Bùi Diệu Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Diệu Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong kiệt tác của Honoré de Balzac, lão Goriot hiện lên như một biểu tượng bi thảm của tình phụ tử mù quáng và sức mạnh tàn khốc của đồng tiền trong xã hội tư bản. Xuất thân là một người giàu có nhờ buôn bán mì sợi, lão đã dành trọn cả gia tài và tình yêu để nuông chiều hai cô con gái, đưa chúng vào giới thượng lưu. Đối với lão, hạnh phúc của con là tôn giáo duy nhất; lão sẵn sàng bán đi từ những kỷ vật quý giá đến những thứ tài sản cuối cùng để chi trả cho lối sống xa hoa của con. Thế nhưng, tình yêu ấy lại thiếu đi sự tỉnh táo, khiến lão vô tình biến con mình thành những kẻ ích kỷ, thực dụng. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi lão chết trong cảnh nghèo khổ, cô độc tại quán trọ tồi tàn mà không một đứa con nào đến nhìn mặt lần cuối. Cái chết của lão Goriot không chỉ là nỗi đau của một người cha, mà còn là lời tố cáo đanh thép về một xã hội mà ở đó sợi dây tình thân đã bị cắt đứt hoàn toàn bởi ma lực của đồng tiền.

Câu 2

Gia đình vốn được coi là bến đỗ bình yên nhất của mỗi con người. Thế nhưng, trong nhịp sống hối hả của thế kỷ XXI, chúng ta đang chứng kiến một thực trạng đáng buồn: sợi dây liên kết giữa cha mẹ và con cái đang dần trở nên lỏng lẻo. Sự xa cách ấy không nằm ở khoảng cách địa lý, mà nằm ở sự đứt gãy về cảm xúc và sự thiếu thấu hiểu ngay dưới một mái nhà. Thật không khó để bắt gặp hình ảnh trong một bữa cơm gia đình, thay vì trò chuyện, hỏi han nhau về một ngày đã qua, mỗi thành viên lại dán mắt vào màn hình điện thoại thông minh. Cha mẹ bận rộn với email công việc, con cái mải mê với những dòng trạng thái trên mạng xã hội. Chúng ta đang sống trong thời đại mà việc kết nối với một người lạ cách nửa vòng trái đất trở nên dễ dàng hơn việc tâm sự với chính người thân bên cạnh mình. Nguyên nhân đầu tiên dẫn đến sự xa cách này chính là áp lực từ cuộc sống hiện đại. Để lo cho con cái có một điều kiện vật chất tốt nhất, cha mẹ thường phải cuốn vào vòng xoáy mưu sinh, đi sớm về khuya. Họ bù đắp sự thiếu hụt về thời gian bằng tiền bạc và quà cáp, nhưng lại quên mất rằng thứ con trẻ cần nhất là sự hiện diện và lắng nghe. Bên cạnh đó, "khoảng cách thế hệ" cũng là một rào cản lớn. Sự khác biệt về quan điểm sống, định hướng nghề nghiệp hay sở thích cá nhân thường dẫn đến những cuộc tranh luận không hồi kết. Cha mẹ thường lấy kinh nghiệm để áp đặt, còn con cái lại lấy cái tôi cá nhân để phản kháng, khiến đôi bên ngày càng khó tìm được tiếng nói chung. Hậu quả của sự xa cách này vô cùng nghiêm trọng. Khi không tìm thấy điểm tựa tinh thần nơi gia đình, con cái dễ rơi vào trạng thái cô độc, trầm cảm hoặc tìm kiếm sự an ủi từ những hội nhóm tiêu cực trên mạng. Sự rạn nứt này nếu không được hàn gắn kịp thời sẽ khiến gia đình chỉ còn là cái tên danh nghĩa, nơi mọi người sống bên nhau nhưng tâm hồn lại là những người xa lạ. Để cứu vãn tình hình, sự nỗ lực phải đến từ cả hai phía. Cha mẹ cần học cách trở thành những người bạn của con, biết lắng nghe nhiều hơn phán xét và dành ra những khoảng "thời gian chất lượng" cho gia đình. Về phía con cái, chúng ta cần hiểu rằng sự nghiêm khắc của cha mẹ đôi khi cũng xuất phát từ lòng yêu thương. Thay vì đóng cửa phòng và chìm đắm trong thế giới riêng, hãy chủ động chia sẻ và giúp đỡ cha mẹ từ những việc nhỏ nhất. Sau cùng, vật chất có thể làm ra được, nhưng thời gian bên cạnh người thân thì không thể lấy lại. Đừng để đến khi quá muộn mới nhận ra rằng, sự thấu hiểu và tình yêu thương chính là chất keo duy nhất giữ cho ngôi nhà thực sự là một tổ ấm. Sự gắn kết gia đình không phải là điều gì quá cao siêu, nó bắt đầu từ việc chúng ta đặt điện thoại xuống và nhìn vào mắt nhau để bắt đầu một câu chuyện.



Câu 1: Xác định ngôi kể được sử dụng trong văn bản. Ngôi kể: Ngôi thứ ba. Dấu hiệu: Người kể chuyện ẩn mình, gọi tên các nhân vật (lão Goriot, Rastignac, Eugène) và quan sát, thuật lại các sự việc một cách khách quan nhưng cũng thấu suốt tâm tư nhân vật. Câu 2: Đề tài của văn bản trên là: Đề tài: Tình phụ tử (tình cảm cha con) và sự bạc bẽo, tha hóa của con người trong xã hội đồng tiền. Cụ thể là bi kịch cuối đời của một người cha hết lòng vì con nhưng bị con cái bỏ rơi. Câu 3: Cảm nhận, suy nghĩ về lời nói của lão Goriot. Lời nói của lão Goriot: "Con phải yêu quý cha mẹ con... Ta sẽ chết mà không được gặp các con gái của ta không? Ta luôn thấy khát nhưng không bao giờ ta được uống..." gợi lên: Nỗi đau đớn tột cùng: Hình ảnh "khát mà không được uống" là một ẩn dụ đầy xót xa cho sự thiếu vắng tình yêu thương của các con. Lão đã hy sinh cả đời, cả tiền bạc để các con có cuộc sống vinh hoa, nhưng cuối cùng lại "chết khát" vì không có một chút tình thân. Sự hối tiếc và cảnh tỉnh: Lời khuyên dành cho Rastignac thể hiện mong muốn giản đơn nhưng thiêng liêng về đạo làm con, điều mà chính lão đang không có được từ các con gái mình. Lòng trắc ẩn: Người đọc cảm thấy thương xót cho một tình yêu mù quáng, cực đoan của người cha và phẫn nộ trước sự thờ ơ của những người con. Câu 4: Vì lão Goriot lại khao khát được gặp các con ngay sau khi nguyền rủa, mắng chửi chúng là: Bản năng của người cha: Sự nguyền rủa chỉ là bộc phát trong lúc đớn đau, tuyệt vọng vì bị bỏ rơi. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tình yêu thương con của lão vẫn lớn lao hơn tất cả mọi thù hận hay nỗi đau thể xác. Sự bao dung: Lão luôn tìm cách bao biện, tha thứ cho lỗi lầm của con mình. Trong những giây phút cuối đời, bản năng người cha trỗi dậy mạnh mẽ nhất, lão chỉ cần một chút hơi ấm tình thân để ra đi thanh thản. Câu 5: Nhận xét về tình cảnh lúc cuối đời của lão Goriot. Bi thảm và cô độc: Lão chết trong cảnh nghèo túng, bệnh tật, không một xu dính túi và đặc biệt là không có một người con nào bên cạnh. Bản chất xã hội: Tình cảnh của lão là minh chứng cho sự lên ngôi của sức mạnh đồng tiền trong xã hội đương thời, nơi mà những giá trị đạo đức và tình thân bị rẻ rúng, bị nghiền nát bởi lòng tham và sự ích kỷ. Sự tương phản: Một người từng giàu có, từng hy sinh tất cả cho con lại có một cái kết không thể bi thảm hơn, tạo nên sức cáo tố mạnh mẽ đối với xã hội tư bản.

Câu 1. - Văn bản được kể theo ngôi thứ ba (người kể giấu mình, gọi nhân vật bằng tên như Eugène, lão Goriot…). Câu 2. - Đề tài: Tình phụ tử (tình cha con), đặc biệt là bi kịch của người cha bị con cái ruồng bỏ trong xã hội thực dụng. Câu 3. Lời nói của lão Goriot gợi nhiều cảm xúc sâu sắc: + Thể hiện tình yêu thương con vô điều kiện của người cha, dù bị đối xử tệ bạc vẫn nghĩ đến con. + Bộc lộ nỗi đau đớn, tuyệt vọng khi không được gặp con trước lúc chết. + Câu nói “phải yêu quý cha mẹ” như một lời nhắn nhủ, bài học đạo lý về lòng hiếu thảo. => Khiến người đọc xót xa, thương cảm và tự nhìn lại cách đối xử với cha mẹ. Câu 4. Lão Goriot vẫn khao khát gặp con vì: + Tình cha sâu nặng, bản năng: dù giận dữ, nguyền rủa nhưng vẫn yêu con. + Những lời mắng chửi chỉ là bộc phát trong đau khổ, không phải bản chất. + Trong giây phút cận kề cái chết, tình yêu thương lấn át mọi oán trách. => Cho thấy tình phụ tử thiêng liêng và bao dung tuyệt đối. Câu 5. Tình cảnh cuối đời của lão Goriot: - Cô đơn, đau đớn, nghèo khổ, không có con cái bên cạnh. Chết trong day dứt, khao khát tình thân. - Bị chính những người mình yêu thương nhất bỏ rơi và phụ bạc. => Đây là bi kịch cảm động và đầy ám ảnh, đồng thời là lời tố cáo xã hội thực dụng, nơi đồng tiền làm tha hóa tình cảm con người.

Câu 1 Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích hiện lên là một người cha có tình yêu con vô cùng sâu nặng nhưng cũng hết sức bi kịch. Trong những giây phút cuối đời, lão vẫn luôn gọi tên hai con gái trong đau đớn và khát khao được gặp họ. Dù bị con cái thờ ơ, bỏ rơi, thậm chí bòn rút đến kiệt quệ, lão vẫn không ngừng yêu thương, lo lắng cho chúng. Những lời trách móc, nguyền rủa chỉ là sự bộc phát nhất thời của nỗi đau, bởi ngay sau đó, lão lại tha thiết mong được gặp con, được chạm vào chúng dù chỉ là “cái áo”. Điều đó cho thấy tình phụ tử ở lão mang tính bản năng, thiêng liêng và bao dung vô điều kiện. Tuy nhiên, chính tình yêu mù quáng ấy cũng góp phần đẩy lão vào bi kịch: lão đã hy sinh tất cả mà không nhận lại được tình cảm xứng đáng. Cái chết cô đơn, đau đớn của lão Goriot là hình ảnh đầy ám ảnh, vừa gợi niềm xót xa, thương cảm, vừa là lời tố cáo xã hội thực dụng đã làm băng hoại tình cảm gia đình.

Câu 2 Trong xã hội hiện đại, khi nhịp sống ngày càng hối hả và con người bị cuốn vào guồng quay của công việc, học tập và công nghệ, sự xa cách giữa cha mẹ và con cái đang trở thành một vấn đề đáng lo ngại. Đây không chỉ là khoảng cách về không gian mà còn là sự thiếu hụt về kết nối cảm xúc, sự thấu hiểu và sẻ chia trong gia đình. Trước hết, cần hiểu rằng sự xa cách giữa cha mẹ và con cái biểu hiện ở việc hai thế hệ ít trò chuyện, ít quan tâm đến đời sống tinh thần của nhau. Nhiều bậc cha mẹ mải mê kiếm sống, ít có thời gian dành cho con; ngược lại, con cái lại chìm đắm trong thế giới riêng như mạng xã hội, bạn bè, học hành mà quên đi việc chia sẻ với cha mẹ. Lâu dần, giữa họ hình thành một khoảng cách vô hình, khiến việc thấu hiểu trở nên khó khăn. Nguyên nhân của tình trạng này đến từ nhiều phía. Một mặt, áp lực kinh tế khiến cha mẹ phải làm việc nhiều hơn, vô tình bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng trong quá trình trưởng thành của con. Mặt khác, sự phát triển của công nghệ cũng tạo ra “bức tường” ngăn cách khi mỗi người đều có một thế giới riêng trong chiếc điện thoại. Ngoài ra, sự khác biệt về thế hệ, quan điểm sống cũng khiến cha mẹ và con cái khó tìm được tiếng nói chung. Hậu quả của sự xa cách này là rất nghiêm trọng. Con cái có thể cảm thấy cô đơn, thiếu sự định hướng và dễ bị ảnh hưởng bởi những yếu tố tiêu cực từ bên ngoài. Trong khi đó, cha mẹ lại không hiểu được con, dẫn đến những mâu thuẫn, xung đột gia đình. Về lâu dài, tình cảm gia đình bị rạn nứt, làm mất đi điểm tựa tinh thần quan trọng của mỗi người. Để khắc phục tình trạng này, cả cha mẹ và con cái đều cần thay đổi. Cha mẹ nên dành thời gian quan tâm, lắng nghe và tôn trọng suy nghĩ của con. Con cái cũng cần chủ động chia sẻ, bày tỏ tình cảm và biết trân trọng sự hy sinh của cha mẹ. Những hành động nhỏ như cùng ăn bữa cơm gia đình, trò chuyện mỗi ngày hay đơn giản là hỏi han nhau cũng có thể giúp gắn kết tình cảm. Bên cạnh đó, mỗi người cũng cần sử dụng công nghệ một cách hợp lý để không làm mất đi những kết nối thực sự. Tóm lại, sự xa cách giữa cha mẹ và con cái là một vấn đề đáng suy ngẫm trong xã hội hiện đại. Mỗi chúng ta cần ý thức rõ vai trò của gia đình và chủ động vun đắp tình cảm, bởi gia đình luôn là nơi bình yên nhất, là điểm tựa vững chắc trong cuộc đời mỗi con người.

Câu 1. Văn bản được kể theo ngôi thứ ba (người kể giấu mình, gọi nhân vật bằng tên như Eugène, lão Goriot…). Câu 2. Đề tài: Tình phụ tử (tình cha con), đặc biệt là bi kịch của người cha bị con cái ruồng bỏ trong xã hội thực dụng. Câu 3. Lời nói của lão Goriot gợi nhiều cảm xúc sâu sắc: - Thể hiện tình yêu thương con vô điều kiện của người cha, dù bị đối xử tệ bạc vẫn nghĩ đến con. - Bộc lộ nỗi đau đớn, tuyệt vọng khi không được gặp con trước lúc chết. - Câu nói “phải yêu quý cha mẹ” như một lời nhắn nhủ, bài học đạo lý về lòng hiếu thảo. => Khiến người đọc xót xa, thương cảm và tự nhìn lại cách đối xử với cha mẹ. Câu 4. Lão Goriot vẫn khao khát gặp con vì: - Tình cha sâu nặng, bản năng: dù giận dữ, nguyền rủa nhưng vẫn yêu con. - Những lời mắng chửi chỉ là bộc phát trong đau khổ, không phải bản chất. - Trong giây phút cận kề cái chết, tình yêu thương lấn át mọi oán trách. => Cho thấy tình phụ tử thiêng liêng và bao dung tuyệt đối. Câu 5. Tình cảnh cuối đời của lão Goriot: + Cô đơn, đau đớn, nghèo khổ, không có con cái bên cạnh. Chết trong day dứt, khao khát tình thân. + Bị chính những người mình yêu thương nhất bỏ rơi và phụ bạc. => Đây là bi kịch cảm động và đầy ám ảnh, đồng thời là lời tố cáo xã hội thực dụng, nơi đồng tiền làm tha hóa tình cảm con người.