Kẻ Mạo Danh
Giới thiệu về bản thân
ko
Ở một ngôi trường làng nhỏ, có một lớp học cũ nằm ở cuối dãy nhà. Người ta kể rằng, vào những buổi tối muộn, trong lớp ấy thường vang lên tiếng giấy sột soạt, như có ai đó đang viết bài.
Ngày xưa, trong lớp học này có một cậu học trò rất chăm chỉ. Cậu luôn ngồi lại sau giờ học để luyện chữ, viết từng nét nắn nót trên trang giấy trắng. Nhưng một hôm, khi trời mưa to, sấm chớp dữ dội, cậu bé ấy bị mắc kẹt trong lớp và không bao giờ trở về nữa. Từ đó, người ta tin rằng linh hồn cậu đã hóa thành “ma giấy”, gắn bó với những trang vở còn dang dở.
Nhiều học sinh kể lại rằng, khi họ quên sách vở trong lớp rồi quay lại lấy vào buổi tối, thường thấy trên bàn có những tờ giấy mới, chữ viết ngay ngắn nhưng không ai biết ai đã viết. Có khi, một trang vở bỏ quên lại được viết tiếp, như thể có bàn tay vô hình đang hoàn thành bài tập.
Một lần, nhóm học sinh tò mò quyết định ở lại lớp đến khuya để xem sự thật. Khi đồng hồ điểm mười hai giờ, cả lớp bỗng im lặng đến rợn người. Rồi tiếng giấy sột soạt vang lên, từng trang vở lật chậm rãi. Trên bàn giáo viên, một cuốn vở cũ tự mở ra, nét chữ hiện dần như có ai đang viết bằng mực vô hình. Cả nhóm hoảng hốt bỏ chạy, chỉ còn lại những trang giấy trắng loang lổ chữ viết chưa hoàn thành.
Từ đó, học sinh trong trường càng tin rằng “ma giấy” vẫn còn ở đó, không hề hại ai, chỉ lặng lẽ viết tiếp những bài học dang dở. Người ta bảo, nếu ai để quên vở trong lớp, sáng hôm sau sẽ thấy có thêm vài dòng chữ mới, như một lời nhắc nhở: hãy chăm chỉ học hành, đừng bỏ dở việc học.
đâu mai thứ 7 màv
?
????
kb r đó..
1 + 189 x 2
= 1 + 378
= 379
4 con
hình như đợt trc mk có thấy 1 acc như thế, nếu nhớ ko nhầm thì mk cx có trò chuyện vs bn ấy r
Nhg bn ấy lm sao thế bn?
Trong cuộc đời mỗi học sinh, thầy cô giáo chính là những người lái đò thầm lặng, đưa bao thế hệ học trò cập bến tri thức. Nếu cha mẹ là người sinh thành, nuôi dưỡng thì thầy cô lại là người dìu dắt, dạy dỗ để chúng em trưởng thành. Trong số những thầy cô đã từng dạy em, cô Lan – giáo viên chủ nhiệm lớp 4 – là người để lại trong em nhiều tình cảm và ấn tượng sâu sắc nhất.
Cô Lan có dáng người thanh mảnh, mái tóc đen dài luôn được buộc gọn gàng phía sau. Khuôn mặt cô tròn phúc hậu, đôi mắt sáng như biết nói, lúc nào cũng ánh lên sự hiền từ. Nụ cười của cô ấm áp, khiến chúng em cảm thấy yên tâm và tự tin hơn mỗi khi nhìn thấy. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, truyền cảm, khi giảng bài thì rõ ràng, mạch lạc, còn khi trò chuyện thì thân tình như người mẹ hiền.
Trong giờ học, cô Lan luôn tận tình giảng giải, kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của học sinh. Những bài toán khó, những đoạn văn dài qua lời giảng của cô đều trở nên dễ hiểu hơn. Khi chúng em mắc lỗi, cô không bao giờ quát mắng mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở, giúp chúng em nhận ra sai lầm và sửa chữa. Cô thường khuyến khích chúng em mạnh dạn phát biểu, tự tin thể hiện ý kiến của mình. Nhờ vậy, cả lớp lúc nào cũng sôi nổi, hào hứng trong mỗi tiết học.
Ngoài giờ học, cô Lan còn quan tâm đến chúng em như một người mẹ. Cô thường kể cho chúng em nghe những câu chuyện bổ ích, dạy chúng em cách sống lễ phép, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người. Khi có bạn buồn hay gặp khó khăn, cô luôn ân cần hỏi han, động viên. Cô còn tổ chức nhiều hoạt động vui chơi, rèn luyện để chúng em vừa học vừa phát triển toàn diện. Chính sự tận tâm ấy đã khiến chúng em thêm yêu quý và kính trọng cô.
Với em, cô Lan không chỉ là một người thầy mà còn như một người mẹ thứ hai, luôn che chở và dạy dỗ chúng em nên người. Cô đã gieo vào tâm hồn em không chỉ kiến thức mà còn cả tình yêu thương, sự nhân hậu và lòng kiên nhẫn. Em thầm hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi để không phụ lòng cô. Sau này, dù đi đâu, làm gì, em cũng sẽ luôn nhớ về hình ảnh dịu dàng, tận tụy của cô Lan – người lái đò đã đưa em đến bến bờ tri thức.