Nguyễn Thị Lan
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 (0.5 điểm):
Ngữ liệu trên thuộc kiểu văn bản thuyết minh.
Câu 2 (0.5 điểm):
Phần sa-pô của văn bản là đoạn đầu, có đặc điểm là được in nghiêng và đặt trước phần nội dung chính, giúp giới thiệu ngắn gọn, cô đọng về chủ đề của bài viết để thu hút người đọc.
Câu 3 (1.0 điểm):
Theo văn bản, để tạo dáng sản phẩm gốm, nghệ nhân phải thực hiện các quy trình cơ bản như:
- Làm đất
- Tạo dáng (gồm nặn hình, trang trí, miết láng và tu sửa)
- Nung gốm
Câu 4 (1.0 điểm):
Phương tiện phi ngôn ngữ trong văn bản là:
- Hình ảnh: "Nghệ nhân làng gốm Bàu Trúc giới thiệu quy trình làm gốm thủ công. Ảnh: Thanh Bình".
👉 Tác dụng: Hình ảnh minh họa giúp người đọc hình dung rõ hơn về quy trình làm gốm, tăng sức hấp dẫn và tính trực quan của văn bản.
Câu 5 (1.0 điểm):
- Trạng ngữ: "Với những giá trị đặc sắc"
👉 Tác dụng: Làm rõ nguyên nhân, nhấn mạnh lý do khiến nghệ thuật làm gốm truyền thống của người Chăm Bàu Trúc có giá trị và được bảo tồn.
Câu 6 (2.0 điểm):
Để bảo tồn các làng nghề truyền thống, theo em trước hết cần nâng cao ý thức của người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ về giá trị văn hóa dân tộc. Nhà nước cần có chính sách hỗ trợ tài chính, quảng bá sản phẩm để người dân yên tâm giữ nghề. Các trường học nên tổ chức trải nghiệm thực tế tại làng nghề để học sinh hiểu và yêu nghề truyền thống. Ngoài ra, có thể kết hợp công nghệ hiện đại trong sản xuất để tăng sức cạnh tranh cho sản phẩm thủ công. Quan trọng nhất vẫn là sự đam mê và lòng tự hào dân tộc từ mỗi người dân trong làng nghề.
Biên bản buổi thảo luận về hoạt động biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Giải phóng miền Nam (30/4)
Trường THCS Trung Thành
Lớp: 6A
BIÊN BẢN THẢO LUẬN
Về hoạt động văn nghệ chào mừng ngày Giải phóng miền Nam (30/4)
- Thời gian: 14 giờ, thứ Sáu, ngày 18 tháng 4 năm 2025
- Địa điểm: Lớp 6A, Trường THCS Trung Thành
- Thành phần: GVCN – cô Hằng và toàn thể học sinh lớp 6A
- Chủ trì: Bạn Bảo Trang – lớp trưởng
- Thư ký: Bạn Phương Linh
Nội dung thảo luận:
- Mục đích: Chào mừng ngày 30/4 – ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
- Hình thức biểu diễn:
- Hát tập thể: bài “Như có Bác trong ngày đại thắng”
- Múa: “Việt Nam ơi!” (do nhóm bạn Mai, Trúc, Hoa, Vy thực hiện)
- Kịch ngắn: “Chuyến xe ngày Giải phóng” (do tổ 3 thực hiện)
- Phân công công việc:
- Trang trí sân khấu: tổ 1
- Chuẩn bị trang phục, đạo cụ: tổ 2
- Tập luyện các tiết mục: từng nhóm tự sắp xếp giờ và báo cô Hằng duyệt
Ý kiến đóng góp:
- Bạn Long đề xuất thêm tiết mục độc tấu sáo để mở màn.
- Cô Hằng góp ý nên tập luyện kỹ để biểu diễn thật tự tin và ý nghĩa.
Kết luận:
Lớp thống nhất các tiết mục và thời gian tập luyện. Buổi biểu diễn sẽ diễn ra vào sáng ngày 26/4 tại sân trường. Cô Hằng sẽ hỗ trợ lớp luyện tập trong các buổi sinh hoạt tuần sau.
Biên bản kết thúc lúc: 15 giờ cùng ngày
Thư ký ghi biên bản: Phương Linh
Chủ trì buổi thảo luận: Bảo Trang
Câu 9.
Em hoàn toàn đồng tình với câu nói: “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc cực mà là nơi không có tình thương.” Vì Bắc cực tuy lạnh giá về khí hậu, nhưng con người vẫn có thể thích nghi bằng quần áo, nơi ở, thiết bị sưởi ấm. Còn nếu sống ở một nơi không có tình thương – nơi thiếu sự quan tâm, chia sẻ và cảm thông – thì con người sẽ thấy cô đơn, trống rỗng và lạnh lẽo trong tâm hồn. Tình thương chính là thứ sưởi ấm trái tim, làm cho cuộc sống trở nên có ý nghĩa hơn.
Câu 10.
Để loại bỏ căn bệnh vô cảm trong giới trẻ hiện nay, theo em trước hết mỗi người cần học cách quan tâm đến những người xung quanh. Từ những hành động nhỏ như giúp đỡ bạn bè, thăm hỏi người thân, hay đơn giản là nhường ghế cho người già trên xe buýt. Nhà trường và gia đình cũng cần giáo dục lòng nhân ái, khơi gợi sự đồng cảm qua các hoạt động thực tế. Bên cạnh đó, mạng xã hội nên lan tỏa những câu chuyện tốt đẹp để truyền cảm hứng cho giới trẻ sống tích cực, giàu tình thương hơn.
Trong thời đại công nghệ bùng nổ như hiện nay, việc đọc sách đang dần bị lãng quên khi học sinh bị cuốn vào điện thoại, mạng xã hội hay trò chơi điện tử. Bởi thế, thành lập câu lạc bộ đọc sách trong trường học là một việc làm thiết thực và rất cần được quan tâm.
Câu lạc bộ đọc sách sẽ là nơi tụ họp những bạn học sinh yêu mến sách, cùng nhau đọc, chia sẻ cảm nhận, khám phá nhiều điều thú vị. Em vẫn nhớ hôm đó, bạn Trang – bạn thân cùng lớp – đã rủ em đi nghe buổi chia sẻ đầu tiên của nhóm “Yêu sách nhỏ” do cô Hằng, giáo viên Ngữ văn, đứng ra hướng dẫn. Hôm đó, cả lớp tụ tập ở thư viện, ngồi vòng tròn, mỗi người giới thiệu một cuốn sách mà mình yêu thích. Khi bạn Minh đứng lên kể về cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”, em cảm thấy xúc động đến lặng người và bắt đầu tò mò, tìm đọc nhiều hơn.
Không chỉ đọc sách, câu lạc bộ còn giúp tụi em rèn luyện khả năng trình bày suy nghĩ, tổ chức hoạt động như đổi sách, làm sổ tay cảm nhận, tổ chức “Ngày hội đọc sách” vào mỗi tháng. Từ một bạn vốn nhút nhát, em cảm thấy tự tin hơn nhờ những lần được đứng chia sẻ trước các bạn về cuốn truyện mình yêu thích.
Vậy nên, em mong trường mình sẽ phát triển rộng hơn mô hình câu lạc bộ đọc sách để nhiều bạn học sinh có cơ hội cùng nhau nuôi dưỡng tình yêu với tri thức. Một hành động nhỏ, nhưng có thể mở ra cả một thế giới mới trong tâm hồn chúng em.
Câu 9 (1,0 điểm):
Em đồng tình với quan điểm của tác giả vì Hội Gióng không chỉ đơn thuần là một lễ hội, mà còn là di sản văn hóa tinh thần quý báu của dân tộc. Qua bao thế hệ, lễ hội này vẫn được người dân giữ gìn gần như nguyên vẹn, từ nghi lễ đến các trò diễn dân gian, thể hiện lòng biết ơn tổ tiên và tinh thần yêu nước. Việc gìn giữ và phát huy Hội Gióng chính là cách mà người Việt Nam khẳng định bản sắc văn hóa độc đáo của mình với thế giới.
Câu 10 (1,0 điểm):
Để bảo tồn và phát huy lễ hội truyền thống của dân tộc, mỗi chúng ta cần có những hành động thiết thực như tham gia đầy đủ các hoạt động lễ hội ở địa phương, tìm hiểu ý nghĩa lịch sử của lễ hội đó, và tuyên truyền cho bạn bè, người thân cùng giữ gìn nét đẹp văn hóa. Các bạn trẻ cũng có thể sáng tạo nội dung giới thiệu lễ hội qua mạng xã hội để lan tỏa rộng rãi hơn. Bên cạnh đó, cần giữ gìn vệ sinh, an ninh trật tự trong suốt quá trình lễ hội diễn ra để không làm mai một giá trị văn hóa truyền thống.
Mỗi ngày đến trường lẽ ra phải là những ngày vui, nơi học sinh được học tập, kết bạn và phát triển bản thân trong một môi trường an toàn. Thế nhưng, hiện nay vẫn còn tồn tại một vấn đề đáng lo ngại – đó là nạn bắt nạt học đường. Đây là hành vi khiến người khác tổn thương về thể chất lẫn tinh thần bằng lời nói, cử chỉ hoặc hành động. Có thể là trêu chọc quá mức, tẩy chay bạn bè, lan truyền tin đồn thất thiệt, thậm chí là đánh đập, đe dọa nhau.
Em từng chứng kiến một bạn trong lớp bị bạn khác bắt nạt vì ngoại hình mũm mĩm. Những lời chê bai, ánh mắt soi mói khiến bạn ấy trở nên ít nói, trầm lặng hơn trước rất nhiều. Em cảm thấy buồn và bất lực vì bạn không làm gì sai, vậy mà vẫn bị tổn thương chỉ vì không giống với "chuẩn mực" của số đông. Em nghĩ, dù vô tình hay cố ý, bắt nạt đều có thể để lại những vết thương khó lành trong lòng người khác. Ai cũng có quyền được tôn trọng, được là chính mình.
Chúng ta – những học sinh đang lớn – cần học cách yêu thương, cảm thông và bảo vệ lẫn nhau. Đừng vì một chút bốc đồng hay để làm vui chính mình mà làm tổn thương bạn bè. Nhà trường và thầy cô cũng cần lắng nghe, kịp thời giúp đỡ những học sinh bị bắt nạt. Nếu mỗi người đều có ý thức, biết nói không với bạo lực học đường thì chắc chắn môi trường học sẽ trở nên an toàn và ấm áp hơn rất nhiều.
Câu 10.
Đối với em, gìn giữ bản sắc văn hóa không phải là chuyện xa vời, mà là những điều rất gần gũi như mặc áo dài vào ngày lễ, nghe bà kể chuyện cổ tích, hay đơn giản là nhớ chào hỏi người lớn. Giữa thời đại công nghệ phát triển, văn hóa truyền thống càng trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Nếu chúng ta không giữ gìn, mai này con cháu sẽ chẳng còn biết đến những phong tục đẹp đẽ, những câu ca dao ngọt ngào của ông bà xưa. Em nghĩ, mỗi người trẻ như em có thể bắt đầu từ những việc nhỏ – yêu tiếng Việt, trân trọng lễ Tết, hay chỉ đơn giản là tự hào về quê hương mình. Vì văn hóa không chỉ là cái ta giữ lại, mà còn là điều ta truyền đi.
Câu 9.
Văn bản giới thiệu về chợ tình Khau Vai – một phiên chợ độc đáo của người dân vùng cao Hà Giang. Đây không chỉ là nơi trao đổi, buôn bán mà còn là điểm hẹn hò, gặp gỡ của những cặp đôi từng lỡ duyên. Với không khí náo nhiệt, đầy sắc màu văn hóa các dân tộc, chợ tình Khau Vai là biểu tượng của sự thủy chung, của tình yêu và bản sắc văn hóa lâu đời. Văn bản còn kể lại truyền thuyết đầy cảm động về nguồn gốc của chợ tình và cho thấy sức sống bền bỉ của nét văn hóa này trong đời sống người dân.
Chiều thứ sáu, sau tiết Toán cuối cùng, như thường lệ, lớp em lại sinh hoạt lớp. Hôm ấy trời nắng nhẹ, nắng rọi qua ô cửa kính, rơi vàng cả bàn học. Cả lớp 7A tụi em ngồi ngay ngắn, có đứa thì bày đồ ăn vặt giấu dưới bàn, có đứa đang lật vội trang vở ghi để chuẩn bị "báo cáo tuần".
Cô chủ nhiệm – cô Dung bước vào lớp, tay ôm sổ đầu bài, mắt mỉm cười hiền như mọi khi. Cô nhìn một vòng rồi bắt đầu nhận xét từng bạn. Tuần này lớp mình có vài "sự cố nhỏ" – như vụ bạn Minh “mượn tạm” thước của bạn Linh mà không nói, rồi để quên luôn trong cặp. Lúc bị nhắc tới, mặt Minh đỏ bừng, còn Linh thì che miệng cười khúc khích.
Phần thú vị nhất là khi bầu chọn “ngôi sao của tuần”. Cả lớp reo lên:
– “Trang ! Trang ! Tuần này Trang nộp bài sớm nhất nè!”
Trang ngồi giữa lớp, bẽn lẽn cúi mặt, nhưng miệng cười rõ tươi. Sau đó là phần góp ý, bạn Huy – tổ trưởng tổ 2 – đứng dậy nói:
– “Tổ em có bạn My hay ngủ gật trong giờ, nhưng được cái biết cách giải toán hay ghê!”
Cả lớp lại được phen cười rần lên. Cô Dung chỉ biết lắc đầu cười theo.
Cuối buổi sinh hoạt, cô cho lớp chơi trò “truyền điện” để thư giãn. Ai bị gọi tên thì phải hát một câu hoặc kể chuyện vui. Khi đến lượt em, em kể lại chuyện lần cả lớp đi lao động mà bạn Long ngã vào bụi chuối – chuyện cũ mà kể lại ai cũng cười ngặt nghẽo như mới hôm qua.
Kết thúc buổi sinh hoạt, ai cũng thấy nhẹ nhõm. Mặc dù chỉ kéo dài một tiết, nhưng đó là khoảng thời gian tụi em được chia sẻ, được cười, và được hiểu nhau hơn. Đó không chỉ là sinh hoạt lớp, mà là những kỷ niệm nhỏ xíu nhưng sẽ theo tụi em mãi sau này.
Câu 1
Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên là: Nghị luận.
Câu 2
Câu chủ đề của đoạn (1) là:
“Đọc sách là sinh hoạt và nhu cầu trí tuệ thường trực của con người có cuộc sống trí tuệ.”
Câu 3
Để phát triển phong trào đọc sách, tác giả đã đề nghị:
- Các tổ chức thanh niên nên phát động một cuộc vận động đọc sách trong thanh niên cả nước.
- Đồng thời vận động từng nhà gây dựng tủ sách gia đình.
Câu 4
Từ Hán Việt: trí tuệ
- Giải nghĩa:
- Trí nghĩa là trí óc, sự hiểu biết.
- Tuệ nghĩa là thông minh, sáng suốt.
👉 Trí tuệ là khả năng suy nghĩ, hiểu biết và nhận thức sâu sắc của con người.
Câu 5
Thái độ của tác giả:
Tác giả thể hiện thái độ trân trọng, tha thiết và đầy trách nhiệm đối với việc đọc sách. Bên cạnh đó, còn thể hiện sự lo lắng trước nguy cơ mai một đời sống trí tuệ và mong muốn phát động một phong trào đọc sách nghiêm túc, lâu dài trong cộng đồng, đặc biệt là giới trẻ.
Câu 6
Đọc sách có vai trò vô cùng quan trọng trong việc nuôi dưỡng trí tuệ và tâm hồn mỗi người. Sách giúp chúng ta mở rộng kiến thức, hiểu biết về thế giới, con người và rèn luyện tư duy logic. Nhờ việc đọc sách, em cảm thấy mình có thể suy nghĩ sâu sắc hơn, sống có mục tiêu và nhân ái hơn. Đọc sách cũng giống như được trò chuyện với những người thầy giỏi, những người bạn tốt. Nếu không duy trì thói quen đọc sách, đời sống tinh thần sẽ nghèo nàn, khô cứng. Vì thế, em luôn cố gắng dành thời gian đọc mỗi ngày, dù chỉ một vài trang, để trau dồi kiến thức và làm giàu tâm hồn mình.
Câu 9
Câu văn: “Rượu được rót tràn bát, như tình cảm của người vùng cao lúc nào cũng lai láng không bến bờ.”
Biện pháp tu từ được sử dụng: So sánh.
Tác dụng: Biện pháp so sánh làm nổi bật sự nồng hậu, dạt dào và chân thành trong tình cảm của người vùng cao. Hình ảnh “rượu tràn bát” được ví như “tình cảm lai láng không bến bờ” giúp người đọc cảm nhận được không khí đậm đà, thân tình và đầy chất thơ của phiên chợ Khau Vai.
Câu 10
Khi đọc văn bản về chợ tình Khau Vai, em thấy xúc động nhất là tình cảm của con người vùng cao – mộc mạc mà sâu sắc vô cùng. Dù chỉ gặp nhau một lần mỗi năm, họ vẫn giữ trọn lời hẹn thề, vẫn dành cho nhau sự tôn trọng và những cảm xúc đẹp. Em học được rằng, có những thứ tình cảm không cần ồn ào, chỉ cần chân thành là đủ khiến người ta ghi nhớ cả đời. Em cũng thấy tự hào khi đất nước mình có những phiên chợ đặc biệt như thế – nơi không chỉ là chợ mua bán, mà còn là nơi giữ gìn nét văn hóa và tình người rất đáng quý.