NGUYỄN THỊ THỤC ANH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN THỊ THỤC ANH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1:

Bài Viết

Trong hành trình sống hữu hạn của con người, sống như thế nào để không hoài phí đời mình luôn là câu hỏi lớn. Theo tôi, sống một cách ý nghĩa trước hết là sống có ý thức về giá trị của bản thân và của người khác. Con người không chỉ tồn tại để thỏa mãn những nhu cầu cá nhân mà còn để yêu thương, sẻ chia và gắn bó trong các mối quan hệ. Một cuộc sống chỉ biết đến lợi ích riêng, chạy theo dục vọng và hơn thua sẽ sớm trở nên trống rỗng. Bên cạnh đó, sống ý nghĩa còn là biết trân trọng hiện tại, trân trọng những điều bình dị đang hiện diện quanh ta, bởi nhiều giá trị chỉ được nhận ra khi đã mất đi. Hơn nữa, sống ý nghĩa là sống sao cho mỗi hành động đều xuất phát từ thiện chí, không gây tổn thương cho người khác và không làm bản thân phải ân hận khi nhìn lại. Khi con người biết sống chậm lại, sống tử tế hơn và có trách nhiệm hơn với cuộc đời mình, khi ấy, từng ngày sống đều mang ý nghĩa.





Câu 2:

Bài Viết

Lưu Quang Vũ là nhà thơ có giọng điệu trữ tình sâu lắng, thơ ông thường bắt nguồn từ những điều rất đỗi đời thường nhưng lại chạm đến những giá trị nhân văn bền vững. Bài thơ Áo cũ là một minh chứng tiêu biểu khi tác giả lựa chọn hình ảnh chiếc áo đã cũ để gợi lên tình mẫu tử thiêng liêng và nỗi xót xa trước sự trôi chảy của thời gian.


Ngay từ những câu thơ đầu, hình ảnh chiếc áo cũ hiện lên với dấu vết của năm tháng:

“Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn

Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai”

Chiếc áo ngắn dần theo sự lớn lên của người con, sờn bạc bởi thời gian và sử dụng. Nhưng chiếc áo không chỉ mang giá trị vật chất mà còn chứa đựng những kỉ niệm gắn bó với tuổi thơ, khiến người con “cay cay” nơi khóe mắt. Thương áo cũ cũng chính là thương những ký ức đã nuôi dưỡng tâm hồn mình.


Sang khổ thơ thứ hai, hình ảnh người mẹ hiện lên giản dị mà xúc động. Mẹ vá áo cho con và qua đó nhận ra con đã lớn. Đôi mắt mẹ không còn tinh anh, việc xâu kim trở nên khó khăn, gợi lên dấu hiệu của tuổi già và sự hi sinh thầm lặng. Đường kim mũi chỉ trên chiếc áo không chỉ vá lại vải vóc mà còn vá nên tình yêu thương bền bỉ của mẹ dành cho con. Chính vì thế, chiếc áo cũ trở thành biểu tượng của tình mẫu tử sâu nặng.


Ở khổ thơ tiếp theo, chiếc áo được nhân hóa như một người bạn đồng hành đã ở bên con “qua mùa qua tháng”. Dù áo đã cũ, con vẫn không nỡ thay áo mới, bởi mỗi lần thay áo là một lần con nhận ra mẹ mình đã già thêm. Thời gian không chỉ làm áo ngắn đi mà còn lặng lẽ lấy đi tuổi xuân của mẹ, khiến người con không khỏi xót xa, day dứt.


Khổ thơ cuối mang ý nghĩa khái quát và triết lí. Tác giả gửi gắm lời nhắn nhủ: hãy biết trân trọng những manh áo cũ để từ đó biết yêu thương mẹ nhiều hơn, biết quý trọng những gì đã cùng ta đi qua năm tháng. Đó không chỉ là lời nhắc về tình mẫu tử mà còn là lời thức tỉnh con người hãy sống chậm lại, biết giữ gìn những giá trị bền vững giữa dòng đời vội vã.


Bằng hình ảnh giản dị, giọng thơ chân thành và cảm xúc sâu lắng, Áo cũ đã chạm đến trái tim người đọc, nhắc nhở mỗi người hãy yêu thương mẹ khi còn có thể, bởi thời gian và tình thân đều không chờ đợi ai.



Câu 1.



Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là nghị luận (kết hợp với biểu cảm).





Câu 2.



Nội dung chính của đoạn trích:

Văn bản bàn luận về ý nghĩa của cái chết như một lời nhắc nhở đối với người đang sống, từ đó thức tỉnh con người sống nhân ái, bao dung, chia sẻ và trân trọng nhau hơn khi còn hiện diện trên cõi đời.





Câu 3.



  • Biện pháp tu từ: So sánh – ẩn dụ.
  • Biểu hiện: Tác giả so sánh đời sống hiện tại như “một cánh đồng”, cái chết là “một cánh đồng bên cạnh”.
  • Hiệu quả nghệ thuật:
    • Làm cho khái niệm trừu tượng về cái chết trở nên cụ thể, gần gũi, dễ hình dung.
    • Giúp người đọc nhìn cái chết không còn quá đáng sợ mà như một sự tiếp nối của sự sống, từ đó khơi gợi suy ngẫm về cách sống thanh thản, không ân hận.
    • Tăng sức gợi triết lí, chiều sâu tư tưởng cho đoạn văn.






Câu 4.



  • Theo tác giả, cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở sâu sắc đối với những người còn sống: hãy sống tốt hơn, nhân văn hơn, đúng nghĩa là con người.
  • Em đồng tình với ý kiến này, bởi:
    • Cái chết khiến con người nhìn lại cách sống của mình, nhận ra những thiếu sót, vô tâm, ích kỉ đã từng gây ra.
    • Trước sự mất mát, những giá trị tốt đẹp như yêu thương, bao dung, sẻ chia được đánh thức.
    • Nếu con người luôn ý thức về sự hữu hạn của đời sống, ta sẽ biết trân trọng hiện tại và những người bên cạnh hơn.






Câu 5.



Thông điệp ý nghĩa nhất em rút ra từ văn bản là: Hãy sống yêu thương, tử tế và chân thành với những người đang ở bên ta, đừng đợi đến khi mất đi mới hối tiếc.


Vì:


  • Con người thường chỉ nhận ra giá trị của nhau khi đã không còn cơ hội sửa sai.
  • Sống tốt hôm nay chính là cách để không ân hận ngày mai.
  • Đó cũng là cách để cuộc đời trở nên có ý nghĩa và nhân văn hơn