PHẠM THỊ BÍCH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của PHẠM THỊ BÍCH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Bài làm

Để sống một cuộc đời ý nghĩa, trước hết cần xác định mục đích sống, kim chỉ nam dẫn lối qua những thăng trầm. Đó không nhất thiết phải là điều vĩ đại, mà đơn giản là hoàn thành tốt vai trò, sống trọn vẹn với đam mê. Kế đến, sự cho đi, sẻ chia là yếu tố then chốt. Trao đi kiến thức, giúp đỡ người khó khăn, lan tỏa yêu thương, mỗi hành động đều tô điểm cho cuộc sống. Những tấm gương như Nick Vujicic, dù thiệt thòi vẫn truyền cảm hứng, hay những người thầm lặng cống hiến cho cộng đồng, là minh chứng cho giá trị của sự cho đi. Cuối cùng, hãy trân trọng bản thân, học hỏi không ngừng. Yêu thương, chấp nhận khuyết điểm, trau dồi kiến thức, kỹ năng, để mỗi ngày là một phiên bản tốt hơn. Cuộc sống ý nghĩa là sự hòa quyện giữa mục đích cá nhân, lòng trắc ẩn và tinh thần học hỏi, để khi nhìn lại, ta mỉm cười mãn nguyện vì đã sống trọn vẹn.

Câu 2

Bài làm

Bài thơ “Áo cũ” của nhà thơ Lưu Quang Vũ là một tác phẩm đầy tình cảm và ý nghĩa về tình mẫu tử thiêng liêng, về sự gắn bó với quá khứ và những ký ức tuổi thơ. Qua hình ảnh chiếc áo cũ nhỏ bé mà giản dị, bài thơ đã khắc sâu trong lòng người đọc những rung động sâu sắc về tình yêu thương mẹ và sự trân trọng những giá trị bình dị đang dần mai một theo năm tháng.

Ngay từ những câu thơ mở đầu, tác giả đã xây dựng hình ảnh chiếc áo cũ nơi chứa đựng muôn vàn kỷ niệm:“Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn

Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai.”

Chiếc áo không chỉ là món đồ vật dụng hàng ngày mà còn mang ý nghĩa biểu tượng cho thời gian, cho sự lớn lên của người con. Những dấu hiệu hao mòn như “đứt sờn”, “màu bạc” đã làm nổi bật lên sự trôi đi của thời gian và cả sự thay đổi trong cuộc sống. Sự “thương áo cũ như là thương ký ức” cũng thể hiện sâu sắc cảm xúc của nhân vật trữ tình khi nhớ về một quá khứ thân thương, một thời tuổi thơ gắn bó với mẹ. Từ ngữ “cay cay” cho thấy sự xúc động, nghẹn ngào khi dòng thời gian không thể nào quay lại.

Sang khổ thơ tiếp theo, tình mẫu tử được thể hiện rất chân thành, đằm thắm qua hình ảnh người mẹ:

“Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn

Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim

Áo con có đường khâu tay mẹ vá

Thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm.”

Hình ảnh người mẹ âm thầm vá lại chiếc áo cũ, dù đôi mắt đã không còn sáng để xâu kim rõ, là biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng, sự tận tụy của mẹ dành cho con. Mỗi đường kim mũi chỉ không đơn thuần là kỹ thuật vá áo mà còn chất chứa tình thương mặn nồng. Qua đó, nhà thơ diễn tả niềm biết ơn, tình yêu sâu sắc của người con dành cho mẹ, tình cảm ấy làm cho chiếc áo cũ trở nên thiêng liêng, gắn bó hơn bao giờ hết.

Khổ thơ thứ ba là nỗi niềm trăn trở của người con khi ngày càng trưởng thành và nhận ra sự biến đổi trong cuộc sống:

“Áo đã ở với con qua mùa qua tháng

Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương

Con chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới

Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn.”

Chiếc áo cũ đã đồng hành cùng con qua bao nhiêu thời gian, trở thành chứng nhân của tuổi thơ và tình mẹ. Dù áo cũ, người con vẫn quý, vẫn thương bởi trong đó có dấu ấn của mẹ và của thời gian. Việc thay áo mới cũng là một ẩn dụ cho sự trưởng thành, sự thay đổi của cuộc đời, nhưng cũng khiến con buồn khi nhìn thấy mẹ ngày một già đi. Hình ảnh đối lập giữa sự lớn lên của con và sự già nua của mẹ trong câu cuối làm cho cảm xúc bài thơ càng thêm đằm thắm, day dứt.

Cuối cùng, bài thơ kết thúc bằng lời nhắn nhủ đầy sâu sắc:

“Hãy biết thương lấy những manh áo cũ

Để càng thương lấy mẹ của ta

Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống

Những gì trong năm tháng trôi qua…”

Tác giả không chỉ gửi gắm tình cảm riêng tư mà còn muốn nhắn nhủ đến mọi người hãy biết nâng niu, trân trọng những kỷ niệm, những dấu tích của quá khứ và đặc biệt là tình mẹ – thứ tình cảm thiêng liêng, quý báu mà không gì có thể thay thế.

Về nghệ thuật, bài thơ dùng thể thơ tự do rất linh hoạt, ngôn ngữ giản dị, gần gũi nhưng giàu sức gợi. Các biện pháp tu từ như điệp từ (“thương”, “áo”), so sánh (“Thương áo cũ như là thương ký ức”), ẩn dụ xuyên suốt khiến cho bài thơ vừa mộc mạc, vừa sâu sắc, thu hút người đọc đồng cảm và sẻ chia.

Tóm lại, “Áo cũ” là một bài thơ đầy tình cảm và giá trị nhân văn sâu sắc của Lưu Quang Vũ. Qua hình ảnh chiếc áo cũ giản dị, tác giả đã khắc họa thành công tình mẫu tử thiêng liêng, sự trân trọng quá khứ và lòng biết ơn dành cho mẹ. Bài thơ như một tiếng lòng thủ thỉ, nhẹ nhàng nhưng chan chứa yêu thương, nhắc nhở mỗi người hãy sống trọn vẹn hơn với những giá trị thân thương quanh mình trước khi thời gian qua đi mãi mãi.

1.Nghị luận

2.Cái chết của người khác là một lời nhắc nhở mạnh mẽ giúp những người còn sống nhìn lại cách sống của mình, làm bừng tỉnh những phẩm chất tốt đẹp bị che lấp bởi dục vọng, lòng tham và ích kỷ; từ đó khuyến khích con người sống tốt hơn, sống chân thực và có trách nhiệm hơn với nhau.

3.Đoạn (7) có sử dụng phép đối lập/đối chiếu (ví dụ: “cái chết” — “cánh đồng sự sống khác”; “bóng tối dục vọng” — “phẩm tính tốt đẹp tỏa sáng”) và ẩn dụ (“cánh đồng” để chỉ một cảnh giới/không gian sống khác sau cái chết).

=> phép đối lập làm nổi bật ý nghĩa thức tỉnh của cái chết so với đời sống thường nhật mờ nhạt; ẩn dụ “cánh đồng” gợi hình, gợi suy tưởng, giúp người đọc cảm nhận sâu sắc hơn về sự liên tiếp giữa đời sống hiện tại và một “không gian” khác sau chết; tổng thể khiến luận điểm thuyết phục, xúc động và dễ nhớ.

4.Tác giả cho rằng cái chết là một lời nhắc nhở của Tạo hóa (hoặc thực tại) dành cho người còn sống: nó đánh động lương tri, làm bừng tỉnh những phẩm chất tốt đẹp bị che khuất bởi dục vọng, giúp con người nhìn lại, sửa chữa hành vi, sống chân thực và có ý nghĩa hơn.

-Em đồng tình. Vì thực tế nhiều người chỉ khi mất đi người thân hay chứng kiến sự ra đi của ai đó mới nghiệm ra giá trị của thời gian, tình cảm, sự tha thứ và trách nhiệm đối với nhau. Cái chết, với tính dứt khoát và bất ngờ, phá vỡ thói quen vô cảm, khiến người sống tự vấn, giảm bớt những ham muốn chật hẹp để quý trọng mối quan hệ, sống ý nghĩa hơn. Như vậy ý kiến của tác giả hợp lý và mang tính nhân văn.

5.

-Thông điệp: Hãy sống tốt, sống chân thực và biết trân trọng người xung quanh ngay khi họ còn sống — vì cái chết của người khác là lời nhắc nhở rằng đời sống ngắn ngủi, và chỉ khi nhận thức được điều đó ta mới sửa mình, bớt ích kỷ và gieo trồng những phẩm chất nhân văn.

+)Vì thông điệp này kết tinh toàn bộ luận điểm của đoạn trích: cái chết có sức mời gọi suy ngẫm, thức tỉnh và thúc đẩy hành động đạo đức; nếu con người nhận ra và hành động theo lời nhắc ấy thì cuộc sống cá nhân và xã hội sẽ tốt đẹp hơn.