TRỊNH XUÂN TRƯỜNG
Giới thiệu về bản thân
CÂU 1:
Sống ý nghĩa không phải là một định nghĩa cao siêu, mà là một phương thức lựa chọn thái độ sống mỗi ngày. Trước hết, phương thức quan trọng nhất chính là sống trọn vẹn ở hiện tại. Thay vì loay hoay trong nuối tiếc quá khứ hay lo âu về tương lai, chúng ta cần học cách trân trọng những gì đang có, từ hơi thở đến những người thân yêu đang hiện diện. Thứ hai, chúng ta cần biết cho đi và sống bao dung. Như văn bản đọc hiểu đã gợi mở, sự ích kỷ và "dục vọng sở hữu" thường khiến thế gian trở nên chật chội; chỉ khi biết sẻ chia, đồng cảm và nhường nhịn, tâm hồn ta mới thực sự tự do và rộng lớn. Một phương thức thiết yếu khác là sống có trách nhiệm và trung thực. Sống ý nghĩa là khi ta dám đối diện với chính mình, không ngừng hoàn thiện bản thân để đóng góp những giá trị tốt đẹp cho cộng đồng. Khi ta sống với sự thiện chí và lòng trắc ẩn, mỗi phút giây trôi qua đều trở thành một món quà. Suy cho cùng, ý nghĩa cuộc đời không đo bằng độ dài của thời gian, mà đo bằng chiều sâu của những rung động và sự tử tế mà chúng ta để lại trong lòng người khác.
CÂU 2:
Lưu Quang Vũ là một nghệ sĩ đa tài, người luôn dành trọn trái tim mình cho những giá trị nhân văn cao đẹp. Giữa những vần thơ đầy trăn trở về thời đại, "Áo cũ" hiện lên như một nốt nhạc trầm lắng, giản dị nhưng thấm đẫm tình người. Qua hình ảnh chiếc áo sờn vai, nhà thơ đã dệt nên một bài ca về lòng biết ơn, tình mẫu tử và triết lý sống ân nghĩa thủy chung.
Mở đầu bài thơ, tác giả đưa người đọc về với một kỉ vật bình dị: chiếc áo cũ.
"Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai"
Chiếc áo không chỉ là vật dụng che thân mà đã trở thành nhân chứng của thời gian. Nó đánh dấu sự trưởng thành của người con qua việc "mỗi ngày thêm ngắn" và dấu ấn gian khó qua những sợi "chỉ đứt sờn". Với Lưu Quang Vũ, áo cũ không phải là thứ cần vứt bỏ mà là nơi "đựng trong hồn" những ký ức, khiến lòng người mỗi khi chạm đến lại thấy "mắt phải cay cay". Cái cay nồng ấy chính là sự xúc động chân thành của một người luôn trân trọng quá khứ.
Sức nặng cảm xúc của bài thơ tập trung ở hình ảnh người mẹ tảo tần trong khổ thơ tiếp theo.
"Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim"
Hình ảnh mẹ xâu kim trong trạng thái "không còn nhìn rõ" là một chi tiết cực kỳ đắt giá, khơi gợi niềm xót xa. Con lớn khôn bằng sự hao mòn sức khỏe của mẹ. Những "đường khâu tay mẹ vá" không chỉ nối lại manh áo rách mà còn đan dệt tình yêu thương vô bờ bến. Chính tình yêu ấy khiến chiếc áo cũ trở thành một bảo vật, vì trên đó có mồ hôi, có hơi ấm và có cả đôi mắt đã mờ đi vì sương gió của mẹ.
Càng về sau, mạch cảm xúc càng trở nên sâu sắc với những chiêm nghiệm về quy luật đời người:
"Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn."
Câu thơ chứa đựng một nghịch lý đau đớn: Sự trưởng thành của con (áo dài hơn) lại tỉ lệ thuận với sự già nua của mẹ. Đây là một phát hiện tinh tế của người con hiếu thảo, thấy được cái giá của sự khôn lớn là những nếp nhăn trên trán mẹ. Thái độ "chẳng nỡ" thay áo mới chính là sự níu kéo thời gian, níu kéo tuổi thọ của mẹ, thể hiện sự trân trọng tuyệt đối với những gì mẹ đã ban tặng.
Khép lại bài thơ, Lưu Quang Vũ đưa ra lời nhắn nhủ mang tính triết lý nhân sinh:
"Hãy biết thương lấy những manh áo cũ Để càng thương lấy mẹ của ta Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống..."
Điệp từ "hãy biết thương" vang lên như một mệnh lệnh từ trái tim. "Áo cũ" giờ đây đã trở thành một biểu tượng cho nguồn cội, cho những giá trị xưa cũ đã nuôi dưỡng chúng ta thành người. Tác giả nhắc nhở mỗi chúng ta phải sống ân nghĩa, không được lãng quên những ngày gian khổ và những người đã hy sinh cho mình.
Bằng ngôn ngữ giản dị, hình ảnh gần gũi và giọng điệu tâm tình, bài thơ "Áo cũ" của Lưu Quang Vũ đã chạm đến những góc sâu kín nhất của tâm hồn. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng của một người con với mẹ mà còn là bài học về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Trong cuộc sống hiện đại hối hả, những vần thơ ấy vẫn như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà thấm thía: muốn sống ý nghĩa ở tương lai, trước hết phải biết trân trọng những "manh áo cũ" của quá khứ.
a√2
0,6
0,6