NGUYỄN HẢI LINH
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong cuộc sống hiện đại nhiều lựa chọn và áp lực, ai cũng mong muốn sống một đời thật ý nghĩa thay vì tồn tại một cách mờ nhạt. Sống ý nghĩa là biết trân trọng từng ngày, hiểu giá trị bản thân và sống có mục tiêu, có cống hiến cho gia đình, xã hội. Để làm được điều đó, trước hết mỗi người cần xác định lý tưởng sống đúng đắn, không ngừng học hỏi, rèn luyện để hoàn thiện mình. Việc sống có ý nghĩa còn thể hiện ở thái độ sống tích cực, biết yêu thương, sẻ chia, giúp đỡ người khác và dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của bản thân. Thực tế, Đặng Thái Sơn – một người trẻ tài năng của Việt Nam, đã kiên trì theo đuổi đam mê âm nhạc, không ngừng nỗ lực luyện tập để đạt những thành tựu lớn và góp phần đưa hình ảnh Việt Nam đến gần hơn với thế giới. Ngược lại, nếu sống buông thả, chạy theo hưởng thụ hay vô cảm trước mọi điều xung quanh, con người sẽ dễ rơi vào trống rỗng và lãng phí tuổi trẻ. Vì vậy, mỗi người cần biết sống có mục tiêu, sống tử tế và tạo ra giá trị cho cộng đồng. Có thể khẳng định rằng, sống một cách ý nghĩa chính là khi ta sống hết mình, sống có ích và để lại những điều tốt đẹp cho đời.
Câu 2
Lưu Quang Vũ là một nghệ sĩ tài năng của văn học Việt Nam hiện đại, thơ ông giàu cảm xúc, gần gũi đời sống và thấm đẫm tinh thần nhân văn. Trong mạch thơ viết về gia đình, “Áo cũ” là bài thơ giàu xúc động, gợi lên tình mẹ thiêng liêng và nhắc nhở con người biết trân trọng những giá trị bình dị đã cùng ta đi qua năm tháng.
“Áo cũ” thuộc mạch thơ trữ tình của Lưu Quang Vũ, được gợi cảm hứng từ một hình ảnh rất đời thường: chiếc áo con mặc đã sờn cũ, có những đường kim mũi chỉ mẹ vá. Từ chi tiết bình dị ấy, nhà thơ triển khai cảm xúc nhớ thương, biết ơn và suy ngẫm về thời gian: con càng lớn lên thì mẹ càng già đi.
Trước hết, nhan đề “Áo cũ” gợi một vật dụng quen thuộc nhưng giàu ý nghĩa biểu tượng. “Áo cũ” không chỉ là chiếc áo đã sờn mà còn là nơi cất giữ ký ức tuổi thơ, tình mẹ và dấu vết thời gian. Đề tài của bài thơ hướng vào tình mẫu tử, sự trưởng thành của người con và lời nhắc trân trọng quá khứ giản dị mà thiêng liêng.
Mạch cảm xúc của bài thơ phát triển tự nhiên qua từng khổ thơ. Ở khổ đầu, người con nhìn chiếc áo cũ với bao rung động: “Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn / Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai”. Những chi tiết “đứt sờn”, “bạc hai vai” cho thấy dấu ấn của thời gian. Nhưng quan trọng hơn, người con “thương áo cũ như là thương ký ức”, bởi chiếc áo đã “đựng trong hồn” khiến “mắt phải cay cay”. Đó là cảm xúc bâng khuâng khi nhận ra tuổi thơ đang dần xa.
Sang khổ thứ hai, cảm xúc dồn về mẹ. “Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn” thể hiện sự chăm chút lặng thầm, mẹ nhận ra con trưởng thành từ điều nhỏ nhất. Chi tiết “Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim” gợi nỗi xót xa: mẹ đã già, mắt đã mờ, nhưng tình thương vẫn nguyên vẹn. Vì vậy, “Áo con có đường khâu tay mẹ vá / Thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm” cho thấy chiếc áo trở thành biểu tượng của tình mẹ tảo tần.
Khổ thơ thứ ba làm rõ sự gắn bó bền bỉ của chiếc áo: “Áo đã ở với con qua mùa qua tháng”. Con “vẫn quý vẫn thương” vì áo chứa kỉ niệm và hơi ấm mẹ. Đặc biệt câu thơ “Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn” vừa giản dị vừa đau đáu: con lớn lên là quy luật đẹp, nhưng đi cùng nó là sự già đi không tránh khỏi của mẹ.
Khổ cuối là lời nhắn nhủ giàu triết lí: “Hãy biết thương…” được lặp lại như lời dặn chân thành. Thương áo cũ để càng thương mẹ, thương những gì đã cùng ta sống, cùng ta đi qua thời gian. Nhân vật trữ tình trong bài thơ là người con, giàu yêu thương và biết ơn; từ tình cảm riêng đã nâng lên thông điệp chung. Từ đó, chủ đề bài thơ được khẳng định: ca ngợi tình mẹ và nhắc nhở con người trân trọng ký ức, những điều bình dị bền vững.
Bài thơ sử dụng thể thơ tự do, câu thơ linh hoạt phù hợp mạch cảm xúc. Ngôn từ mộc mạc, hình ảnh gần gũi như “áo cũ”, “xâu kim”, “đường khâu” nhưng giàu sức gợi. Giọng điệu trầm lắng, thiết tha, lúc như lời tâm sự, lúc như lời nhắn nhủ. Biện pháp tu từ nổi bật là so sánh “thương áo cũ như là thương ký ức”, điệp ngữ “Hãy biết thương…” giúp nhấn mạnh ý nghĩa nhân văn của tác phẩm.
“Áo cũ” có giá trị sâu sắc về nội dung và nghệ thuật: vừa xúc động về tình mẹ, vừa gửi gắm thông điệp sống biết ơn, trân trọng những gì bình dị. Bài thơ thể hiện tư tưởng nhân văn và tài năng của Lưu Quang Vũ khi biến một chi tiết nhỏ của đời sống thành cảm hứng nghệ thuật giàu sức lay động.
Tóm lại, “Áo cũ” là thi phẩm giàu cảm xúc và ý nghĩa, khơi dậy tình mẫu tử thiêng liêng và nhắc nhở con người sống trân trọng những năm tháng đã qua. Qua bài thơ, Lưu Quang Vũ tiếp tục khẳng định vị trí của mình như một cây bút giàu nhân văn, có đóng góp quan trọng khi đem đến cho thơ ca hiện đại vẻ đẹp giản dị mà sâu sắc, chạm đến trái tim người đọc.
Câu 1
Phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích trên : nghị luận
Câu 2
Đoạn văn bàn về ý nghĩa của cái chết như một lời nhắc nhở đối với người đang sống
Câu 3
Biện pháp tu từ: So sánh trong đoạn (7): so sánh đời sống hiện tại với “một cánh đồng”, cái chết với “một cánh đồng bên cạnh”.
Hiệu quả nghệ thuật của biện pháp tu từ so sánh:
Giúp hình dung cái chết một cách nhẹ nhàng, không đáng sợ mà như sự tiếp nối của đời sống.Làm cho suy ngẫm triết lí về sự sống – cái chết trở nên gần gũi, giàu tính gợi mở.Gợi ý cho con người lối sống trung thực, thanh thản, ít tham lam và ích kỉ hơn.
Câu 4
Theo tác giả, cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở đối với những người còn sống: hãy sống tốt hơn, nhân văn hơn, đúng với những phẩm chất tốt đẹp vốn có của con người.
Em/anh đồng tình với ý kiến ấy, bởi cái chết thường khiến con người nhìn lại cách mình đã sống, đã đối xử với người khác; từ đó thức tỉnh lương tâm, khơi dậy sự yêu thương, sẻ chia mà trong đời sống thường nhật dễ bị lãng quên bởi dục vọng và ích kỉ.
Câu 5
Thông điệp ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản:
Hãy sống tử tế, chân thành và yêu thương người khác khi họ còn sống bên cạnh ta.
Vì con người thường chỉ nhận ra giá trị của tình cảm, của sự thiện chí khi đã quá muộn. Sống tốt ngay từ bây giờ không chỉ giúp các mối quan hệ trở nên ý nghĩa hơn mà còn khiến chính bản thân ta thanh thản, không ân hận khi đối diện với những mất mát không thể bù đắp
Đặc điểm địa hình, đất đai của Trung Quốc:
Địa hình Trung Quốc rất đa dạng và phân hóa rõ rệt từ tây sang đông. Phía tây là khu vực núi cao và cao nguyên (như Tây Tạng, Côn Lôn, Thiên Sơn), độ cao lớn, địa hình hiểm trở. Phía đông là đồng bằng và vùng trũng thấp như đồng bằng Hoa Bắc, Hoa Trung và Hoa Nam – thuận lợi cho sản xuất nông nghiệp và phát triển kinh tế.
Trung Quốc có nhiều loại đất, trong đó đất phù sa màu mỡ tập trung ở các đồng bằng lớn là quan trọng nhất, thuận lợi cho trồng trọt (nhất là lúa nước và lúa mì). Tuy nhiên, vùng phía tây và bắc đất đai khô cằn, dễ bị sa mạc hóa.
Đặc điểm địa hình, đất đai của Trung Quốc:
Địa hình Trung Quốc rất đa dạng và phân hóa rõ rệt từ tây sang đông. Phía tây là khu vực núi cao và cao nguyên (như Tây Tạng, Côn Lôn, Thiên Sơn), độ cao lớn, địa hình hiểm trở. Phía đông là đồng bằng và vùng trũng thấp như đồng bằng Hoa Bắc, Hoa Trung và Hoa Nam – thuận lợi cho sản xuất nông nghiệp và phát triển kinh tế.
Trung Quốc có nhiều loại đất, trong đó đất phù sa màu mỡ tập trung ở các đồng bằng lớn là quan trọng nhất, thuận lợi cho trồng trọt (nhất là lúa nước và lúa mì). Tuy nhiên, vùng phía tây và bắc đất đai khô cằn, dễ bị sa mạc hóa.
GDP Nam Phi tăng nhanh trong giai đoạn 2000–2010 và đạt đỉnh vào năm 2010 (khoảng 417 tỉ USD), sau đó giảm mạnh. Cụ thể, GDP giảm còn khoảng 346,7 tỉ USD năm 2015 và chỉ còn xấp xỉ 338 tỉ USD năm 2020 . Như vậy, biểu đồ cho thấy GDP Nam Phi tăng gấp gần ba lần từ 2000 đến 2010 rồi suy giảm trong giai đoạn sau, phản ánh xu hướng tăng trưởng mạnh đầu kỳ và chững lại vào cuối giai đoạn khảo sát.