—————— [𝟐𝟏:𝟎𝟓 𝟐𝟎/𝟎𝟖/𝟐𝟎𝟐𝟔] —————— [𝟏] Có một khoảng thời gian, tôi bắt đầu sợ phải đến những nơi có quá nhiều người. Tôi sợ những tiếng cười vang lên phía sau lưng mình, sợ những ánh mắt nhìn nhau rồi bất chợt im lặng khi tôi xuất hiện. Ban đầu, mọi chuyện chỉ là những điều rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu kể ra, có lẽ sẽ có người bảo tôi quá nhạy cảm. Chỉ là vài câu nói đùa. Vài lần bị gọi bằng những cái tên mà tôi không thích. Vài lần mọi người nhìn tôi rồi cười. Vài lần tôi bước đến gần thì cuộc trò chuyện bỗng nhiên kết thúc, như thể sự xuất hiện của tôi là điều gì đó không nên có ở nơi ấy. ——— Rồi những chuyện nhỏ ấy cứ lặp lại. Ngày này qua ngày khác, tôi dần nhận ra mình đang bị đẩy ra ngoài khỏi một vòng tròn mà trước đây tôi từng nghĩ mình thuộc về. Mọi người đi cùng nhau, còn tôi thường bước phía sau. Mọi người có những câu chuyện mà tôi không biết, những cuộc hẹn mà tôi không được nhắc đến, những bí mật được chia sẻ ngay trước mặt tôi nhưng chẳng bao giờ dành cho tôi. Không ai nói thẳng rằng họ ghét tôi. Không ai thật sự đuổi tôi đi. Nhưng cũng chẳng ai quay lại hỏi tôi có muốn đi cùng không. ——— Có lẽ bị bỏ lại không phải lúc nào cũng cần một lý do rõ ràng. Đôi khi, bạn chỉ cần đứng giữa rất nhiều người nhưng vẫn hiểu rằng mình hoàn toàn cô đơn. —————— [𝟐] Tôi đã từng cố gắng thay đổi để được chấp nhận. Tôi để ý từng câu nói của mình, từng hành động của mình. Tôi sợ mình nói sai, sợ mình làm không đúng, sợ một điều gì đó rất nhỏ lại trở thành lý do để người khác cười. Có những lúc tôi tự hỏi có phải mình chưa đủ tốt hay không. Có phải tôi không đủ thú vị, không đủ đáng yêu, không đủ giống mọi người nên mới bị bỏ lại như vậy. Tôi cứ cố sửa bản thân để phù hợp với người khác, cho đến một lúc nào đó, tôi nhìn lại và nhận ra mình đã không còn biết con người thật của mình là ai nữa. ——— Tôi từng nghĩ rằng dù bên ngoài có chuyện gì xảy ra, ít nhất khi trở về nhà, mình sẽ có một nơi để nghỉ ngơi. Nhưng hóa ra, có những nơi được gọi là nhà vẫn có thể khiến một người cảm thấy sợ hãi. Có những ngày tôi chỉ muốn bước vào phòng thật nhanh, đóng cửa lại và mong rằng sẽ không ai gọi tên mình. Bởi đôi khi, tôi không biết sau cánh cửa kia đang chờ mình là một bữa cơm bình thường hay một trận cãi vã, những lời chì chiết và những câu nói mà tôi biết chắc mình sẽ nhớ rất lâu. ——— Có những lời được nói ra trong lúc tức giận, nhưng chúng lại sắc hơn bất kỳ thứ gì có thể nhìn thấy. “Sao mày không chết đi?” “Sống làm gì cho tốn tiền tao?” “Mày chỉ giỏi làm khổ người khác.” “Có mỗi việc ấy cũng không làm được, mày vô dụng vừa thôi.” “Đẻ mày ra chỉ tổ thêm nợ.” Những câu nói ấy có thể chỉ kéo dài vài giây, nhưng tôi lại mang chúng theo rất lâu. Có người nói xong rồi quên, còn tôi thì cứ nhớ. Tôi nhớ vào những đêm nằm một mình. Nhớ vào những lúc nhìn thấy bản thân trong gương. Nhớ đến mức đôi khi tôi bắt đầu tự hỏi liệu những điều đó có thật hay không. Liệu có phải mình thực sự là một gánh nặng? Liệu sự tồn tại của mình có thật sự khiến mọi người mệt mỏi đến vậy? ——— Có những lần, mọi chuyện không chỉ dừng lại ở lời nói. Có những sự tức giận khiến tôi sợ hãi. Có những âm thanh lớn làm tôi giật mình. Có những khoảnh khắc tôi chỉ biết im lặng, bởi tôi hiểu rằng nói gì cũng có thể khiến mọi chuyện trở nên tệ hơn. Tôi dần học được cách thu mình lại, học cách không thể hiện cảm xúc, học cách im lặng khi bị tổn thương. Tôi nghĩ rằng nếu mình ngoan hơn một chút, im lặng hơn một chút, ít xuất hiện hơn một chút thì có lẽ mọi chuyện sẽ tốt hơn. Nhưng hình như dù tôi có cố gắng thế nào, tôi vẫn luôn là một lý do khiến ai đó thất vọng. —————— [𝟑] Mọi thứ cứ thế chồng lên nhau. Chuyện ở trường. Chuyện ở nhà. Những lần bị tổn thương. Những lần bị bỏ lại. Những lời nói cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Một vết thương chưa kịp lành thì lại có thêm một vết thương khác. Tôi cứ nghĩ rằng mình có thể chịu đựng được, bởi ngày nào tôi cũng vẫn thức dậy, vẫn đi học, vẫn gặp mọi người. Tôi vẫn có thể cười khi ai đó nói một câu chuyện vui. Tôi vẫn có thể trả lời rằng mình ổn khi được hỏi. ——— Nhưng có lẽ, mọi thứ bắt đầu thay đổi từ lúc tôi không còn cảm thấy gì nhiều nữa. ——— Những điều từng khiến tôi vui dần trở nên xa lạ. Những cuộc trò chuyện khiến tôi mệt mỏi. Những nơi đông người khiến tôi chỉ muốn trốn đi. Có những ngày tôi nằm rất lâu mà không muốn bước ra khỏi giường, không phải vì tôi buồn ngủ, mà vì tôi không biết mình phải bắt đầu một ngày mới bằng điều gì. Tôi nhìn trần nhà và cảm thấy thời gian trôi qua, còn bản thân thì như bị bỏ lại ở một nơi nào đó. ——— Tôi vẫn sống như mọi người vẫn sống, nhưng bên trong tôi dường như không còn theo kịp cuộc sống ấy nữa. ——— Có những ngày tôi cười rất nhiều, nói chuyện rất nhiều, thậm chí còn khiến người khác nghĩ rằng tôi là một người vui vẻ. Nhưng khi trở về một mình, tất cả lại biến mất. Căn phòng trở nên quá yên tĩnh, còn những suy nghĩ trong đầu thì lại quá ồn ào. Tôi bắt đầu sợ những lúc chỉ còn một mình với chính mình, bởi khi ấy, không còn ai để tôi phải giả vờ nữa. —————— [𝟒] Tôi không biết chính xác từ khi nào mọi thứ trở nên như vậy. Không có một ngày đặc biệt nào đánh dấu sự thay đổi ấy. Chỉ là tôi dần không còn mong chờ điều gì. Dần không còn thấy vui trước những điều từng làm mình hạnh phúc. Dần cảm thấy việc trả lời một tin nhắn cũng trở thành điều cần rất nhiều sức lực. Tôi bắt đầu biến mất khỏi những cuộc trò chuyện, không phải vì không quan tâm, mà vì tôi không biết phải nói gì. Có những người hỏi tôi sao dạo này im lặng thế, nhưng tôi chỉ biết cười và nói rằng mình mệt. ———Thật ra, tôi đã mệt từ rất lâu rồi. —— Mệt đến mức đôi khi chỉ muốn mọi thứ dừng lại một chút. —— Mệt đến mức không muốn phải giải thích thêm bất cứ điều gì. —— Mệt đến mức ngay cả việc cố tỏ ra bình thường cũng trở thành một gánh nặng. —————— [𝟓] Hai năm rồi. Hai năm tôi sống cùng những ngày dài như vậy. Có những ngày tôi tưởng rằng mình đã khá hơn, rồi chỉ một ký ức cũ quay lại cũng đủ khiến tôi rơi xuống. Tôi giống như một người đang cố bơi trong nước nhưng không biết bờ ở đâu. Tôi cứ vùng vẫy, cố ngoi lên để thở, rồi lại chìm xuống. Có những lúc tôi mệt đến mức không còn muốn chống cự nữa. ——— Tôi đã từng tuyệt vọng đến mức nghĩ rằng nếu mình biến mất, có lẽ mọi người sẽ nhẹ nhõm hơn. Tôi đã từng nghĩ về việc kết thúc tất cả, không hẳn bởi vì tôi ghét cuộc sống này, mà bởi vì có những lúc tôi không biết phải tiếp tục chịu đựng nó như thế nào. Trên tay tôi vẫn còn những vết sẹo. Chúng là những dấu vết của một khoảng thời gian mà tôi đã đau đến mức không biết phải làm gì với chính mình. Có những lúc nhìn thấy chúng, tôi không chỉ nhớ về những gì mình đã làm, mà còn nhớ về cảm giác khi ấy — cảm giác không biết phải gọi ai, không biết phải nói với ai, không biết phải đi đâu. ——— Nhưng có lẽ, nếu thành thật với chính mình, tôi không phải lúc nào cũng muốn biến mất. Có rất nhiều lúc, điều tôi muốn chỉ là sự đau đớn ấy dừng lại. Tôi muốn được nghỉ ngơi khỏi những suy nghĩ không bao giờ chịu im lặng. Tôi muốn có một ngày thức dậy mà lòng không nặng trĩu như đang mang theo một thứ gì đó quá lớn. Tôi muốn được ôm mà không cần phải giải thích tại sao mình khóc. Tôi muốn được lắng nghe mà không bị bảo rằng mình quá nhạy cảm, quá yếu đuối hay suy nghĩ quá nhiều. ——— Tôi không cần một ai phải cứu cả cuộc đời mình. Đôi khi, tôi chỉ cần một người ngồi cạnh và nói rằng: “Không sao, cậu không cần phải giả vờ nữa.” Tôi chỉ cần biết rằng nếu mình nói ra sự thật, sẽ không ai bỏ đi. Tôi chỉ muốn một lần được tin rằng sự tồn tại của mình không phải là gánh nặng đối với tất cả mọi người. —————— [𝟔] Hai năm rồi, tôi vẫn chưa biết mình đã đi được bao xa. Có những ngày tôi vẫn rất mệt. Có những ký ức vẫn khiến tôi đau. Có những lời nói đã qua rất lâu nhưng đôi khi vẫn bất ngờ quay trở lại, như thể chúng chưa từng rời đi. Những vết sẹo vẫn còn đó, nhắc tôi nhớ rằng đã từng có một phiên bản của mình đau đến mức tưởng như không thể sống tiếp. ——— Nhưng phiên bản ấy vẫn còn ở đây. —— Tôi vẫn còn ở đây. ——— Có thể tôi chưa thật sự ổn. Có thể tôi vẫn đang loay hoay tìm một con đường để bước ra khỏi tất cả những điều đã xảy ra. Nhưng ít nhất, tôi vẫn chưa hoàn toàn bỏ lại chính mình. Tôi vẫn đang cố gắng sống thêm từng ngày, dù đôi khi chỉ là cố gắng rất nhỏ. ——— Tôi không biết tương lai sẽ như thế nào. Tôi cũng không dám hứa rằng một ngày nào đó mọi thứ sẽ đột nhiên tốt đẹp. Nhưng tôi muốn tin rằng quãng thời gian tăm tối nhất trong cuộc đời không nhất thiết phải là nơi câu chuyện kết thúc. Có thể những gì đã xảy ra sẽ luôn là một phần của tôi, nhưng chúng không thể là tất cả những gì tôi sẽ trở thành. —————— [𝟕] Hai năm rồi... —— Tôi đã từng nghĩ mình không thể đi tiếp. —— Đã từng nghĩ chẳng có ai cần mình. —— Đã từng tin vào những lời nói khiến mình cảm thấy sự tồn tại của mình là một điều sai lầm. ——— Nhưng bây giờ, dù vẫn còn rất nhiều ngày khó khăn, tôi muốn thử tin một điều khác. —— Rằng có lẽ tôi chưa phải là một câu chuyện đã kết thúc. —— Có lẽ tôi chỉ đang ở một chương rất tối. —— Và dù hôm nay tôi vẫn chưa nhìn thấy ánh sáng, tôi vẫn muốn bước thêm một chút nữa. —— Chỉ một chút thôi. —— Chỉ cần hôm nay, tôi vẫn còn ở đây... —————————————————— @𝙷𝚎𝚕𝚒𝚌𝚘𝚋𝚊𝚌𝚝𝚎𝚛 𝚙𝚢𝚕𝚘𝚛𝚒