VŨ THỊ HÀ TRANG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của VŨ THỊ HÀ TRANG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Sống một cách ý nghĩa không phải là sống thật lớn lao, mà trước hết là sống có ý thức về từng ngày mình đang tồn tại. Phương thức quan trọng nhất để sống ý nghĩa, theo tôi, là sống tử tế và chân thành, với người khác và với chính mình. Khi ta biết yêu thương, lắng nghe, chia sẻ và đặt mình vào vị trí của người khác, cuộc sống tự khắc trở nên ấm áp hơn. Một lời nói dịu dàng, một hành động quan tâm nhỏ bé đôi khi có thể trở thành ánh sáng nâng đỡ cả một tâm hồn. Bên cạnh đó, sống ý nghĩa còn là dám sống thật với ước mơ, không chạy theo những ham muốn ích kỉ hay những giá trị hào nhoáng bề ngoài. Con người thường mải mê sở hữu mà quên mất việc nuôi dưỡng tâm hồn. Khi biết đủ, biết trân trọng những gì mình có và không ngừng hoàn thiện bản thân, ta sẽ cảm thấy bình yên. Cuộc đời là hữu hạn, vì thế mỗi ngày được sống đã là một món quà. Chỉ khi sống bằng yêu thương, trách nhiệm và lòng biết ơn, con người mới có thể rời khỏi cuộc đời này mà không hối tiếc.
Câu 2:

Lưu Quang Vũ là một nghệ sĩ tài hoa, để lại dấu ấn sâu đậm không chỉ ở lĩnh vực sân khấu mà còn ở thơ ca. Thơ ông thường giản dị, giàu cảm xúc và thấm đẫm tình người. Bài thơ Áo cũ là một trong những tác phẩm tiêu biểu thể hiện vẻ đẹp ấy, qua hình ảnh chiếc áo cũ để gợi lên tình mẫu tử thiêng liêng và lòng biết ơn sâu nặng của người con đối với mẹ.

Mở đầu bài thơ, hình ảnh chiếc áo cũ hiện lên với những dấu vết của thời gian: “mỗi ngày thêm ngắn”, “sờn màu bạc hai vai”. Chiếc áo không chỉ là một vật dụng quen thuộc mà còn là chứng nhân của tháng năm trưởng thành. Tác giả so sánh tình thương dành cho áo cũ với tình thương dành cho ký ức, bởi trong đó chứa đựng cả một quãng đời đã qua. Cảm xúc “mắt phải cay cay” cho thấy sự xúc động chân thành, lặng lẽ mà sâu sắc của người con khi nhìn lại những điều bình dị gắn bó với mình.

Sang khổ thơ thứ hai, hình ảnh người mẹ hiện lên rõ nét và đầy xúc động. Mẹ vá áo cho con, nhưng cũng chính lúc ấy mẹ nhận ra con đã “chóng lớn”, còn đôi mắt mình thì “không còn nhìn rõ”. Một chi tiết rất nhỏ – việc xâu kim – lại gợi ra sự hy sinh thầm lặng và dấu hiệu của tuổi già. Đường kim mũi chỉ trên áo không chỉ vá lại vết rách mà còn gửi gắm trong đó tình yêu thương, sự tần tảo và cả cuộc đời lam lũ của mẹ. Chính vì thế, càng thương mẹ bao nhiêu, người con lại càng yêu chiếc áo cũ bấy nhiêu.

Khổ thơ thứ ba tiếp tục khắc sâu mối quan hệ giữa chiếc áo, người con và thời gian. Chiếc áo “đã ở với con qua mùa qua tháng”, trở thành người bạn đồng hành trong suốt chặng đường khôn lớn. Dù đã cũ, người con vẫn không nỡ rời xa, bởi mỗi lần mặc áo mới lại cảm nhận rõ hơn sự đổi thay: áo dài ra thì mẹ cũng già hơn. Sự trưởng thành của con luôn song hành với sự già đi của mẹ – một quy luật tự nhiên nhưng khiến lòng người không khỏi xót xa.

Khổ thơ cuối mang giọng điệu như một lời nhắn nhủ, chiêm nghiệm. Tác giả kêu gọi mỗi người hãy biết trân trọng những “manh áo cũ”, bởi đó chính là cách để ta biết yêu thương mẹ nhiều hơn, yêu thương những gì đã cùng ta đi qua năm tháng. Từ chiếc áo cũ, bài thơ mở rộng thành bài học nhân sinh sâu sắc: hãy biết trân quý quá khứ, trân trọng những giá trị bình dị nhưng bền lâu trong cuộc đời.

Với ngôn ngữ mộc mạc, hình ảnh gần gũi và cảm xúc chân thành, Áo cũ của Lưu Quang Vũ đã chạm đến trái tim người đọc. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta sống chậm lại, biết ơn và gìn giữ những yêu thương giản dị đã nuôi dưỡng ta nên người.

Câu 1:

- PTBĐ chính trong đoạn trích trên là: Nghị luận

Câu 2:

- Nội dung chính của đoạn trích: Từ sự ra đi của con người (cái chết), tác giả suy ngẫm về cách con người đang sống; coi cái chết như một lời nhắc nhở để người đang sống nhìn lại bản thân, giảm bớt ích kỉ, dục vọng, biết yêu thương, cảm thông, chia sẻ và sống nhân văn hơn khi còn có thể.

Câu 3:
- BPTT: So sánh: đời sống như một cánh đồng và cái chết như cánh đồng bên cạnh.
- Tác dụng:

Làm rõ, giúp đời sống và cái chết- những khái niệm vốn trừu tượng trở nên gần gũi, nhẹ nhàng và dễ hình dung.

Tạo ấn tượng độc đáo cho bạn đọc. Gợi suy nghĩ tích cực: cái chết không phải là chấm hết mà có thể là sự tiếp nối, từ đó khuyến khích con người sống trung thực, không ân hận, bớt tham lam và ích kỉ.

Thể hiện quan điểm của tác giả về đời sống và cái chết.

Câu 4:

- Tác giả cho rằng: Cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở sâu sắc đối với người đang sống, nhắc con người phải sống tốt hơn, nhân ái hơn và đúng với những giá trị nhân văn vốn có.

- Em đồng tình với ý kiến ấy, vì:

Khi chứng kiến sự ra đi của người khác, con người thường sống chậm lại, biết trân trọng các mối quan hệ và nhận ra những sai lầm của mình.

Nếu luôn ý thức rằng cuộc sống là hữu hạn, con người sẽ biết yêu thương, bao dung và cư xử tử tế hơn ngay từ khi người khác còn sống.

Câu 5:

Thông điệp ý nghĩa nhất: Hãy sống tử tế, yêu thương và chân thành với những người đang sống bên cạnh mình, đừng đợi đến khi mất mát mới biết hối tiếc. Vì cái chết là điều không thể tránh khỏi, nhưng cách chúng ta sống thì có thể lựa chọn. Sống nhân văn ngay từ hôm nay giúp cuộc đời có ý nghĩa hơn và để lại ít ân hận nhất cho cả bản thân và người khác.


\(\) a, P= 0,24

b, P= 0,94\(\)