiêng, xao xác, thao thức, rưng rưng) đóng vai trò quan trọng trong việc khắc họa sâu sắc hình ảnh người mẹ tảo tần, vất vả và thể hiện tình cảm yêu thương, thấu hiểu, xót xa đầy xúc động của người con.
Bài học ý nghĩa nhất từ câu chuyện "Con lừa và bác nông dân" là khi gặp khó khăn, thử thách, hãy bình tĩnh, kiên cường đối mặt và biến nghịch cảnh thành cơ hội để vươn lên thay vì bỏ cuộc. Sự nỗ lực không ngừng và tư duy tích cực sẽ giúp ta vượt qua những tình huống hiểm nghèo.