TRẦN MAI HOA
Giới thiệu về bản thân
Trong chương trình Ngữ văn 9, có rất nhiều bài thơ hay, nhưng bài thơ Ánh Trăng của Nguyễn Duy để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất. Tác phẩm không chỉ gợi lại những ký ức về quá khứ mà còn là một lời nhắc nhở đầy ý nghĩa về lòng biết ơn và đạo lý “uống nước nhớ nguồn”.
Bài thơ kể về hành trình của nhân vật trữ tình từ thuở ấu thơ gắn bó với thiên nhiên, với vầng trăng, đến khi trưởng thành sống nơi đô thị, quen với ánh đèn điện mà vô tình quên đi vầng trăng xưa. Một lần mất điện, nhân vật đối diện với ánh trăng và chợt nhận ra sự lãng quên của mình. Hình ảnh vầng trăng tròn đầy, im lặng nhưng nghiêm khắc đã thức tỉnh tâm hồn con người, khiến nhân vật tự vấn về thái độ sống vô tình, hờ hững.
Nguyễn Duy đã sử dụng ngôn ngữ giản dị nhưng đầy sức gợi, kết hợp giữa tự sự và trữ tình, tạo nên một bài thơ sâu sắc. Hình ảnh vầng trăng mang ý nghĩa biểu tượng về quá khứ, về những giá trị bền vững mà con người không nên lãng quên.
Bài thơ Ánh Trăng khiến em suy ngẫm về thái độ sống của bản thân. Trong cuộc sống hiện đại, đôi khi con người mải mê với vật chất mà quên đi những giá trị tinh thần, quên đi cội nguồn. Vì vậy, bài thơ không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật mà còn là một bài học ý nghĩa, nhắc nhở mỗi người về lòng biết ơn và sự trân trọng quá khứ.
Câu chuyện Ba đồng một mớ mộng mơ của Nguyễn Ngọc Tư mang đến cho người đọc nhiều cảm xúc sâu lắng về tình người, sự vỡ mộng và thực tế khắc nghiệt của cuộc sống. Nhân vật “chị” trong truyện ban đầu mang theo những mộng mơ, những xúc cảm tinh tế khi tiếp xúc với cậu bé khuyết tật, nhưng cuối cùng lại bị hiện thực phũ phàng giáng xuống khi cậu chỉ thốt lên một từ duy nhất: “TIỀN!”. Qua đó, tác giả phản ánh sự đối lập giữa những mộng tưởng đẹp đẽ và thực tế trần trụi của đời sống. Đặc biệt, chi tiết về mẹ chồng, về những món quà không được đón nhận như mong đợi, càng tô đậm sự chua chát, cay đắng của nhân vật chính. Câu chuyện khiến người đọc phải suy ngẫm: liệu mộng mơ có thể tồn tại trong một cuộc sống đầy những lo toan cơm áo gạo tiền hay không?
Trong câu văn, tác giả sử dụng cụm từ “ánh mắt sáng quắc” để nhấn mạnh vào đôi mắt của đứa bé trong hoàn cảnh nghèo khó, tối tăm của căn nhà xiêu vẹo. “Sáng quắc” là một cách diễn đạt mang tính cường điệu, vừa gợi lên sự sắc bén, mạnh mẽ, vừa thể hiện một sức sống mãnh liệt toát ra từ ánh mắt của cậu bé.
Việc phá vỡ ngôn ngữ thông thường bằng cách kết hợp từ ngữ mạnh giúp câu văn trở nên sinh động, tạo ấn tượng sâu sắc với người đọc. Nó không chỉ miêu tả vẻ ngoài mà còn gián tiếp phản ánh nội tâm, thể hiện sự kiên cường, ý chí mạnh mẽ của nhân vật dù sống trong hoàn cảnh khó khăn. Đồng thời, cách diễn đạt này còn góp phần làm nổi bật sự đối lập giữa bóng tối nghèo đói và tia sáng hy vọng, nghị lực trong đôi mắt đứa trẻ.
Chi tiết khiến em ấn tượng nhất trong truyện Ba đồng một mớ mộng mơ là khoảnh khắc cậu bé khuyết tật dồn hết sức để nói ra một từ duy nhất: “TIỀN!”. Đây là một chi tiết đầy bất ngờ, làm đảo lộn những suy nghĩ và cảm xúc của nhân vật “chị”. Ban đầu, chị dành nhiều tình cảm cho cậu bé, thậm chí còn có những rung động mơ mộng, nhưng cuối cùng, thứ cậu bé cần không phải là sự quan tâm hay tình thương, mà là tiền – một hiện thực phũ phàng. Chi tiết này không chỉ thể hiện sự khắc nghiệt của cuộc sống mà còn đặt ra câu hỏi về giá trị của tình cảm trong một xã hội mà đôi khi cơm áo gạo tiền lấn át tất cả. Chính sự đối lập giữa mộng mơ và hiện thực ấy đã khiến chi tiết này trở nên ám ảnh và đáng nhớ.