Trần Thị Ngọc Diễm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thị Ngọc Diễm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Kết quả: Mỗi học sinh có 

 bánh. Không có chiếc bánh nào bị cắt quá 4 phần (4 chiếc cắt đôi, 3 chiếc cắt tư).

đúng rồi! Quá chuẩn luôn ý bạn, cho bạn 1 like nè!
👍

Trong gia đình em, mỗi thành viên đều có một sở thích riêng, nhưng có một điểm chung là ai cũng dành tình cảm đặc biệt cho các loài động vật, nhất là chú chó Lu mà bố đã tặng em vào dịp sinh nhật. Lu thuộc giống Bec-giê với thân hình vô cùng oai vệ và khỏe khoắn, khoác trên mình bộ lông hai màu đen vàng mượt mà như một chiếc áo choàng quý tộc. Cái đầu chú to, đôi tai luôn dựng đứng để nghe ngóng mọi tiếng động lạ, còn đôi mắt thì đen láy, thông minh và lúc nào cũng nhìn em với vẻ hiền lành, trung thành tuyệt đối. Chiếc mũi của Lu màu đen lánh, lúc nào cũng ươn ướt và cực kỳ thính nhạy, chỉ cần có bóng dáng người quen từ đầu ngõ là chú đã nhận ra và sủa vang đón chào. Bốn cái chân của chú thon dài với những bộ móng sắc nhọn giúp chú chạy nhảy thoăn thoắt khắp sân vườn mỗi khi vui đùa cùng em. Đặc biệt nhất là cái đuôi dài và xù của chú, mỗi khi thấy em đi học về, nó lại ngoáy tít lên như một chiếc quạt điện nhỏ thể hiện niềm vui sướng khôn tả. Tuy nhiên, điều làm em yêu quý Lu nhất không chỉ là vẻ ngoài mà chính là sự thấu hiểu và tình cảm mà chú dành cho em, đặc biệt là kỷ niệm vào mùa đông năm ngoái. Khi đó, em bị một trận ốm nặng, sốt cao đến mức phải nằm li bì trên giường suốt mấy ngày liền. Bình thường Lu rất hiếu động, thích chạy nhảy và sủa vang nhưng lạ thay, suốt những ngày em ốm, chú bỗng trở nên im lặng và trầm tư lạ thường. Lu không hề đòi đi dạo hay chạy nhảy ngoài sân như mọi khi mà cứ lẳng lặng nằm phục bên cạnh giường em không rời nửa bước. Mỗi khi thấy em trăn trở vì mệt hay khẽ rên lên, Lu lại đứng dậy, khẽ đưa cái mũi ươn ướt của mình chạm vào bàn tay em và phát ra những tiếng rên hừ hừ như muốn an ủi và tiếp thêm sức mạnh cho chủ nhân. Ánh mắt chú lúc đó đượm vẻ lo lắng sâu sắc, cứ nhìn chăm chằm vào em như thể đang canh chừng giấc ngủ cho em được bình yên. Thậm chí, khi mẹ mang bát thuốc vào, Lu còn khẽ sủa nhỏ như để nhắc nhở em phải cố gắng uống hết cho chóng khỏe. Sự quan tâm thầm lặng nhưng đầy ấm áp ấy của Lu đã khiến em vô cùng xúc động, em cảm giác như giữa mình và chú chó nhỏ có một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ. Nhờ có sự đồng hành của Lu mà em cảm thấy mình không hề cô đơn và nhanh chóng vượt qua cơn bệnh. Khoảnh khắc em có thể gượng dậy và vuốt ve bộ lông của chú, Lu đã nhảy cẫng lên, rít lên những tiếng vui mừng và liếm lấy liếm để vào mặt em khiến em bật cười sảng khoái. Kể từ đó, tình bạn giữa em và Lu ngày càng trở nên khăng khít và bền chặt hơn bao giờ hết. Em luôn tự hứa với lòng mình sẽ chăm sóc Lu thật tốt, thường xuyên tắm rửa và cho chú ăn những bữa cơm ngon nhất để chú luôn khỏe mạnh. Đối với em, Lu không đơn thuần chỉ là một con vật nuôi để trông nhà, mà chú thực sự là một người bạn tri kỷ, một thành viên quan trọng trong gia đình, người đã cùng em tạo nên những ký ức tuổi thơ thật đẹp và đầy ắp tình yêu thương chân thành.

Mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc nhìn thấy đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết chai sần của mẹ dưới ánh đèn dầu khuya khắt, lòng tôi lại trào dâng một nỗi xúc động nghẹn ngào. Đó là đôi bàn tay đã tần tảo sớm hôm, không quản ngại nắng mưa để nuôi nấng tôi khôn lớn, trưởng thành. Nhìn những vết nứt nẻ vì sương gió và những ngón tay run rẩy khi cố khâu lại chiếc áo sờn vai cho tôi, tôi bỗng cảm thấy sống mũi cay xè vì thương cảm và biết ơn vô hạn. Sự việc giản đơn ấy đã trở thành một dấu ấn sâu đậm trong tâm trí, giúp tôi thấu hiểu hơn về sự hy sinh thầm lặng và tình yêu thương bao la mà mẹ dành cho gia đình. Chính từ giây phút đó, tôi tự hứa với lòng mình sẽ phải nỗ lực nhiều hơn nữa để không phụ sự kỳ vọng của mẹ. Hình ảnh đôi bàn tay ấy không chỉ là biểu tượng của sự gian khó, mà còn là nguồn động lực mạnh mẽ, sưởi ấm trái tim tôi giữa những bộn bề của cuộc sống, dạy tôi biết trân trọng và yêu thương gia đình mình nhiều hơn mỗi ngày.