PHẠM MINH HIẾU

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của PHẠM MINH HIẾU
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1 (Viết đoạn văn khoảng 200 chữ)

Sống một cách ý nghĩa là khát vọng chung của mỗi con người, nhưng để đạt được điều đó, chúng ta cần có những phương thức sống đúng đắn. Trước hết, sống ý nghĩa là sống có mục tiêu, biết mình muốn trở thành ai và nỗ lực mỗi ngày để tiến gần hơn tới điều đó. Bên cạnh đó, con người cần biết yêu thương và chia sẻ, bởi giá trị của cuộc sống không chỉ nằm ở thành công cá nhân mà còn ở những điều tốt đẹp ta mang lại cho người khác. Ngoài ra, sống ý nghĩa còn là sống trung thực với chính mình, dám đối diện với sai lầm và không ngừng hoàn thiện bản thân. Cuối cùng, mỗi người cần học cách trân trọng hiện tại, biết ơn những điều bình dị đang có, thay vì chạy theo tham vọng ích kỉ. Khi sống có trách nhiệm, nhân ái và biết yêu thương, cuộc đời mỗi con người sẽ trở nên đáng sống và có ý nghĩa thực sự.

Câu 2 (Bài văn khoảng 600 chữ)

Trong thơ ca Việt Nam hiện đại, Lưu Quang Vũ là nhà thơ luôn viết bằng cảm xúc chân thành và chiều sâu nhân văn. Bài thơ Áo cũ là một thi phẩm giàu xúc động, thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng thông qua hình ảnh quen thuộc của chiếc áo cũ.

Ngay từ khổ thơ đầu, hình ảnh “áo cũ” hiện lên với dấu vết của thời gian: “đứt sờn màu bạc hai vai”. Chiếc áo không chỉ là vật dụng thường ngày mà còn trở thành biểu tượng của ký ức. Tình cảm dành cho áo cũ cũng chính là tình cảm dành cho quá khứ tuổi thơ, khiến “mắt phải cay cay” vì xúc động.

Sang khổ thơ thứ hai, tình mẹ con được khắc họa rõ nét qua hành động giản dị mà cảm động: mẹ vá áo cho con. Chi tiết “mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim” cho thấy sự hi sinh thầm lặng của người mẹ theo năm tháng. Từng đường kim mũi chỉ không chỉ vá áo mà còn vá cả yêu thương, khiến người con “càng yêu áo thêm” cũng chính là càng thương mẹ nhiều hơn.

Ở khổ thơ thứ ba, chiếc áo trở thành nhân chứng của thời gian. Áo ở bên con qua “mùa qua tháng”, gắn liền với sự trưởng thành của con và sự già đi của mẹ. Sự đối lập “áo dài hơn – mẹ cũng già hơn” gợi nỗi xót xa sâu lắng, khiến người đọc thấm thía quy luật nghiệt ngã của thời gian.

Khổ thơ cuối mang ý nghĩa chiêm nghiệm và nhắn nhủ. Tác giả kêu gọi con người hãy biết trân trọng những điều cũ kỹ, bình dị – bởi đó là nơi lưu giữ yêu thương, kỉ niệm và những hi sinh không thể thay thế. Qua hình ảnh áo cũ, bài thơ nhắc nhở mỗi người phải biết yêu thương cha mẹ khi còn có thể.

Bằng giọng thơ nhẹ nhàng, hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi, Áo cũ không chỉ là bài thơ về một chiếc áo mà còn là bài thơ về tình mẹ, về ký ức và giá trị của những điều bình thường nhưng thiêng liêng trong cuộc sống.


Câu 1 (Viết đoạn văn khoảng 200 chữ)

Sống một cách ý nghĩa là khát vọng chung của mỗi con người, nhưng để đạt được điều đó, chúng ta cần có những phương thức sống đúng đắn. Trước hết, sống ý nghĩa là sống có mục tiêu, biết mình muốn trở thành ai và nỗ lực mỗi ngày để tiến gần hơn tới điều đó. Bên cạnh đó, con người cần biết yêu thương và chia sẻ, bởi giá trị của cuộc sống không chỉ nằm ở thành công cá nhân mà còn ở những điều tốt đẹp ta mang lại cho người khác. Ngoài ra, sống ý nghĩa còn là sống trung thực với chính mình, dám đối diện với sai lầm và không ngừng hoàn thiện bản thân. Cuối cùng, mỗi người cần học cách trân trọng hiện tại, biết ơn những điều bình dị đang có, thay vì chạy theo tham vọng ích kỉ. Khi sống có trách nhiệm, nhân ái và biết yêu thương, cuộc đời mỗi con người sẽ trở nên đáng sống và có ý nghĩa thực sự.

Câu 2 (Bài văn khoảng 600 chữ)

Trong thơ ca Việt Nam hiện đại, Lưu Quang Vũ là nhà thơ luôn viết bằng cảm xúc chân thành và chiều sâu nhân văn. Bài thơ Áo cũ là một thi phẩm giàu xúc động, thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng thông qua hình ảnh quen thuộc của chiếc áo cũ.

Ngay từ khổ thơ đầu, hình ảnh “áo cũ” hiện lên với dấu vết của thời gian: “đứt sờn màu bạc hai vai”. Chiếc áo không chỉ là vật dụng thường ngày mà còn trở thành biểu tượng của ký ức. Tình cảm dành cho áo cũ cũng chính là tình cảm dành cho quá khứ tuổi thơ, khiến “mắt phải cay cay” vì xúc động.

Sang khổ thơ thứ hai, tình mẹ con được khắc họa rõ nét qua hành động giản dị mà cảm động: mẹ vá áo cho con. Chi tiết “mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim” cho thấy sự hi sinh thầm lặng của người mẹ theo năm tháng. Từng đường kim mũi chỉ không chỉ vá áo mà còn vá cả yêu thương, khiến người con “càng yêu áo thêm” cũng chính là càng thương mẹ nhiều hơn.

Ở khổ thơ thứ ba, chiếc áo trở thành nhân chứng của thời gian. Áo ở bên con qua “mùa qua tháng”, gắn liền với sự trưởng thành của con và sự già đi của mẹ. Sự đối lập “áo dài hơn – mẹ cũng già hơn” gợi nỗi xót xa sâu lắng, khiến người đọc thấm thía quy luật nghiệt ngã của thời gian.

Khổ thơ cuối mang ý nghĩa chiêm nghiệm và nhắn nhủ. Tác giả kêu gọi con người hãy biết trân trọng những điều cũ kỹ, bình dị – bởi đó là nơi lưu giữ yêu thương, kỉ niệm và những hi sinh không thể thay thế. Qua hình ảnh áo cũ, bài thơ nhắc nhở mỗi người phải biết yêu thương cha mẹ khi còn có thể.

Bằng giọng thơ nhẹ nhàng, hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi, Áo cũ không chỉ là bài thơ về một chiếc áo mà còn là bài thơ về tình mẹ, về ký ức và giá trị của những điều bình thường nhưng thiêng liêng trong cuộc sống.