Nguyễn Quỳnh Chi
Giới thiệu về bản thân
Giá trị nhân đạo của bài thơ được thể hiện ở sự cảm thông, thương xót cho thân phận đau khổ, tủi cực của người phụ nữ làm lẽ trong xã hội phong kiến. Đồng thời, bài thơ còn lên án xã hội bất công đã đẩy người phụ nữ vào cảnh sống cô đơn, thiệt thòi và không có hạnh phúc trọn vẹn. Qua đó, tác giả cũng thể hiện khát vọng được yêu thương và sống hạnh phúc của người phụ nữ.
Giá trị nhân đạo của bài thơ được thể hiện ở sự cảm thông, thương xót cho thân phận đau khổ, tủi cực của người phụ nữ làm lẽ trong xã hội phong kiến. Đồng thời, bài thơ còn lên án xã hội bất công đã đẩy người phụ nữ vào cảnh sống cô đơn, thiệt thòi và không có hạnh phúc trọn vẹn. Qua đó, tác giả cũng thể hiện khát vọng được yêu thương và sống hạnh phúc của người phụ nữ.
Trong chương trình Ngữ văn, bài thơ mà em yêu thích nhất là “Qua Đèo Ngang” của Bà Huyện Thanh Quan. Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật, thể hiện tâm trạng buồn man mác và nỗi nhớ quê hương của tác giả khi đi qua Đèo Ngang. Với ngôn từ giàu hình ảnh và cảm xúc, bài thơ đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Mở đầu bài thơ là khung cảnh thiên nhiên Đèo Ngang lúc chiều tà: “Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà” Chỉ với một câu thơ ngắn gọn, tác giả đã gợi ra không gian rộng lớn nhưng vắng lặng. Hình ảnh cỏ cây, hoa lá và núi non hiện lên hoang sơ, heo hút. Xen giữa thiên nhiên ấy là hình ảnh con người xuất hiện ít ỏi qua “lom khom dưới núi” và “lác đác bên sông”, càng làm nổi bật sự cô đơn của tác giả. Đặc biệt, hai câu thơ: “Nhớ nước đau lòng con quốc quốc, Thương nhà mỏi miệng cái gia gia.” đã diễn tả sâu sắc tâm trạng nhớ nước, thương nhà của Bà Huyện Thanh Quan. Tác giả sử dụng nghệ thuật tả cảnh ngụ tình kết hợp với tiếng chim kêu để bộc lộ cảm xúc một cách kín đáo nhưng da diết. Qua đó, người đọc cảm nhận được nỗi buồn cô đơn cùng tình yêu quê hương đất nước sâu nặng của tác giả. Kết thúc bài thơ là hình ảnh: “Dừng chân đứng lại trời non nước, Một mảnh tình riêng ta với ta.” Câu thơ cho thấy nỗi cô đơn, lẻ loi của tác giả trước không gian bao la của đất trời. Đồng thời, đó cũng là tiếng lòng sâu kín của một con người luôn nặng tình với quê hương và đất nước. Qua bài thơ “Qua Đèo Ngang”, em cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên đất nước và tâm hồn giàu cảm xúc của Bà Huyện Thanh Quan. Đây là một tác phẩm giàu giá trị nội dung và nghệ thuật, giúp em thêm yêu môn Ngữ văn cũng như yêu quê hương đất nước hơn.
Bài thơ đã thể hiện tình yêu quê hương sâu nặng của tác giả. Sau bao năm xa quê, khi trở về tác giả đã già đi nhưng giọng quê hương vẫn không thay đổi. Em cảm nhận được nỗi xúc động, bồi hồi của tác giả khi gặp lại nơi chôn nhau cắt rốn. Qua đó, bài thơ giúp em hiểu rằng quê hương luôn có vị trí rất quan trọng trong trái tim mỗi con người. Dù đi đâu xa, con người vẫn luôn nhớ về quê hương của mình. Em càng thêm yêu và trân trọng quê hương hơn sau khi đọc bài thơ.
Hai câu thơ sử dụng biện pháp tu từ đối lập (tương phản): “thiếu tiểu” ↔ “lão đại”, “hương âm vô cải” ↔ “mấn mao tồi”. Tác dụng: làm nổi bật sự thay đổi của con người theo thời gian, tác giả rời quê khi còn trẻ và trở về khi đã già. Đồng thời nhấn mạnh tình yêu quê hương sâu nặng, dù mái tóc đã bạc nhưng giọng quê vẫn không thay đổi, thể hiện nỗi xúc động, bồi hồi khi trở về quê cũ.