⋆˚𝜗¹⁴.⁰⁷.²⁰¹³𝕊𝕠𝕟 𝕋𝕦𝕟𝕘 𝕄-𝕋ℙ⁰⁵.⁰⁷.¹⁹⁹⁴𝜚˚⋆

Giới thiệu về bản thân

WTF?? Nghỉ lễ chứ cs pk chạy KPI đâu mà nghỉ 4 ngày lm tận 5 ĐỀ ĐỌC HIỂU, 3 ĐỀ VĂN??? Còn nhiều hơn cả bt Tết nx, đã thế lại còn đưa ra 2 lựa chọn: 1. Lm hết đống này và nộp và t2 tuần sau; 2. Nói vs cô là ko lm đc, để tiết 5 cô rảnh cô xuống in thêm cho 4 đề nữa và pk lm hết cả đống kia, tất cả pk nộp vào sáng t2 tuần sau??? Thế là thế nào?
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

- Theo bài, ta có:
m = 50kg ->  \(P = 10 m = 10.50 = 500 N\)
F = 100N
a, - Vì người đó kéo dây theo phương ngang nên \(\alpha = 0^{0}\)
- Công: \(A = F s c o s \alpha = 100.15. c o s 0 = 1500 J\)
- Công suất: \(P = \frac{A}{t} = \frac{1500}{15} = 100 W\)
b, - Vì người đó kéo dây theo phương ngang nên \(\alpha = 4 5^{0}\)
- Công: \(A = F s c o s \alpha = 100.10. c o s 45 = 500 \sqrt{2} J\)
- Công suất: \(P = \frac{A}{t} = \frac{500 \sqrt{2}}{10} = 50 \sqrt{2} W\)

Story 3 : Hôn nhân nơi Trường học

     Nếu đi học là một bộ truyện audio, thì tôi chính là nữ chính – một cô gái nhỏ bé, yếu ớt, nhưng số phận lại bị ép gả cho một người chồng tàn nhẫn: Trường học.

     Cuộc hôn nhân này không có lễ đường, không có hoa, chỉ có tiếng chuông vào lớp như tiếng xiềng xích khóa chặt. Hàng ngày, tôi thức dậy trong căn phòng bốn bức tường bê tông, mặc đồng phục trắng như áo cưới, rồi bước vào "lễ đường" – lớp học. Người chồng ấy không bao giờ dịu dàng. Hắn dùng roi điểm số quất lên lưng tôi mỗi khi tôi chậm chạp, dùng bài kiểm tra làm gông cùm, dùng kỳ thi làm nhẫn cưới siết chặt ngón tay đến tím tái. Tôi đau, tôi mệt, nhưng không thể ly hôn. Vì ly hôn đồng nghĩa với bỏ học, mà bỏ học thì xã hội sẽ gọi tôi là "kẻ thất bại", "con gái hư".

     Trong trái tim tôi, luôn tồn tại hai hình bóng không thể phai mờ – hai người tình cũ mà tôi yêu tha thiết nhưng chỉ được gặp ngắn ngủi.

     Hè - ba tháng tự do rực rỡ như ánh Mặt Trời giữa trưa hè. Không đồng phục, không bài vở, không tiếng chuông réo rắt. Tôi chạy chân trần trên bãi cát biển, gió thổi tung tóc, cười đến đau cả bụng. Hè ôm tôi thật chặt, thì thầm rằng: "Em là của anh, ba tháng này thôi, nhưng anh sẽ cho em tất cả." Tôi tin, Tôi say. Tôi sống hết mình như thể mai sau không còn nữa. Nhưng rồi, ngày 5/9 đến. Mặt Trời lặn dần, Hè buông tay, quay lưng rời đi. Tôi trở về với người chồng cũ, mang theo vết cháy nắng trên da và nỗi nhớ day dứt.

     Tết – bạch nguyệt quang ngắn ngủi nhưng lộng lẫy nhất năm. Chỉ vài ngày, nhưng đủ để xóa nhòa mọi gông xiềng. Tết là ánh đèn lồng đỏ, là mùi bánh chưng, là tiếng cười gia đình quây quần. Tết xuất hiện như vầng trăng trắng giữa đêm đông, sáng đến nao lòng, đẹp đến không dám chạm. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn pháo hoa nổ tung, thì thầm: "Nếu được, em muốn ở lại mãi với anh." Nhưng Tết cũng tàn nhẫn. Sau mùng 6, Tết biến mất, để lại tôi với sách vở và nỗi cô đơn nhân đôi. Bạch nguyệt quang ấy xa vời, chỉ chiếu sáng một thoáng, rồi tan vào bóng tối học hành.

     Tôi đã từng cố vùng vẫy. Từng nghĩ đến việc "bỏ trốn" – nghỉ học một năm, đi làm, đi du lịch. Nhưng rồi, tiếng chuông trường lại vang lên trong đầu, điểm số lại réo gọi như lời nguyền. Tôi nhận ra: Cuộc hôn nhân này không phải ép buộc từ ai khác, mà từ chính tôi – từ nỗi sợ thất bại, từ kỳ vọng gia đình, từ xã hội. Tôi vẫn ở lại, vẫn chịu đựng, vẫn chờ đợi Hè và Tết quay về.

    Có lẽ một ngày nào đó, tôi sẽ tìm được cách "ly hôn" thật sự. Hoặc có lẽ, tôi sẽ học cách yêu người chồng này – yêu trường học, yêu kiến thức, yêu cả những đau đớn nó mang lại. Vì dù sao, trong bộ truyện audio cuộc đời tôi, nữ chính vẫn phải sống tiếp, phải mạnh mẽ lên.

     Và tôi vẫn chờ, chờ Hè rực rỡ, chờ Tết bạch nguyệt quang. Chờ những khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, để nhắc nhở rằng: Tôi vẫn còn sống, vẫn còn mơ.

 ké nha Gia Củ :)))