Lê Duy Hưng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Duy Hưng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1Con người sống trong thế giới này không chỉ giữa những người khác mà còn giữa muôn loài và thiên nhiên rộng lớn. Vì vậy, mỗi chúng ta nên biết yêu thương vạn vật xung quanh mình. Yêu thương vạn vật là biết trân trọng cây cỏ, bảo vệ động vật, giữ gìn môi trường sống và cư xử nhân ái với mọi sinh linh. Khi con người biết sống hòa hợp với thiên nhiên, ta không chỉ góp phần bảo vệ sự cân bằng của Trái Đất mà còn nuôi dưỡng tâm hồn mình trở nên dịu dàng và bao dung hơn. Ngược lại, sự thờ ơ, tàn phá thiên nhiên hay đối xử tàn nhẫn với động vật sẽ để lại những hậu quả nặng nề cho cả hiện tại và tương lai. Vì thế, yêu thương vạn vật không chỉ là một hành động đẹp mà còn là trách nhiệm của mỗi người, giúp cuộc sống trở nên hài hòa, bền vững và đầy ý nghĩa hơn.

Câu 2

Bên kia sông Đuống” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhà thơ Hoàng Cầm, được sáng tác năm 1948 trong thời kì kháng chiến chống Pháp. Bài thơ thể hiện nỗi đau xót, niềm căm phẫn trước cảnh quê hương Kinh Bắc bị giặc tàn phá, đồng thời bộc lộ tình yêu tha thiết và niềm tin vào sức sống bất diệt của quê hương. Mở đầu bài thơ là hình ảnh dòng sông Đuống – một biểu tượng vừa gần gũi vừa thiêng liêng: “Em ơi buồn làm chi Anh đưa em về sông Đuống Ngày xưa cát trắng phẳng lì…” Dòng sông Đuống hiện lên như một chứng nhân lịch sử, chia cắt hai bờ: một bên là vùng tự do, một bên là quê hương đang bị giặc chiếm đóng. Điệp từ “ngày xưa” gợi nhắc về một quá khứ thanh bình, tươi đẹp. Nhà thơ hồi tưởng về quê hương Kinh Bắc với những nét văn hóa đặc trưng: tranh Đông Hồ, hội hè đình đám, những cô gái “môi cắn chỉ quết trầu”, những chàng trai hát quan họ. Tất cả tạo nên một bức tranh quê giàu truyền thống văn hóa, đậm đà bản sắc dân tộc. Thế nhưng, khung cảnh yên bình ấy đã bị chiến tranh tàn phá. Hoàng Cầm đau đớn khi chứng kiến quê hương chìm trong khói lửa: “Quê hương ta từ ngày khủng khiếp Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn…” Từ ngữ mạnh mẽ, giàu sức gợi như “khủng khiếp”, “ngùn ngụt”, “hung tàn” đã khắc họa rõ sự tàn bạo của kẻ thù. Hình ảnh những mái nhà cháy, những con người lầm than, những bà mẹ, em nhỏ phải chịu cảnh tang thương khiến nỗi đau càng thêm thấm thía. Nỗi đau ấy không chỉ là nỗi đau riêng của tác giả mà còn là tiếng lòng chung của cả dân tộc trong những năm tháng chiến tranh. Tuy nhiên, bên cạnh nỗi đau là niềm căm thù và ý chí phản kháng mãnh liệt. Hình ảnh những người dân Kinh Bắc không khuất phục, vẫn giữ gìn truyền thống, vẫn nuôi dưỡng niềm tin vào ngày mai, thể hiện sức sống bền bỉ của quê hương. Hoàng Cầm không chỉ khóc thương mà còn gửi gắm niềm tin vào sự hồi sinh: “Bao giờ trở lại bên kia sông Đuống Anh lại tìm em…” Câu hỏi đầy khắc khoải ấy chứa đựng niềm hi vọng về ngày chiến thắng, ngày quê hương được giải phóng. Dù hiện tại đau thương, nhà thơ vẫn tin vào tương lai tươi sáng. Về nghệ thuật, bài thơ mang đậm chất trữ tình – chính luận. Giọng điệu khi tha thiết, khi uất nghẹn; ngôn ngữ giàu hình ảnh, đậm màu sắc dân gian. Việc sử dụng các yếu tố văn hóa Kinh Bắc như tranh Đông Hồ, quan họ, lễ hội… làm tăng chiều sâu văn hóa và cảm xúc cho tác phẩm. Tóm lại, “Bên kia sông Đuống” là tiếng lòng yêu nước sâu nặng của Hoàng Cầm trước cảnh quê hương bị giày xéo. Bài thơ không chỉ là bản cáo trạng tố cáo tội ác của kẻ thù mà còn là khúc ca về tình yêu quê hương, về niềm tin vào sức sống bất diệt của dân tộc Việt Nam.

Câu 1 phương thức biểu đạt miêu tả nghị luận 

Câu 2 nội dung văn bản : mối quan hệ giữa thiên nhiên và con người sự trân trọng của con người dành cho thiên nhiên

Câu 3 biện phát tu từ  liệt kê

Tác dụng :tạo nhịp điệu cho đoạn văn    nhấn mạnh sự vô tư bao dung độ lượng sự tha thứ  thiên nhiên đối với con người

Câu 4 vìCũng bởi con người quá đỗi vô tư trước những hành động làm tổn thương mà mình đã gây ra cho người khác; cho những thứ vô tri, vô giác hoặc đôi khi là những người xung quanh chính mình. Việc bị những cái gai đâm như một hình ảnh ẩn dụ cho những viết thương, cho sự đau đớn mà bản thân cảm nhận được khi ta làm tổn thương người khác, cho lỗi lầm mà mình đã gây ra cho mọi người. Làm tổn thương người khác cũng chính là làm đau chính mình và mọi người, việc bị tổn thương cũng chính là rỉ máu.

Câu 5Bài học ý nghĩa nhất từ "Nên bị gai đâm" là con người cần trải qua đau đớn, tổn thương  để thức tỉnh, nhận ra sự vô tâm của bản thân, từ đó biết đồng cảm, trân trọng cuộc sống, yêu thương vạn vật và sống có trách nhiệm hơn,  Nỗi đau giúp ta biết trân trọng sự bình yên.