⋆ 🧸ྀིjєllyŦίร♄🧸ྀི⋆

Giới thiệu về bản thân

Việc học tập giống như việc xây một ngôi nhà, mỗi viên gạch bạn đặt (mỗi kiến thức bạn tiếp thu) đều quan trọng để tạo nên một công trình vững chắc và bền vững cho tương lai của chính bản thân mình.
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Cuộc đời này, có bao điều để khám phá. Tôi muốn khám phá những vùng đất mới lạ, khám phá những nền văn hóa độc đáo. Tôi muốn khám phá giới hạn của bản thân, khám phá những khả năng tiềm ẩn. Tôi muốn khám phá những điều tốt đẹp trong mỗi con người, và khám phá chính tâm hồn mình. Bởi chỉ khi không ngừng khám phá, ta mới thực sự trưởng thành và sống trọn vẹn từng khoảnh khắc.

câu 1:Đoạn thơ dùng từ ngữ, hình ảnh giản dị, gợi cảm, thể hiện:

  • Niềm tin, hy vọng của tuổi thơ (giấc mơ, khao khát).
  • Sự tích góp hy vọng của con người ("chắt chiu").
  • Sự đối lập giữa chiến tranh ("căn hầm") và sự sống bình yên ("tiếng dế").
  • Câu 2: Biện pháp nhân hóa ("bom đạn dường như không cần biết"):
  • Nhấn mạnh sự vô tri, tàn nhẫn của chiến tranh, không màng đến cảm xúc con người.
  • Gia tăng sự xót xa cho nỗi đau của mẹ và bà.
  • Khắc họa hiện thực chiến tranh khốc liệt.
  • câu 3: Nhân vật trữ tình thể hiện:
  • Yêu thương, biết ơn mẹ và bà.
  • Xót xa, đồng cảm với những hy sinh.
  • Niềm tin, hy vọng vào tương lai.
  • Tự hào về sức sống dân tộc.
  • Câu 4:Bài thơ mang đến bài học về:
  • Sự hy sinh của thế hệ trước.
  • Giá trị của hòa bình.
  • Sức mạnh của niềm tin và hy vọng.
  • Tầm quan trọng của tuổi thơ trong việc duy trì sự sống.
  • Lòng biết ơn và trân trọng quá khứ.


Các từ láy trong đoạn văn:

  • Loáng thoáng: Từ láy giảm nghĩa (chỉ sự ít ỏi).
  • Xôn xao: Từ láy tăng nghĩa (chỉ sự ồn ào).
  • Tom tóp: Từ láy tượng thanh (mô phỏng âm thanh).
  • Tũng toẵng: Từ láy tượng thanh (mô phỏng âm thanh).

"Ông già và biển cả" của Ernest Hemingway

"Giết con chim nhại" (To Kill a Mockingbird) của Harper Lee

"Bố già" (The Godfather) của Mario Puzo

"Trên đường" (The Road) của Cormac McCarthy

"Câu chuyện về một người cha" (A Father's Story) của Peter Balakian

"Chiếc lược ngà" của Nguyễn Quang Sáng

"Tắt đèn" của Ngô Tất Tố

"Cha và con và..." của Nguyễn Bình Phương

"Con chim xanh biếc bay về" của Nguyễn Nhật Ánh

"Cha tôi là người hùng" (My Father is a Hero)

"Hoàng tử bé" (The Little Prince) của Antoine de Saint-Exupéry

Bài thơ "Bóc lịch" của Bế Kiến Quốc có chủ đề chính là giá trị của thời gian và ý nghĩa của việc sống mỗi ngày.

"Cha và con" (Father and Son) của Carlitos P. Romulo

Chiếc lá cuối cùng" của O. Henry

"Bố ơi! Mình đi đâu thế?" của Jeong Seon Hyeon

"Lão Hạc" của Nam Cao

"Người cha" của Nguyễn Quang Thiều

"Người cha" của Victor Hugo (trong tiểu thuyết Những người khốn khổ)

"Con chim nhỏ" của Hwang Sun-won

"Đồi gió hú" của Emily Brontë

"Bố già" của Mario Puzo


Ngày xửa ngày ngày xưa, ở đất nước Văn Lang hùng vĩ, Vua Hùng thứ 18 có một người con gái đẹp tuyệt trần, tên là Mị Nương. Nàng không chỉ xinh đẹp mà còn nết na, thùy mị, khiến bao chàng trai trong thiên hạ phải đem lòng say đắm. Đến tuổi cập kê, Vua Hùng muốn kén rể cho công chúa, bèn ra lời truyền khắp nơi, hứa gả Mị Nương cho ai mang lễ vật đến trước và xứng đáng.

Từ bốn phương trời, các bậc anh tài nô nức kéo về. Trong số đó, nổi bật lên hai chàng trai tài giỏi ngang sức ngang tài: một người là Sơn Tinh, chúa tể vùng núi Tản Viên, và người kia là Thủy Tinh, vua của loài nước, cai quản biển cả mênh mông.

Sơn Tinh xuất hiện với phong thái uy nghi, toát ra vẻ rắn rỏi của núi non. Chàng có phép thuật phi thường: chỉ cần vẫy tay về phía đông, núi cao trùng điệp mọc lên; vẫy tay về phía tây, rừng cây xanh tốt vươn mình. Chàng có thể dời non lấp biển, biến thung lũng thành đồi núi chỉ trong chớp mắt.

Thủy Tinh lại mang vẻ đẹp lãng tử, bí ẩn của đại dương. Chàng cũng sở hữu phép thuật thần thông: gọi gió, hô mưa, biến nước thành lửa, khiến sóng thần cuồn cuộn nổi dậy, nhấn chìm vạn vật. Chàng có thể sai khiến loài thủy quái, tạo ra những cơn bão dữ dội.

Vua Hùng nhìn thấy hai chàng trai đều tài giỏi phi phàm, một người tượng trưng cho sức mạnh của đất, một người đại diện cho quyền năng của nước, nên không biết chọn ai. Sau một hồi suy nghĩ, nhà vua ra điều kiện: "Ai mang lễ vật đến trước sẽ được cưới Mị Nương. Lễ vật bao gồm: một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi."

Sáng tinh mơ hôm sau, khi sương còn giăng lối, Sơn Tinh đã cùng đoàn tùy tùng gánh vác lễ vật đến trước cửa điện. Tiếng tù và vang lừng, voi chín ngà oai vệ, gà chín cựa cất tiếng gáy vang, ngựa chín hồng mao hí vang trời. Lễ vật của Sơn Tinh đầy đủ và đúng hẹn. Vua Hùng vui mừng, liền gả Mị Nương cho chàng.

Khi Sơn Tinh vừa rước Mị Nương về núi Tản Viên, thì Thủy Tinh cũng hùng hổ kéo đến với lễ vật của mình. Nhìn thấy Mị Nương đã theo chồng, Thủy Tinh vô cùng tức giận. Chàng gầm lên một tiếng, rồi hô mưa gọi gió, làm nước dâng cao cuồn cuộn, nhấn chìm đồng ruộng, cuốn trôi nhà cửa, dọa dẫm Sơn Tinh phải trả lại Mị Nương.

Nước dâng đến đâu, Sơn Tinh dâng núi lên cao đến đó. Thủy Tinh dâng nước lên bao nhiêu, Sơn Tinh lại đắp đất, dựng đồi, dời non lên cao bấy nhiêu. Cuộc chiến giữa hai vị thần diễn ra ác liệt, trời đất rung chuyển, hàng tháng trời không ngớt. Thủy Tinh dùng sức mạnh của sóng dữ, mưa giông để tấn công. Sơn Tinh với ý chí kiên cường, dùng phép thuật của đất đá để chống trả.

Cuối cùng, Thủy Tinh kiệt sức, đành phải rút lui về biển cả. Nhưng mối thù hận vẫn không nguôi. Hàng năm, cứ đến tháng Bảy, Thủy Tinh lại dâng nước lên đánh Sơn Tinh, gây ra lũ lụt khắp nơi. Sơn Tinh thì vẫn luôn đứng vững, kiên cường chống trả, bảo vệ cuộc sống bình yên cho muôn dân.(THAM KHẢO)