VŨ VĂN PHÁT

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của VŨ VĂN PHÁT
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

​Để sống một cuộc đời ý nghĩa, chúng ta không cần phải làm những điều vĩ đại, mà quan trọng là cách chúng ta lựa chọn thái độ sống mỗi ngày. Đầu tiên, sống ý nghĩa chính là biết trân trọng thực tại, trân quý những điều bình dị nhất như một bữa cơm gia đình hay một nhành hoa ven đường. Thứ hai, mỗi cá nhân cần xác định được mục tiêu và đam mê của bản thân để không ngừng nỗ lực, cống hiến giá trị tốt đẹp cho cộng đồng. Sống để yêu thương và sẻ chia cũng là một phương thức quan trọng; khi ta trao đi lòng tốt, cuộc sống không chỉ trở nên ấm áp hơn mà bản thân ta cũng cảm thấy hạnh phúc. Bên cạnh đó, chúng ta cần học cách trân trọng quá khứ – giống như hình ảnh chiếc "áo cũ" trong thơ Lưu Quang Vũ – vì đó là nền tảng tạo nên con người ta hôm nay. Một cuộc đời ý nghĩa không đo bằng độ dài của năm tháng mà đo bằng chiều sâu của những giá trị ta để lại. Hãy sống sao cho mỗi ngày trôi qua đều là một mảnh ghép rực rỡ trong bức tranh cuộc đời mình.


Câu 2

Lưu Quang Vũ không chỉ là một nhà soạn kịch tài hoa mà còn là một hồn thơ đầy tinh tế, luôn trăn trở về những giá trị nhân văn cao đẹp. Trong số những tác phẩm của ông, bài thơ "Áo cũ" để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng độc giả bởi sự giản dị nhưng chứa đựng tình cảm mẫu tử thiêng liêng và những suy ngẫm sâu sắc về lòng biết ơn đối với những gì đã cũ. ​Mở đầu bài thơ, tác giả đưa ta đến với hình ảnh một chiếc áo đã sờn cũ theo thời gian: ​"Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai" ​Chiếc áo "mỗi ngày thêm ngắn" không chỉ nói lên sự bạc màu của vải vóc mà còn là dấu hiệu của sự trưởng thành. Con càng lớn khôn, chiếc áo càng trở nên chật chội. Hình ảnh "chỉ đứt", "bạc hai vai" gợi lên một hoàn cảnh sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn nhưng lại đầy ắp kỷ niệm. Đối với tác giả, chiếc áo không còn là một vật dụng vô tri mà nó đã trở thành "ký ức", thành một phần hồn của người mặc khiến "mắt phải cay cay" khi nhìn lại. ​Tình cảm dành cho chiếc áo thực chất là sự hóa thân của tình yêu thương dành cho mẹ. Ở khổ thơ thứ hai, hình ảnh người mẹ hiện lên thật xúc động: ​"Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim" ​Mẹ tỉ mẩn khâu vá từng đường kim mũi chỉ để con có áo mặc. Chi tiết "mẹ không còn nhìn rõ chỉ" cho thấy dấu chân của thời gian đã hằn lên đôi mắt mẹ. Mẹ già đi để con lớn khôn. Mỗi đường khâu tay của mẹ không chỉ nối lại mảnh vải sờn mà còn đan dệt nên tình yêu thương vô bờ bến. Chính vì thế, người con càng "thương mẹ nhiều" thì lại càng "yêu áo thêm". ​Sự gắn bó giữa con người và vật dụng theo năm tháng tạo nên một sợi dây tình cảm khăng khít. Dù áo đã cũ, con vẫn "quý", vẫn "thương" và chẳng nỡ thay áo mới. Điểm chạm cảm xúc nhất của bài thơ nằm ở sự đối lập đầy xót xa: "Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn". Quy luật nghiệt ngã của thời gian hiện hữu ngay trong chính sự lớn lên của con; mỗi cm chiều cao của con dường như được đổi bằng những nếp nhăn và sức khỏe của mẹ. ​Khép lại bài thơ là một lời nhắn nhủ đầy triết lý nhân sinh: ​"Hãy biết thương lấy những manh áo cũ Để càng thương lấy mẹ của ta" ​Lưu Quang Vũ nhắc nhở chúng ta về đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Những "manh áo cũ" là biểu tượng cho quá khứ gian khổ, cho những giá trị đã cùng ta đi qua những năm tháng khó khăn. Biết trân trọng cái cũ chính là biết trân trọng nguồn cội, trân trọng sự hy sinh thầm lặng của mẹ cha. ​Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ bình dị, gần gũi như lời tâm tình, kết hợp với các hình ảnh biểu tượng giàu sức gợi. Nhịp thơ chậm rãi, sâu lắng giúp truyền tải trọn vẹn nỗi lòng của người con đối với mẹ. ​Tóm lại, "Áo cũ" là một bài thơ giàu tính nhân văn. Qua hình ảnh chiếc áo sờn vai, Lưu Quang Vũ đã tạc nên một bức tượng đài về tình mẫu tử và lòng biết ơn. Bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta hãy sống chậm lại để yêu thương và trân trọng những điều giản đơn nhưng vô giá trong cuộc đời mình.

Câu 1 Xác định ngôi kể: Người kể chuyện ngôi thứ 1, xưng “tôi”.

Câu 2 Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, mọi sự kiện và tình huống xảy ra đều được đánh giá dưới góc nhìn của người con gái Chi-hon

Câu 3 Biện pháp nghệ thuật: Lặp cấu trúc “Lúc mẹ...”

Tdung :Nhấn mạnh khoảnh khắc mẹ bị lạc, Chi-hon đang bận rộn sống cuộc đời riêng.

Câu 4 Người mẹ của Chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ, kiên quyết bảo vệ cho con của mình, ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường lạ lẫm; bà cũng vô cùng yêu thương con, muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp.

Câu 5

hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn phiền. - vô tâm đôi khi có thể khiến những người xung quanh cảm thấy tổn thương, dù ta không cố ý. + Ngay cả với những người thân thiết nhất, ta cũng cần chú ý cư xử một cách tinh tế.