Đồng Gia Nghĩa
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Thể loại của văn bản
là phóng sự — phóng sự xã hội, ghi chép lại trải nghiệm thực tế của tác giả khi làm phu kéo xe.
Câu 2.
Văn bản ghi lại cuộc sống, nỗi khổ, những vất vả, nhọc nhằn của người phu kéo xe tay ở Hà Nội, qua trải nghiệm thực tế của nhân vật “tôi” — từ lúc kéo xe, chịu đau đớn, cực nhọc để chở khách.
Câu 3. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ trong câu:
“Ruột thì như vặn từ dưới rốn đưa lên, cổ thì nóng như cái ống gang, đưa hơi lửa ra không kịp.”
- “như vặn …”, “như cái ống gang” là so sánh hình ảnh mạnh, giúp người đọc cảm nhận rõ ràng và sâu sắc nỗi đau, mệt nhọc, khó chịu tột cùng của nhân vật.
- Biện pháp này tạo ra hình ảnh sinh động, gợi cảm giác tức thời, đau đớn, ngột ngạt, khiến người đọc dễ đồng cảm với phận người phu xe, hiểu rõ gian khổ họ chịu.
Câu 4. Chi tiết gây ấn tượng nhất với tôi & vì sao
Chi tiết ấn tượng nhất: hình ảnh khi nhân vật “tôi” kéo xe, cảm giác như “miệng thở, mũi thở, rồi đến cả tai cũng thở, mồ hôi toát ra như mồ hôi trõ” và nghĩ mình “không phải người nữa, chỉ là một cái… nồi sốt de”.
→ Vì chi tiết ấy thể hiện cực rõ sự kiệt sức, bào mòn thể xác và tâm lý của người phu xe — làm mình thấy thương cảm sâu sắc cho cuộc sống khổ cực của họ.
Câu 5. Qua văn bản, tác giả thể hiện tình cảm, tư tưởng gì?
Tác giả thể hiện lòng trắc ẩn, đồng cảm sâu sắc với người lao động nghèo; đồng thời phê phán xã hội bất công, bóc lột lao động — tố cáo thân phận khổ cực, nhọc nhằn của phu xe dưới ách thực dân/ phong kiến; kêu gọi con người ta nhìn nhận lại giá trị của lao động, phẩm giá con người.
Câu 1. Tình huống kịch: cuộc nói chuyện giữa Harpagon và Valère về việc Harpagon muốn gả con theo kế hoạch vì tiền; mâu thuẫn giữa lòng tham của cha với tình yêu, tự do của con cái.
Câu 2. Lời độc thoại: “Úi chà! Hình như có tiếng chó sủa. Có kẻ muốn lấy trộm tiền của mình chăng?” – Harpagon nói một mình, biểu lộ nỗi lo sợ mất tiền.
Câu 3. Mục đích giao tiếp của Valère: thuyết phục Harpagon rằng hôn nhân nên xem xét kỹ lưỡng — khéo léo nêu rằng nên “khoan khoan, xem tính tình cô cháu có hợp” trước khi cưới; nhằm giảm nhẹ sức ép, làm chậm kế hoạch cưới vì lợi ích con cái.
Câu 4. Việc lặp lại “Không của hồi môn” tạo hiệu quả nghệ thuật: làm nổi bật tính keo kiệt, thực dụng của Harpagon; đồng thời nhấn mạnh rằng đối với ông, hôn nhân chỉ là một món lợi, không quan tâm hạnh phúc.
Câu 5. Nội dung của văn bản: phê phán thói keo kiệt, tham lam và sự đặt nặng đồng tiền lên trên tình yêu, hạnh phúc; vạch trần cách tiền bạc có thể phá hủy tình thân và phẩm giá con người.