*ੈ✩‧₊˚༺بو𝕿𝖍𝖆𝖓𝖍𝕷𝖔𝖓𝖌༻*ੈ✩‧₊
Giới thiệu về bản thân
uh
Cánh đồng lúa là cảnh đẹp mà không bao giờ quên của những người sống ở vùng đất này. Suốt bao đời nay, người dân nơi đây vẫn nặng lòng với cây lúa nước, với ruộng đồng mà ông cha để lại. Cũng chính vì lẽ đó, mà phong cảnh đẹp nhất trong lòng những người con của mảnh đất này, chính là cánh đồng lúa ở hai bên bờ sông.
Ôi ! Cánh đồng mới đẹp làm sao! Cánh đồng quê em không phải là bé, nó cũng rất rộng và bằng phẳng. Tuy nhiên chưa đạt được đến mức “mỏi cánh cò bay”. Nghe các cụ già trong làng kể, năm xưa, chính vì nhìn thấy sự màu mỡ của vùng đất này, mà tổ tiên đã chọn ở lại đây trồng lúa lập làng. Nhờ nguồn nước đong đầy phù sa của dòng sông, mà ruộng lúa lúc nào cũng xanh tốt, mượt mà.Buổi sáng,khi bầu trời tờ mờ tối, cả cánh đồng vẫn còn chìm trong màn sương . Đột nhiên có 1 tiếng gà gáy gọi tất cả mọi người ,mọi vật thức dậy ,tiếp theo nữa là những tiếng gà gáy vang lên râm ran . Ông mặt trời bắt đầu nhô lên sau những bụi cây xum xuê . Những chú ve ở khắp nơi bắt đầu kêu ra rả . Lúc này , dưới ánh nắng rực rỡ ban mai, cánh đồng trông như tấm thảm vàng trải rộng vô cùng đẹp mắt. Những giọt sương long lanh đọng trên lá như những viên pha lê lấp lánh.Ông nói là từ vài ngày nữa là đến mùa thu hoạch . Nhìn từ xa, cả cánh đồng lúa vàng rực, thân lúa đã ngả sang màu vàng sẫm, còn bông lúa uốn cong như nặng trĩu hạt. Bây giờ cánh đồng như một thảm lụa vàng với những giọt sương long lanh tạo thành một hình ảnh tuyệt đẹp. Buổi trưa, đồng lúa trông rực rỡ hơn với những tia nắng chói chang.Đột nhiên có một cơn mưa dội xuống.Cánh đồng như đc thêm một sự sống mãnh liệt hơn.Buổi chiều,bầu trời đỏ rực như lửa cháy. Ông mặt trời giống như một quả cầu khổng lồ đang nặng nhọc nhích từng bước xuống dưới mặt đất. Dường như ông đã quá mệt mỏi sau một ngày làm việc vất vả. Trên cao, từng đám mây khổng lồ lững thững trôi như đang làm biếng vì sắp kết thúc một ngày. Dưới cánh đồng, những bông lúa trĩu nặng đang đung đưa theo làn gió mát từ xa thổi vào. Hương lúa chín thơm mang hơi thở của làng quê khiến ai ngửi thấy cũng đều say mê.Những bông lúa lúc này như đang thì thầm với nhau.Có bông nói : Chín nhanh lên , chín nhanh lên. Có bông nói:Đừng có chen , đừng có chen. Những bông lúa là những kết quả của lao động, là nguồn sống, là tài sản, và là biểu tượng cho sự ấm no, thịnh vượng của những người nông dân.
Em rất thích cánh đồng.
“Quê hương” chính là hai tiếng nghe như thật là giản dị mà gần gũi thân thương làm sao? Tuổi thơ dường như ai ai cũng có những kỉ niệm đẹp để mà nhớ, mà yêu ở quê hương. Tuổi thơ của em lại như đã được gắn bó với cánh đồng thẳng cánh cò bay, dòng sông nước chảy hiền hoà, bãi biển lăn tăn gợn sóng,… nhưng dường như con đường làng là một sự gắn bó thân thiết nhất của em.
Đường làng em không rộng lắm nhưng lúc nào cũng phẳng phiu, sạch sẽ. Đó không phải là con đường to lớn mà nó chỉ là con đường rải đá răm như bao con đường bình thường khác mà thôi. Hai bên đường, cỏ cây mọc kín lối. Đặc biệt, con đường làng dường như cũng rất thơ mộng bởi hai hàng cây ven đường. Cứ mỗi khi đến mùa hè, những chùm hoa xoan rụt xuống một màu trắng, nó dường như cứ vương lại và kết những vòng hoa trên mái đầu lũ trẻ chúng tôi. Cây đa già sừng sững trên bờ đê như một người lính gác đầu đoạn đường. Từ đó, đường đổ dốc xuống, chạy qua giữa làng làm ranh giới cho hai xóm. Ngày ngày, không khí quê em thật thanh bình, yên ả. Sáng sớm, bà con ríu rít gọi nhau ra đồng làm việc. Người vác cày, người dắt trâu, người gánh mạ,… mấy đứa trẻ con được nghỉ học cũng chạy theo bố mẹ ra ngoài đồng chơi cùng chúng bạn. Khi mùa gặt tới, con đường nhỏ được phủ đầy rơm vàng, thơm mát. Ngoài đồng tiếng bà con nói chuyện rôm rả từ sáng tinh mơ đến tận tối mịt, từng bước chân cũng nhanh nhẹn hơn,vội vã hơn. Xe cộ, gồng gánh nối tiếp nhau không dứt. Cũng trên con đường ấy, từng đoàn xe chở những bó lúa vàng óng kéo nhau về làng. Con đường ấy cũng thấm bao giọt mồ hôi của những người nông dân lao động vất vả. Con đường ấy cũng chứng kiến bao tấm áo ướt đầm trong những vụ mùa bận rộn.Buổi trưa hè,những tia nắng gay gắt chiếu xuống con đường đầy rơm rạ ,em thích nhất là lúp sau những bụi cây để chơi trốn tìm.Vui nhất là vào những lúc chiều tà, trâu bò thả ở bãi đất trống đi về làng, gõ móng côm cốp trên mặt đường. Xe trâu, xe cải tiến lóc cóc lăn bánh, xe đạp thồ lúc xuống dốc nhảy tưng tưng qua các phiến đá trên mặt đường. Những tối có trăng, mặt đường như khiến khăn sọc trắng vắt qua vai làng em. Dưới ánh trăng, chúng em chơi trốn tìm, đánh trận giả trên cái nền trăng trắng nhờ nhờ ấy.
Em rất thích con đường làng.Dù đi đâu xa em cũng mãi ko quên nó.
có tích cho đúng của thầy cô
có
...
ai vậy
377
ko hiểu
hỏi j