Trần Thị Ngọc Diễm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thị Ngọc Diễm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
1. Số phận bi kịch của người nông dân trước Cách mạng
  • Cái nghèo bủa vây: Vợ mất sớm, con trai vì không có tiền cưới vợ đã phẫn chí bỏ đi làm đồn điền cao su. Lão sống lủi thủi một mình cùng "cậu Vàng".
  • Bị dồn vào đường cùng: Sau trận ốm kéo dài, bão phá sạch hoa màu, lão rơi vào cảnh không có việc làm, không có cái ăn.
  • Nỗi đau tinh thần: Lão phải bán con chó - người bạn thân nhất của mình. Nam Cao miêu tả rất thực cái vẻ mặt "móm mém mếu như con trẻ" và "nước mắt cứ chảy ra" của lão. Đó là nỗi đau của một con người cảm thấy mình đã lừa gạt một con vật trung thành.
2. Nhân cách cao thượng và lòng tự trọng đáng kính Đây là điểm sáng nhất của nhân vật mà bạn cần nhấn mạnh:
  • Tình phụ tử thiêng liêng: Lão thà chịu đói, chịu khổ, thậm chí tìm đến cái chết chứ nhất quyết không động vào mảnh vườn - vốn là tài sản lão giữ lại bằng được cho con trai.
  • Lòng tự trọng cực độ: Lão từ chối mọi sự giúp đỡ của ông Giáo (dù ông Giáo rất chân thành). Lão sợ làm phiền hàng xóm. Trước khi chết, lão còn gửi tiền nhờ ông Giáo và hàng xóm lo ma chay cho mình để không ai phải nặng gánh.
  • Sự lương thiện trong sáng: Lão chọn cái chết bằng bả chó như một hình thức tự trừng phạt bản thân vì đã "trót lừa" cậu Vàng. Cái chết dữ dội, đau đớn ấy là minh chứng cho một tâm hồn chưa bao giờ vẩn đục dù sống trong cảnh bần cùng.
3. Ý nghĩa của các nhân vật phụ (Ông Giáo và Binh Tư)
  • Nhân vật ông Giáo: Là người trí thức nghèo, đóng vai trò là người kể chuyện và người quan sát. Qua ông Giáo, tác giả gửi gắm triết lý: "Đối với những người ở quanh ta, nếu ta không cố tìm mà hiểu họ, thì ta chỉ thấy họ gàn dở, ngu ngốc, bần tiện... chứ ta không bao giờ thấu thương."
  • Nhân vật Binh Tư: Sự đối lập giữa Binh Tư (làm nghề trộm cắp) và Lão Hạc (chọn cái chết để giữ thiên lương) cho thấy sự phân hóa nhân cách trong cái nghèo.
4. Đặc sắc nghệ thuật
  • Nghệ thuật miêu tả tâm lý: Nam Cao không chỉ tả ngoại hình mà đi sâu vào những chuyển biến u uất trong nội tâm.
  • Cách kể chuyện: Ngôi kể thứ nhất (ông Giáo) giúp câu chuyện trở nên khách quan, chân thực và đầy suy ngẫm.
  • Ngôn ngữ: Giản dị, đời thường nhưng mang tính triết lý sâu sắc.
Kết luận:
Lão Hạc là một điển hình cho hình ảnh người nông dân Việt Nam: nghèo khổ về vật chất nhưng giàu có về tâm hồn. Tác phẩm không chỉ tố cáo xã hội thực dân nửa phong kiến đẩy con người vào đường cùng mà còn là bài ca ca ngợi vẻ đẹp nhân bản của con người.


Sự ra đời của nhà Hồ (1400–1407) là một tất yếu lịch sử, xuất phát từ sự suy vong của nhà Trần và sự trỗi dậy của Hồ Quý Ly. Có 3 nguyên nhân chính: 1. Sự suy yếu cực độ của nhà Trần (Cuối thế kỷ XIV)
  • Chính trị: Các vua cuối thời Trần (Trần Dụ Tông, Trần Phế Đế) ăn chơi sa đọa, không quan tâm việc nước. Nội bộ triều đình chia rẽ, kỷ cương lỏng lẻo.
  • Kinh tế - Xã hội: Mất mùa, đói kém liên miên. Nông dân nổi dậy khởi nghĩa ở nhiều nơi (như khởi nghĩa Ngô Bệ, Nguyễn Thanh). Đời sống nhân dân khốn khổ.
  • Ngoại xâm: Chiêm Thành (dưới thời Chế Bồng Nga) nhiều lần đánh ra Thăng Long, nhà Trần không đủ sức chống cự hiệu quả.
2. Sự trỗi dậy và quyền lực của Hồ Quý Ly
  • Hồ Quý Ly là một đại thần có tài năng và đầy tham vọng. Nhờ sự tin tưởng của vua Trần Nghệ Tông, ông nắm giữ những chức vụ cao nhất về cả quân sự lẫn dân sự.
  • Ông dần dần loại bỏ các quý tộc nhà Trần chống đối mình và đưa người thân tín vào bộ máy chính quyền, nắm trọn quyền sinh sát trong tay.
3. Cuộc đảo chính "hợp thức hóa" (Năm 1400)
  • Nhận thấy nhà Trần đã hết vai trò lịch sử và lòng dân đã ly tán, năm 1400, Hồ Quý Ly ép vua Trần Thiếu Đế (cháu ngoại ông) phải nhường ngôi.
  • Ông tự lập làm vua, đặt quốc hiệu là Đại Ngu, lập nên nhà Hồ.
Tổng kết: Nhà Hồ ra đời để thay thế một triều đại đã mục nát (nhà Trần) nhằm thực hiện những cải cách cấp bách để cứu vãn tình thế đất nước lúc bấy giờ.
Ngày 5/2/1985 (Dương lịch) là một ngày có những thông tin đáng chú ý sau:
  • Lịch âm: Nhằm ngày 16 tháng 12 năm Giáp Tý.
  • Thứ trong tuần: Ngày này rơi vào Thứ Ba.
  • Cung hoàng đạo: Thuộc cung Bảo Bình (Aquarius), dành cho những người sinh từ ngày 20/1 đến 18/2.
  • Tuổi theo năm sinh: Nếu bạn sinh ngày này, bạn thuộc năm sinh Ất Sửu (tính theo năm âm lịch bắt đầu từ tiết Lập xuân), mệnh Hải Trung Kim (Vàng trong biển).
  • Sự kiện nổi bật: Ngày 5/2/1985 là ngày sinh của siêu sao bóng đá thế giới Cristiano Ronaldo. Ngoài ra, trong lịch sử cổ đại, đây cũng được xem là ngày kỷ niệm Hiệp ước kết thúc chiến tranh Punic lần thứ 3 (năm 149 TCN)

@ Lưu Anh Minh
Trong dòng chảy hối hả của cuộc đời, có những hình bóng tựa như bến đỗ bình yên nhất mà mỗi khi nhớ về, lòng ta lại trào dâng một niềm xúc động mãnh liệt. Với tôi, hình bóng ấy chính là mẹ - người phụ nữ đã dùng cả thanh xuân và đôi vai gầy để gánh vác cả bầu trời hạnh phúc cho gia đình. Mẹ không phải là một vĩ nhân hay một người có địa vị cao sang, mẹ chỉ là một người phụ nữ bình dị, nhưng trong trái tim tôi, mẹ chính là kỳ quan tuyệt diệu nhất mà cuộc đời đã ban tặng.

Mẹ tôi năm nay đã bước sang tuổi trung niên. Thời gian vốn dĩ là một vị hành khách khắc nghiệt, nó đi qua và để lại trên gương mặt mẹ những dấu vết không thể xóa nhòa. Dáng người mẹ nhỏ nhắn, có phần hơi gầy vì những năm tháng dầm mưa dãi nắng. Nhìn từ phía sau, cái dáng đi hơi đổ về phía trước của mẹ gợi lên một sự tần tảo khó nhọc; đó là cái dáng của một người đã quen với việc gánh gồng, lo toan cho đàn con thơ. Mái tóc mẹ, vốn dĩ đen mượt và dài óng ả thời con gái, giờ đây đã điểm xuyết những sợi bạc như màu sương khói của thời gian. Mỗi khi mẹ ngồi chải tóc bên hiên nhà, nhìn những sợi tóc bạc rơi rụng, lòng tôi lại thắt lại vì biết rằng mình càng lớn khôn thì mẹ lại càng thêm già yếu. Mẹ thường búi tóc gọn gàng bằng một chiếc kẹp nhựa đã cũ, để lộ cái cổ gầy và làn da đã sạm màu vì nắng gió. Gương mặt mẹ là nơi chứa đựng cả một bầu trời bao dung. Làn da của mẹ không còn mịn màng mà đã xuất hiện những vết nám, những nếp nhăn nơi khóe mắt và vầng trán. Nhưng mỗi khi mẹ cười, những nếp nhăn ấy lại xô lại với nhau, tạo nên một vẻ đẹp hiền từ, phúc hậu đến lạ lùng. Đôi mắt mẹ chính là cửa sổ tâm hồn, nơi tôi có thể đọc được mọi nỗi niềm. Có những lúc đôi mắt ấy lấp lánh niềm vui khi thấy con cái chăm ngoan, đạt điểm cao; nhưng cũng có lúc đôi mắt ấy lại trũng sâu, thâm quầng vì những đêm thức trắng lo toan khi kinh tế gia đình gặp khó khăn hay khi con trẻ đau ốm. Ánh nhìn của mẹ vừa nghiêm khắc khi dạy bảo, vừa dịu dàng khi vỗ về, là ngọn hải đăng soi sáng cho tôi giữa những bộn bề của cuộc sống. Tôi yêu nhất là đôi bàn tay của mẹ. Bàn tay không thon thả, không mềm mại mà thô ráp, chai sần với những vết nứt nẻ vào mùa đông. Những đốt ngón tay to, những móng tay không bao giờ được sơn sửa cầu kỳ, chỉ được cắt ngắn sạch sẽ để tiện làm việc nhà. Đôi bàn tay ấy đã làm đủ mọi việc, từ việc đồng áng nặng nhọc đến việc bếp núc khéo léo. Chính đôi bàn tay ấy đã cầm chiếc chổi tre quét sạch sân vườn, đã nhóm lên ngọn lửa hồng ấm áp mỗi sớm mai, và cũng chính bàn tay ấy đã kiên nhẫn khâu lại những chiếc áo sứt chỉ cho anh em tôi. Mỗi khi mẹ xoa đầu hay nắm lấy tay tôi, sự thô ráp ấy không hề làm tôi khó chịu, ngược lại, tôi cảm nhận được một sự ấm áp, một sức mạnh vô hình truyền sang, như thể chỉ cần có mẹ ở bên, mọi giông bão ngoài kia đều sẽ dừng lại sau cánh cửa. Mẹ tôi là người phụ nữ của gia đình, một người phụ nữ với đức tính hy sinh cao cả. Mẹ luôn là người thức dậy sớm nhất nhà, khi vạn vật còn đang chìm trong giấc ngủ, mẹ đã lạch cạch dưới bếp chuẩn bị bữa sáng. Tiếng dao thớt lách cách, mùi thơm của thức ăn quyện cùng làn khói bếp mờ ảo tạo nên một không gian ấm cúng đến lạ kỳ. Mẹ ít khi mua sắm cho bản thân. Những chiếc áo của mẹ thường đã cũ màu, có những chỗ được vá lại khéo léo, nhưng mẹ lại luôn sẵn lòng mua cho tôi những bộ quần áo đẹp nhất, những đôi giày êm nhất. Mẹ ăn uống cũng rất đơn giản, thường nhường những miếng ngon nhất cho các con, còn mình thì chỉ ăn qua loa cho xong bữa. Khi tôi hỏi, mẹ chỉ cười hiền lành bảo: "Mẹ già rồi, ăn gì cũng được, các con đang tuổi ăn tuổi lớn nên cần ăn nhiều chất hơn". Nhớ về mẹ, tôi không thể nào quên những ngày mùa đông giá rét. Khi ấy, gió mùa đông bắc rít liên hồi qua khe cửa, cái lạnh như cắt da cắt thịt. Mẹ dậy từ bốn giờ sáng để đi chợ sớm, đôi bàn chân trần bầm đi vì lạnh. Về đến nhà, tay mẹ run run cầm chén trà nóng, nhưng việc đầu tiên mẹ làm vẫn là vào phòng xem con có bị hở chăn không, có bị lạnh không. Hay những chiều hè oi ả, khi mất điện, mẹ lại ngồi bên cạnh cầm chiếc quạt nan quạt cho tôi giấc ngủ ngon, mồ hôi mẹ lăn dài trên má, lưng áo ướt đẫm, nhưng đôi tay quạt vẫn đều đặn không nghỉ. Tình yêu của mẹ không nằm ở những lời nói hoa mỹ, nó kết tinh trong từng hành động nhỏ nhặt, trong sự chăm sóc âm thầm mà bền bỉ suốt mấy mươi năm. Mẹ vừa là người mẹ, vừa là người thầy đầu tiên dạy tôi những đạo lý làm người. Mẹ dạy tôi phải biết trung thực, biết nhường nhịn và sẻ chia với những người khó khăn hơn mình. Những câu chuyện cổ tích mẹ kể đêm khuya hay những lời răn dạy nghiêm khắc khi tôi mắc lỗi đã hình thành nên nhân cách của tôi ngày hôm nay. Khi tôi vấp ngã hay thất bại trong học tập, mẹ không mắng nhiếc mà chỉ nhẹ nhàng nắm tay tôi và nói: "Thất bại không đáng sợ, đáng sợ là khi con không đủ can đảm để đứng lên". Lời nói ấy như một liều thuốc tinh thần, giúp tôi mạnh mẽ hơn trước mọi thử thách. Thời gian vẫn cứ trôi, và tôi biết mình không thể ngăn cản được quy luật của tự nhiên. Tôi chỉ ước sao mình lớn thật nhanh để có thể đỡ đần cho mẹ, để đôi vai mẹ bớt trĩu nặng, để đôi bàn tay mẹ bớt chai sần. Mẹ là tất cả của tôi, là quê hương, là gia đình, là ánh sáng và là lẽ sống. Dù sau này tôi có đi đến đâu, có trở thành ai trong xã hội, thì dưới chân trời bình yên nhất, tôi vẫn luôn có mẹ chờ đợi với vòng tay rộng mở. Mẹ ơi, con xin lỗi vì những lần con vô tâm làm mẹ buồn, xin lỗi vì những lúc con chưa đủ trưởng thành để hiểu hết nỗi lòng của mẹ. Con cảm ơn mẹ vì đã chọn hy sinh cả cuộc đời cho chúng con. Con yêu mẹ nhiều lắm, người phụ nữ vĩ đại nhất đời con!