Nguyễn Doanh Nhân
Giới thiệu về bản thân
Bình đẳng giới hiện nay không còn là lời kêu gọi xa vời mà đã trở thành thước đo sự văn minh của mỗi quốc gia. Hiểu một cách đúng đắn, bình đẳng giới không phải là cào bằng mọi thứ, mà là tạo cơ hội ngang nhau để nam giới và nữ giới tự do phát triển năng lực, theo đuổi ước mơ mà không bị rào cản bởi những định kiến hẹp hòi.Trong xã hội hiện đại, vai trò của người phụ nữ đã thay đổi mạnh mẽ. Họ không còn quẩn quanh nơi xó bếp mà đã trở thành những chính trị gia, doanh nhân và nhà khoa học lỗi lạc. Tuy nhiên, bất bình đẳng giới vẫn tồn tại âm thầm dưới dạng những áp lực vô hình. Đó là tư tưởng trọng nam khinh nữ còn sót lại ở nhiều gia đình, là định kiến “phụ nữ chỉ nên làm công việc nhẹ nhàng”, hay áp lực khiến nam giới luôn phải gồng mình làm “trụ cột” duy nhất. Những khuôn mẫu này vô tình bóp nghẹt sự sáng tạo và hạnh phúc của cả hai giới.Để xây dựng một xã hội bình đẳng thực chất, thay đổi nhận thức là yếu tố tiên quyết. Chúng ta cần xóa bỏ quan niệm phân chia việc nhà là của phụ nữ, hay kiếm tiền là trách nhiệm riêng của đàn ông. Sự sẻ chia và tôn trọng chính là nền tảng cốt lõi. Giáo dục cũng đóng vai trò quan trọng trong việc dạy cho thế hệ trẻ rằng: giới tính không quyết định giới hạn của con người. Một xã hội bình đẳng là nơi một cô gái có thể tự tin dẫn dắt một tập đoàn và một chàng trai có thể thoải mái theo đuổi đam mê nghệ thuật hay chăm sóc gia đình mà không sợ bị phán xét.
Câu 1. Luận đề của văn bản. Luận đề: Ý nghĩa và giá trị của chi tiết "cái bóng" trong việc xây dựng tình huống truyện độc đáo và thể hiện tư tưởng nhân văn của tác phẩm Chuyện người con gái Nam Xương. Câu 2.
Truyện hấp dẫn bởi tình huống: Sau bao nhiêu năm chinh chiến trở về, người chồng (Trương Sinh) bị chính đứa con đẻ của mình từ chối nhận cha vì một người "cha" khác thường xuất hiện đêm đêm (cái bóng). Tình huống này tạo ra sự hiểu lầm thắt nút, đẩy kịch bản ghen tuông lên cao trào và dẫn đến bi kịch của Vũ Nương.
Câu 3. Mục đích của việc nhắc đến tình huống truyện ở phần mở đầu : Mục đích của việc nhắc lại tình huống ở phần (1) là: Dẫn dắt người đọc: Tạo sự chú ý và khơi gợi lại nội dung cốt lõi của tác phẩm. Làm tiền đề nghị luận: Khẳng định giá trị của nghệ thuật xây dựng tình huống, từ đó mở đường cho việc phân tích sâu chi tiết "cái bóng" ở các phần tiếp theo. Nhấn mạnh sự phi lý của cái chết: Cho thấy sự ghen tuông mù quáng có thể biến một chi tiết đời thường thành một thảm kịch gia đình.
Câu 4. Chi tiết khách quan - chủ quan và mối quan hệ giữa chúng trong đoạn (2). Chi tiết khách quan: "Đó là chi tiết lấy từ 'trò chơi soi bóng trên tường'. Ngày xưa chưa có tivi... tối tối con cái thường quây quần quanh cha mẹ, ông bà, chơi trò soi bóng trên tường, nhờ ánh sáng ngọn đèn dầu, mỡ." (Đây là sự thực về đời sống sinh hoạt thời xưa). Chi tiết chủ quan: "Có lẽ vì muốn con luôn cảm thấy người cha vẫn có mặt ở nhà, và để tự an ủi mình... nên người vợ đã chỉ vào cái bóng của mình mà nói với con rằng đó là cha của Đản". (Đây là sự suy luận, cảm nhận riêng của tác giả về tâm trạng và động cơ của nhân vật Vũ Nương). Nhận xét mối quan hệ: Cách trình bày khách quan tạo ra cơ sở thực tế vững chắc, giúp các nhận định chủ quan trở nên thuyết phục và giàu sức nặng hơn. Sự kết hợp này giúp văn bản vừa có tính khoa học của phê bình, vừa có sự rung cảm của cảm thụ văn học. Câu 5.
Người viết cho rằng cái bóng đặc sắc vì nó hội tụ nhiều tầng ý nghĩa: Về cấu trúc truyện: Nó là "cái cớ" hoàn hảo để thắt nút và mở nút câu chuyện một cách tự nhiên, hợp lý (lấy ra từ trò chơi dân gian). Về nhân vật: Nó chứng minh tấm lòng thủy chung, tình mẫu tử sâu nặng và khao khát về một gia đình trọn vẹn của Vũ Nương. Nàng không lừa dối, nàng chỉ đang "khỏa lấp sự trống trải". Về tư tưởng: Nó tố cáo mạnh mẽ thói ghen tuông mù quáng – "căn bệnh truyền đời của nhân loại" – có thể biến một hình ảnh êm đềm thành một "oan khiên" nghiệt ngã. Về nghệ thuật: Nó cho thấy sự tài hoa của Nguyễn Dữ khi nâng tầm một trò chơi dân dã thành một biểu tượng nghệ thuật bất hủ.
Câu 1 : Trong đoạn trích, nhân vật Đạm Tiên hiện lên không chỉ là một nấm mồ vô chủ bên đường mà còn là biểu tượng cho thân phận "hồng nhan bạc mệnh" trong xã hội cũ. Qua ngòi bút của Nguyễn Du, Đạm Tiên từng là một ca nhi lừng lẫy với tài sắc vẹn toàn: "Nổi danh tài sắc một thì", nhưng khi nằm xuống lại chỉ là "Sảy để lạnh lùng thế sao?". Hình ảnh nấm mồ "sùi sụt cỏ non" phản ánh sự lãng quên phũ phàng của người đời đối với những kiếp người tài hoa nhưng bạc phận. Đạm Tiên đóng vai trò là "người đồng cảnh", là hình bóng dự báo cho tương lai đầy sóng gió của Thúy Kiều. Sự xuất hiện của nàng thông qua lời kể của Vương Quan và linh hồn hiển hiện trong giấc mơ của Kiều không chỉ làm đậm thêm màu sắc tâm linh, định mệnh mà còn thể hiện tư tưởng nhân đạo sâu sắc của tác giả. Nguyễn Du đã gửi gắm niềm thương cảm chân thành trước những giá trị tinh thần bị vùi dập, đồng thời lên tiếng tố cáo xã hội vô tình đã đẩy những người phụ nữ tài hoa vào kết cục bi thảm.
Câu 2 :
Trong kỷ nguyên công nghệ số, mạng xã hội (MXH) đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống, đặc biệt là đối với học sinh. Tuy nhiên, sự bùng nổ của các nền tảng như Facebook, TikTok hay Instagram đang kéo theo một hệ lụy đáng báo động: tình trạng sao nhãng học tập và lối sống thiếu trách nhiệm. Để không bị cuốn vào "vòng xoáy ảo", mỗi chúng ta cần xây dựng cho mình một tư duy sử dụng mạng xã hội lành mạnh và hiệu quả.Thực tế, mạng xã hội là một "con dao hai lưỡi". Nó chỉ thực sự lành mạnh khi người dùng có đủ bản lĩnh và sự tỉnh táo. Trước hết, việc sử dụng hiệu quả bắt đầu từ việc xác định mục đích. Thay vì dùng cả ngày để "lướt dạo" vô định, học sinh nên biến MXH thành một công cụ hỗ trợ học tập. Đó có thể là nơi để tham gia các nhóm trao đổi kiến thức, học ngoại ngữ qua video hay cập nhật tin tức thời sự chính thống. Khi có mục đích rõ ràng, chúng ta sẽ không bị sa đà vào những nội dung giải trí vô bổ.Tiếp theo, chìa khóa của sự lành mạnh nằm ở tính tự kỷ luật về thời gian. Sự sao nhãng thường đến từ việc chúng ta không thể rời mắt khỏi màn hình. Một học sinh trách nhiệm là người biết thiết lập "giờ nghiêm quân lệnh": chỉ sử dụng mạng xã hội sau khi đã hoàn thành bài tập và tuyệt đối không để thông báo điện thoại làm gián đoạn sự tập trung. Việc cân bằng giữa thế giới ảo và đời sống thực giúp chúng ta duy trì sức khỏe thể chất, sự minh mẫn và trách nhiệm với các mối quan hệ gia đình, bạn bè ngoài đời thực.Tóm lại, mạng xã hội tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào hành vi của người sử dụng. Đứng trước sự lôi cuốn của công nghệ, mỗi học sinh cần giữ cho mình một "cái đầu lạnh" để kiểm soát công cụ, thay vì để công cụ kiểm soát mình. Hãy nhớ rằng: Mạng xã hội chỉ là ảo, nhưng thời gian và tương lai của chúng ta là thật. Đừng để những lượt "like" viển vông làm lu mờ đi mục tiêu phấn đấu của chính bản thân mình.
Câu 1 : Trong đoạn trích, nhân vật Đạm Tiên hiện lên không chỉ là một nấm mồ vô chủ bên đường mà còn là biểu tượng cho thân phận "hồng nhan bạc mệnh" trong xã hội cũ. Qua ngòi bút của Nguyễn Du, Đạm Tiên từng là một ca nhi lừng lẫy với tài sắc vẹn toàn: "Nổi danh tài sắc một thì", nhưng khi nằm xuống lại chỉ là "Sảy để lạnh lùng thế sao?". Hình ảnh nấm mồ "sùi sụt cỏ non" phản ánh sự lãng quên phũ phàng của người đời đối với những kiếp người tài hoa nhưng bạc phận. Đạm Tiên đóng vai trò là "người đồng cảnh", là hình bóng dự báo cho tương lai đầy sóng gió của Thúy Kiều. Sự xuất hiện của nàng thông qua lời kể của Vương Quan và linh hồn hiển hiện trong giấc mơ của Kiều không chỉ làm đậm thêm màu sắc tâm linh, định mệnh mà còn thể hiện tư tưởng nhân đạo sâu sắc của tác giả. Nguyễn Du đã gửi gắm niềm thương cảm chân thành trước những giá trị tinh thần bị vùi dập, đồng thời lên tiếng tố cáo xã hội vô tình đã đẩy những người phụ nữ tài hoa vào kết cục bi thảm.
Câu 2 :
Trong kỷ nguyên công nghệ số, mạng xã hội (MXH) đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống, đặc biệt là đối với học sinh. Tuy nhiên, sự bùng nổ của các nền tảng như Facebook, TikTok hay Instagram đang kéo theo một hệ lụy đáng báo động: tình trạng sao nhãng học tập và lối sống thiếu trách nhiệm. Để không bị cuốn vào "vòng xoáy ảo", mỗi chúng ta cần xây dựng cho mình một tư duy sử dụng mạng xã hội lành mạnh và hiệu quả.Thực tế, mạng xã hội là một "con dao hai lưỡi". Nó chỉ thực sự lành mạnh khi người dùng có đủ bản lĩnh và sự tỉnh táo. Trước hết, việc sử dụng hiệu quả bắt đầu từ việc xác định mục đích. Thay vì dùng cả ngày để "lướt dạo" vô định, học sinh nên biến MXH thành một công cụ hỗ trợ học tập. Đó có thể là nơi để tham gia các nhóm trao đổi kiến thức, học ngoại ngữ qua video hay cập nhật tin tức thời sự chính thống. Khi có mục đích rõ ràng, chúng ta sẽ không bị sa đà vào những nội dung giải trí vô bổ.Tiếp theo, chìa khóa của sự lành mạnh nằm ở tính tự kỷ luật về thời gian. Sự sao nhãng thường đến từ việc chúng ta không thể rời mắt khỏi màn hình. Một học sinh trách nhiệm là người biết thiết lập "giờ nghiêm quân lệnh": chỉ sử dụng mạng xã hội sau khi đã hoàn thành bài tập và tuyệt đối không để thông báo điện thoại làm gián đoạn sự tập trung. Việc cân bằng giữa thế giới ảo và đời sống thực giúp chúng ta duy trì sức khỏe thể chất, sự minh mẫn và trách nhiệm với các mối quan hệ gia đình, bạn bè ngoài đời thực.Tóm lại, mạng xã hội tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào hành vi của người sử dụng. Đứng trước sự lôi cuốn của công nghệ, mỗi học sinh cần giữ cho mình một "cái đầu lạnh" để kiểm soát công cụ, thay vì để công cụ kiểm soát mình. Hãy nhớ rằng: Mạng xã hội chỉ là ảo, nhưng thời gian và tương lai của chúng ta là thật. Đừng để những lượt "like" viển vông làm lu mờ đi mục tiêu phấn đấu của chính bản thân mình.