Hà Khánh Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hà Khánh Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 (0,5 điểm). Truyện được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, gọi nhân vật là “bà cụ”, “chị cỏ bò”, “chị”, “bà”… và thuật lại câu chuyện một cách khách quan. Câu 2 (0,5 điểm). Những chi tiết miêu tả hoàn cảnh của hai mẹ con sau khi đùm bọc nhau: “Nhà chị cỏ bò, một túp lều thưng vách cót, phủ mái giấy dầu, đứng tựa chân tòa nhà ba tầng nghễu nghện.” “Tối xuống, bên ngọn đèn hạt đỗ, nho nhỏ câu nói, tiếng cười.” “Thêm bà cụ, bớt bát cơm mà vui…” “Từng cơn gió bấc ào ào lùa qua vách cót mỏng… dưới tấm chăn chiên lỗ chỗ.” → Cuộc sống nghèo khó, thiếu thốn nhưng ấm áp tình người. Câu 3 (1,0 điểm). Chủ đề của truyện: Ca ngợi tình người ấm áp, sự yêu thương và đùm bọc giữa những con người nghèo khổ; đồng thời thể hiện niềm tin vào giá trị nhân hậu trong cuộc sống dù hoàn cảnh có khắc nghiệt. Câu 4 (1,0 điểm). Đoạn văn sử dụng nhiều từ ngữ gợi tả, giàu giá trị biểu cảm như: “rét mướt ác”, “ào ào”, “đồm độp”, “gõ buốt”. Các từ láy tạo âm thanh, nhịp điệu rõ rệt, làm nổi bật cái lạnh dữ dội của mùa đông. Biện pháp nhân hóa (“gió bấc lùa”, “sương sa gõ buốt”) khiến thiên nhiên như trở nên tàn nhẫn, khắc nghiệt hơn với con người. → Qua đó làm nổi bật hoàn cảnh đáng thương của hai mẹ con, tăng giá trị cảm xúc cho truyện. Câu 5 (1,0 điểm). Tình người là ngọn lửa sưởi ấm cuộc đời, nhất là khi con người rơi vào cảnh khó khăn, bất hạnh. Trong truyện, giữa cái nghèo và giá rét, bà cụ và chị cỏ bò đã tìm thấy ở nhau sự yêu thương và nương tựa. Chính tình cảm ấy khiến túp lều rách trở nên ấm áp hơn mọi ngôi nhà cao rộng. Cuộc sống có thể thiếu thốn vật chất nhưng không thể thiếu tình thương. Khi con người biết san sẻ, đùm bọc nhau, cuộc đời sẽ bớt khắc nghiệt và trở nên đáng sống hơn.

Câu 1 (0,5 điểm). Truyện được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, gọi nhân vật là “bà cụ”, “chị cỏ bò”, “chị”, “bà”… và thuật lại câu chuyện một cách khách quan. Câu 2 (0,5 điểm). Những chi tiết miêu tả hoàn cảnh của hai mẹ con sau khi đùm bọc nhau: “Nhà chị cỏ bò, một túp lều thưng vách cót, phủ mái giấy dầu, đứng tựa chân tòa nhà ba tầng nghễu nghện.” “Tối xuống, bên ngọn đèn hạt đỗ, nho nhỏ câu nói, tiếng cười.” “Thêm bà cụ, bớt bát cơm mà vui…” “Từng cơn gió bấc ào ào lùa qua vách cót mỏng… dưới tấm chăn chiên lỗ chỗ.” → Cuộc sống nghèo khó, thiếu thốn nhưng ấm áp tình người. Câu 3 (1,0 điểm). Chủ đề của truyện: Ca ngợi tình người ấm áp, sự yêu thương và đùm bọc giữa những con người nghèo khổ; đồng thời thể hiện niềm tin vào giá trị nhân hậu trong cuộc sống dù hoàn cảnh có khắc nghiệt. Câu 4 (1,0 điểm). Đoạn văn sử dụng nhiều từ ngữ gợi tả, giàu giá trị biểu cảm như: “rét mướt ác”, “ào ào”, “đồm độp”, “gõ buốt”. Các từ láy tạo âm thanh, nhịp điệu rõ rệt, làm nổi bật cái lạnh dữ dội của mùa đông. Biện pháp nhân hóa (“gió bấc lùa”, “sương sa gõ buốt”) khiến thiên nhiên như trở nên tàn nhẫn, khắc nghiệt hơn với con người. → Qua đó làm nổi bật hoàn cảnh đáng thương của hai mẹ con, tăng giá trị cảm xúc cho truyện. Câu 5 (1,0 điểm). Tình người là ngọn lửa sưởi ấm cuộc đời, nhất là khi con người rơi vào cảnh khó khăn, bất hạnh. Trong truyện, giữa cái nghèo và giá rét, bà cụ và chị cỏ bò đã tìm thấy ở nhau sự yêu thương và nương tựa. Chính tình cảm ấy khiến túp lều rách trở nên ấm áp hơn mọi ngôi nhà cao rộng. Cuộc sống có thể thiếu thốn vật chất nhưng không thể thiếu tình thương. Khi con người biết san sẻ, đùm bọc nhau, cuộc đời sẽ bớt khắc nghiệt và trở nên đáng sống hơn.

Câu 1 (0,5 điểm). Truyện được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, gọi nhân vật là “bà cụ”, “chị cỏ bò”, “chị”, “bà”… và thuật lại câu chuyện một cách khách quan. Câu 2 (0,5 điểm). Những chi tiết miêu tả hoàn cảnh của hai mẹ con sau khi đùm bọc nhau: “Nhà chị cỏ bò, một túp lều thưng vách cót, phủ mái giấy dầu, đứng tựa chân tòa nhà ba tầng nghễu nghện.” “Tối xuống, bên ngọn đèn hạt đỗ, nho nhỏ câu nói, tiếng cười.” “Thêm bà cụ, bớt bát cơm mà vui…” “Từng cơn gió bấc ào ào lùa qua vách cót mỏng… dưới tấm chăn chiên lỗ chỗ.” → Cuộc sống nghèo khó, thiếu thốn nhưng ấm áp tình người. Câu 3 (1,0 điểm). Chủ đề của truyện: Ca ngợi tình người ấm áp, sự yêu thương và đùm bọc giữa những con người nghèo khổ; đồng thời thể hiện niềm tin vào giá trị nhân hậu trong cuộc sống dù hoàn cảnh có khắc nghiệt. Câu 4 (1,0 điểm). Đoạn văn sử dụng nhiều từ ngữ gợi tả, giàu giá trị biểu cảm như: “rét mướt ác”, “ào ào”, “đồm độp”, “gõ buốt”. Các từ láy tạo âm thanh, nhịp điệu rõ rệt, làm nổi bật cái lạnh dữ dội của mùa đông. Biện pháp nhân hóa (“gió bấc lùa”, “sương sa gõ buốt”) khiến thiên nhiên như trở nên tàn nhẫn, khắc nghiệt hơn với con người. → Qua đó làm nổi bật hoàn cảnh đáng thương của hai mẹ con, tăng giá trị cảm xúc cho truyện. Câu 5 (1,0 điểm). Tình người là ngọn lửa sưởi ấm cuộc đời, nhất là khi con người rơi vào cảnh khó khăn, bất hạnh. Trong truyện, giữa cái nghèo và giá rét, bà cụ và chị cỏ bò đã tìm thấy ở nhau sự yêu thương và nương tựa. Chính tình cảm ấy khiến túp lều rách trở nên ấm áp hơn mọi ngôi nhà cao rộng. Cuộc sống có thể thiếu thốn vật chất nhưng không thể thiếu tình thương. Khi con người biết san sẻ, đùm bọc nhau, cuộc đời sẽ bớt khắc nghiệt và trở nên đáng sống hơn.

Câu 1 (0,5 điểm). Truyện được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, gọi nhân vật là “bà cụ”, “chị cỏ bò”, “chị”, “bà”… và thuật lại câu chuyện một cách khách quan. Câu 2 (0,5 điểm). Những chi tiết miêu tả hoàn cảnh của hai mẹ con sau khi đùm bọc nhau: “Nhà chị cỏ bò, một túp lều thưng vách cót, phủ mái giấy dầu, đứng tựa chân tòa nhà ba tầng nghễu nghện.” “Tối xuống, bên ngọn đèn hạt đỗ, nho nhỏ câu nói, tiếng cười.” “Thêm bà cụ, bớt bát cơm mà vui…” “Từng cơn gió bấc ào ào lùa qua vách cót mỏng… dưới tấm chăn chiên lỗ chỗ.” → Cuộc sống nghèo khó, thiếu thốn nhưng ấm áp tình người. Câu 3 (1,0 điểm). Chủ đề của truyện: Ca ngợi tình người ấm áp, sự yêu thương và đùm bọc giữa những con người nghèo khổ; đồng thời thể hiện niềm tin vào giá trị nhân hậu trong cuộc sống dù hoàn cảnh có khắc nghiệt. Câu 4 (1,0 điểm). Đoạn văn sử dụng nhiều từ ngữ gợi tả, giàu giá trị biểu cảm như: “rét mướt ác”, “ào ào”, “đồm độp”, “gõ buốt”. Các từ láy tạo âm thanh, nhịp điệu rõ rệt, làm nổi bật cái lạnh dữ dội của mùa đông. Biện pháp nhân hóa (“gió bấc lùa”, “sương sa gõ buốt”) khiến thiên nhiên như trở nên tàn nhẫn, khắc nghiệt hơn với con người. → Qua đó làm nổi bật hoàn cảnh đáng thương của hai mẹ con, tăng giá trị cảm xúc cho truyện. Câu 5 (1,0 điểm). Tình người là ngọn lửa sưởi ấm cuộc đời, nhất là khi con người rơi vào cảnh khó khăn, bất hạnh. Trong truyện, giữa cái nghèo và giá rét, bà cụ và chị cỏ bò đã tìm thấy ở nhau sự yêu thương và nương tựa. Chính tình cảm ấy khiến túp lều rách trở nên ấm áp hơn mọi ngôi nhà cao rộng. Cuộc sống có thể thiếu thốn vật chất nhưng không thể thiếu tình thương. Khi con người biết san sẻ, đùm bọc nhau, cuộc đời sẽ bớt khắc nghiệt và trở nên đáng sống hơn.

Câu 1 (0,5 điểm). Truyện được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, gọi nhân vật là “bà cụ”, “chị cỏ bò”, “chị”, “bà”… và thuật lại câu chuyện một cách khách quan. Câu 2 (0,5 điểm). Những chi tiết miêu tả hoàn cảnh của hai mẹ con sau khi đùm bọc nhau: “Nhà chị cỏ bò, một túp lều thưng vách cót, phủ mái giấy dầu, đứng tựa chân tòa nhà ba tầng nghễu nghện.” “Tối xuống, bên ngọn đèn hạt đỗ, nho nhỏ câu nói, tiếng cười.” “Thêm bà cụ, bớt bát cơm mà vui…” “Từng cơn gió bấc ào ào lùa qua vách cót mỏng… dưới tấm chăn chiên lỗ chỗ.” → Cuộc sống nghèo khó, thiếu thốn nhưng ấm áp tình người. Câu 3 (1,0 điểm). Chủ đề của truyện: Ca ngợi tình người ấm áp, sự yêu thương và đùm bọc giữa những con người nghèo khổ; đồng thời thể hiện niềm tin vào giá trị nhân hậu trong cuộc sống dù hoàn cảnh có khắc nghiệt. Câu 4 (1,0 điểm). Đoạn văn sử dụng nhiều từ ngữ gợi tả, giàu giá trị biểu cảm như: “rét mướt ác”, “ào ào”, “đồm độp”, “gõ buốt”. Các từ láy tạo âm thanh, nhịp điệu rõ rệt, làm nổi bật cái lạnh dữ dội của mùa đông. Biện pháp nhân hóa (“gió bấc lùa”, “sương sa gõ buốt”) khiến thiên nhiên như trở nên tàn nhẫn, khắc nghiệt hơn với con người. → Qua đó làm nổi bật hoàn cảnh đáng thương của hai mẹ con, tăng giá trị cảm xúc cho truyện. Câu 5 (1,0 điểm). Tình người là ngọn lửa sưởi ấm cuộc đời, nhất là khi con người rơi vào cảnh khó khăn, bất hạnh. Trong truyện, giữa cái nghèo và giá rét, bà cụ và chị cỏ bò đã tìm thấy ở nhau sự yêu thương và nương tựa. Chính tình cảm ấy khiến túp lều rách trở nên ấm áp hơn mọi ngôi nhà cao rộng. Cuộc sống có thể thiếu thốn vật chất nhưng không thể thiếu tình thương. Khi con người biết san sẻ, đùm bọc nhau, cuộc đời sẽ bớt khắc nghiệt và trở nên đáng sống hơn.

Câu 1 (0,5 điểm). Truyện được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, gọi nhân vật là “bà cụ”, “chị cỏ bò”, “chị”, “bà”… và thuật lại câu chuyện một cách khách quan. Câu 2 (0,5 điểm). Những chi tiết miêu tả hoàn cảnh của hai mẹ con sau khi đùm bọc nhau: “Nhà chị cỏ bò, một túp lều thưng vách cót, phủ mái giấy dầu, đứng tựa chân tòa nhà ba tầng nghễu nghện.” “Tối xuống, bên ngọn đèn hạt đỗ, nho nhỏ câu nói, tiếng cười.” “Thêm bà cụ, bớt bát cơm mà vui…” “Từng cơn gió bấc ào ào lùa qua vách cót mỏng… dưới tấm chăn chiên lỗ chỗ.” → Cuộc sống nghèo khó, thiếu thốn nhưng ấm áp tình người. Câu 3 (1,0 điểm). Chủ đề của truyện: Ca ngợi tình người ấm áp, sự yêu thương và đùm bọc giữa những con người nghèo khổ; đồng thời thể hiện niềm tin vào giá trị nhân hậu trong cuộc sống dù hoàn cảnh có khắc nghiệt. Câu 4 (1,0 điểm). Đoạn văn sử dụng nhiều từ ngữ gợi tả, giàu giá trị biểu cảm như: “rét mướt ác”, “ào ào”, “đồm độp”, “gõ buốt”. Các từ láy tạo âm thanh, nhịp điệu rõ rệt, làm nổi bật cái lạnh dữ dội của mùa đông. Biện pháp nhân hóa (“gió bấc lùa”, “sương sa gõ buốt”) khiến thiên nhiên như trở nên tàn nhẫn, khắc nghiệt hơn với con người. → Qua đó làm nổi bật hoàn cảnh đáng thương của hai mẹ con, tăng giá trị cảm xúc cho truyện. Câu 5 (1,0 điểm). Tình người là ngọn lửa sưởi ấm cuộc đời, nhất là khi con người rơi vào cảnh khó khăn, bất hạnh. Trong truyện, giữa cái nghèo và giá rét, bà cụ và chị cỏ bò đã tìm thấy ở nhau sự yêu thương và nương tựa. Chính tình cảm ấy khiến túp lều rách trở nên ấm áp hơn mọi ngôi nhà cao rộng. Cuộc sống có thể thiếu thốn vật chất nhưng không thể thiếu tình thương. Khi con người biết san sẻ, đùm bọc nhau, cuộc đời sẽ bớt khắc nghiệt và trở nên đáng sống hơn.

Câu 1 (0,5 điểm). Truyện được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, gọi nhân vật là “bà cụ”, “chị cỏ bò”, “chị”, “bà”… và thuật lại câu chuyện một cách khách quan. Câu 2 (0,5 điểm). Những chi tiết miêu tả hoàn cảnh của hai mẹ con sau khi đùm bọc nhau: “Nhà chị cỏ bò, một túp lều thưng vách cót, phủ mái giấy dầu, đứng tựa chân tòa nhà ba tầng nghễu nghện.” “Tối xuống, bên ngọn đèn hạt đỗ, nho nhỏ câu nói, tiếng cười.” “Thêm bà cụ, bớt bát cơm mà vui…” “Từng cơn gió bấc ào ào lùa qua vách cót mỏng… dưới tấm chăn chiên lỗ chỗ.” → Cuộc sống nghèo khó, thiếu thốn nhưng ấm áp tình người. Câu 3 (1,0 điểm). Chủ đề của truyện: Ca ngợi tình người ấm áp, sự yêu thương và đùm bọc giữa những con người nghèo khổ; đồng thời thể hiện niềm tin vào giá trị nhân hậu trong cuộc sống dù hoàn cảnh có khắc nghiệt. Câu 4 (1,0 điểm). Đoạn văn sử dụng nhiều từ ngữ gợi tả, giàu giá trị biểu cảm như: “rét mướt ác”, “ào ào”, “đồm độp”, “gõ buốt”. Các từ láy tạo âm thanh, nhịp điệu rõ rệt, làm nổi bật cái lạnh dữ dội của mùa đông. Biện pháp nhân hóa (“gió bấc lùa”, “sương sa gõ buốt”) khiến thiên nhiên như trở nên tàn nhẫn, khắc nghiệt hơn với con người. → Qua đó làm nổi bật hoàn cảnh đáng thương của hai mẹ con, tăng giá trị cảm xúc cho truyện. Câu 5 (1,0 điểm). Tình người là ngọn lửa sưởi ấm cuộc đời, nhất là khi con người rơi vào cảnh khó khăn, bất hạnh. Trong truyện, giữa cái nghèo và giá rét, bà cụ và chị cỏ bò đã tìm thấy ở nhau sự yêu thương và nương tựa. Chính tình cảm ấy khiến túp lều rách trở nên ấm áp hơn mọi ngôi nhà cao rộng. Cuộc sống có thể thiếu thốn vật chất nhưng không thể thiếu tình thương. Khi con người biết san sẻ, đùm bọc nhau, cuộc đời sẽ bớt khắc nghiệt và trở nên đáng sống hơn.

Câu 1 (0,5 điểm). Truyện được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, gọi nhân vật là “bà cụ”, “chị cỏ bò”, “chị”, “bà”… và thuật lại câu chuyện một cách khách quan. Câu 2 (0,5 điểm). Những chi tiết miêu tả hoàn cảnh của hai mẹ con sau khi đùm bọc nhau: “Nhà chị cỏ bò, một túp lều thưng vách cót, phủ mái giấy dầu, đứng tựa chân tòa nhà ba tầng nghễu nghện.” “Tối xuống, bên ngọn đèn hạt đỗ, nho nhỏ câu nói, tiếng cười.” “Thêm bà cụ, bớt bát cơm mà vui…” “Từng cơn gió bấc ào ào lùa qua vách cót mỏng… dưới tấm chăn chiên lỗ chỗ.” → Cuộc sống nghèo khó, thiếu thốn nhưng ấm áp tình người. Câu 3 (1,0 điểm). Chủ đề của truyện: Ca ngợi tình người ấm áp, sự yêu thương và đùm bọc giữa những con người nghèo khổ; đồng thời thể hiện niềm tin vào giá trị nhân hậu trong cuộc sống dù hoàn cảnh có khắc nghiệt. Câu 4 (1,0 điểm). Đoạn văn sử dụng nhiều từ ngữ gợi tả, giàu giá trị biểu cảm như: “rét mướt ác”, “ào ào”, “đồm độp”, “gõ buốt”. Các từ láy tạo âm thanh, nhịp điệu rõ rệt, làm nổi bật cái lạnh dữ dội của mùa đông. Biện pháp nhân hóa (“gió bấc lùa”, “sương sa gõ buốt”) khiến thiên nhiên như trở nên tàn nhẫn, khắc nghiệt hơn với con người. → Qua đó làm nổi bật hoàn cảnh đáng thương của hai mẹ con, tăng giá trị cảm xúc cho truyện. Câu 5 (1,0 điểm). Tình người là ngọn lửa sưởi ấm cuộc đời, nhất là khi con người rơi vào cảnh khó khăn, bất hạnh. Trong truyện, giữa cái nghèo và giá rét, bà cụ và chị cỏ bò đã tìm thấy ở nhau sự yêu thương và nương tựa. Chính tình cảm ấy khiến túp lều rách trở nên ấm áp hơn mọi ngôi nhà cao rộng. Cuộc sống có thể thiếu thốn vật chất nhưng không thể thiếu tình thương. Khi con người biết san sẻ, đùm bọc nhau, cuộc đời sẽ bớt khắc nghiệt và trở nên đáng sống hơn.

Câu 1 (0,5 điểm). Truyện được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, gọi nhân vật là “bà cụ”, “chị cỏ bò”, “chị”, “bà”… và thuật lại câu chuyện một cách khách quan. Câu 2 (0,5 điểm). Những chi tiết miêu tả hoàn cảnh của hai mẹ con sau khi đùm bọc nhau: “Nhà chị cỏ bò, một túp lều thưng vách cót, phủ mái giấy dầu, đứng tựa chân tòa nhà ba tầng nghễu nghện.” “Tối xuống, bên ngọn đèn hạt đỗ, nho nhỏ câu nói, tiếng cười.” “Thêm bà cụ, bớt bát cơm mà vui…” “Từng cơn gió bấc ào ào lùa qua vách cót mỏng… dưới tấm chăn chiên lỗ chỗ.” → Cuộc sống nghèo khó, thiếu thốn nhưng ấm áp tình người. Câu 3 (1,0 điểm). Chủ đề của truyện: Ca ngợi tình người ấm áp, sự yêu thương và đùm bọc giữa những con người nghèo khổ; đồng thời thể hiện niềm tin vào giá trị nhân hậu trong cuộc sống dù hoàn cảnh có khắc nghiệt. Câu 4 (1,0 điểm). Đoạn văn sử dụng nhiều từ ngữ gợi tả, giàu giá trị biểu cảm như: “rét mướt ác”, “ào ào”, “đồm độp”, “gõ buốt”. Các từ láy tạo âm thanh, nhịp điệu rõ rệt, làm nổi bật cái lạnh dữ dội của mùa đông. Biện pháp nhân hóa (“gió bấc lùa”, “sương sa gõ buốt”) khiến thiên nhiên như trở nên tàn nhẫn, khắc nghiệt hơn với con người. → Qua đó làm nổi bật hoàn cảnh đáng thương của hai mẹ con, tăng giá trị cảm xúc cho truyện. Câu 5 (1,0 điểm). Tình người là ngọn lửa sưởi ấm cuộc đời, nhất là khi con người rơi vào cảnh khó khăn, bất hạnh. Trong truyện, giữa cái nghèo và giá rét, bà cụ và chị cỏ bò đã tìm thấy ở nhau sự yêu thương và nương tựa. Chính tình cảm ấy khiến túp lều rách trở nên ấm áp hơn mọi ngôi nhà cao rộng. Cuộc sống có thể thiếu thốn vật chất nhưng không thể thiếu tình thương. Khi con người biết san sẻ, đùm bọc nhau, cuộc đời sẽ bớt khắc nghiệt và trở nên đáng sống hơn.

Câu 1 (0,5 điểm). Truyện được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, gọi nhân vật là “bà cụ”, “chị cỏ bò”, “chị”, “bà”… và thuật lại câu chuyện một cách khách quan. Câu 2 (0,5 điểm). Những chi tiết miêu tả hoàn cảnh của hai mẹ con sau khi đùm bọc nhau: “Nhà chị cỏ bò, một túp lều thưng vách cót, phủ mái giấy dầu, đứng tựa chân tòa nhà ba tầng nghễu nghện.” “Tối xuống, bên ngọn đèn hạt đỗ, nho nhỏ câu nói, tiếng cười.” “Thêm bà cụ, bớt bát cơm mà vui…” “Từng cơn gió bấc ào ào lùa qua vách cót mỏng… dưới tấm chăn chiên lỗ chỗ.” → Cuộc sống nghèo khó, thiếu thốn nhưng ấm áp tình người. Câu 3 (1,0 điểm). Chủ đề của truyện: Ca ngợi tình người ấm áp, sự yêu thương và đùm bọc giữa những con người nghèo khổ; đồng thời thể hiện niềm tin vào giá trị nhân hậu trong cuộc sống dù hoàn cảnh có khắc nghiệt. Câu 4 (1,0 điểm). Đoạn văn sử dụng nhiều từ ngữ gợi tả, giàu giá trị biểu cảm như: “rét mướt ác”, “ào ào”, “đồm độp”, “gõ buốt”. Các từ láy tạo âm thanh, nhịp điệu rõ rệt, làm nổi bật cái lạnh dữ dội của mùa đông. Biện pháp nhân hóa (“gió bấc lùa”, “sương sa gõ buốt”) khiến thiên nhiên như trở nên tàn nhẫn, khắc nghiệt hơn với con người. → Qua đó làm nổi bật hoàn cảnh đáng thương của hai mẹ con, tăng giá trị cảm xúc cho truyện. Câu 5 (1,0 điểm). Tình người là ngọn lửa sưởi ấm cuộc đời, nhất là khi con người rơi vào cảnh khó khăn, bất hạnh. Trong truyện, giữa cái nghèo và giá rét, bà cụ và chị cỏ bò đã tìm thấy ở nhau sự yêu thương và nương tựa. Chính tình cảm ấy khiến túp lều rách trở nên ấm áp hơn mọi ngôi nhà cao rộng. Cuộc sống có thể thiếu thốn vật chất nhưng không thể thiếu tình thương. Khi con người biết san sẻ, đùm bọc nhau, cuộc đời sẽ bớt khắc nghiệt và trở nên đáng sống hơn.