Phạm Thanh Tùng
Giới thiệu về bản thân
AbC
AbC
AbC
AbC
Câu 1 (2 điểm). Viết đoạn văn 200 chữ phân tích nhân vật Ác-pa-gông
Nhân vật Ác-pa-gông trong trích đoạn Lão hà tiện của Mô-li-e-rơ là hình ảnh tiêu biểu cho người giàu có nhưng vô cùng keo kiệt, xem tiền hơn tất cả và sẵn sàng hi sinh hạnh phúc gia đình để bảo vệ của cải. Điều nổi bật nhất của Ác-pa-gông là nỗi ám ảnh bệnh hoạn về tiền bạc: lão chôn vàng trong vườn, lúc nào cũng lo bị trộm, và thậm chí đang nói chuyện cũng hoảng hốt vì nghe tiếng chó sủa. Trong đoạn trích, lão muốn gả con gái cho một ông già chỉ vì “không đòi của hồi môn”. Câu nói ấy được lão lặp đi lặp lại nhiều lần, cho thấy toàn bộ suy nghĩ, lý lẽ, giá trị sống của lão chỉ xoay quanh tiền. Mô-li-e-rơ đã dùng nghệ thuật đối thoại và tình huống trào phúng để phơi bày bản chất ích kỉ, vô cảm của Ác-pa-gông: lão không quan tâm đến cảm xúc con cái, không màng sự chênh lệch tuổi tác hay hạnh phúc tương lai của con, mà chỉ nghĩ đến “tiết kiệm được một món to”. Qua hình tượng Ác-pa-gông, tác giả phê phán gay gắt xã hội tư sản đặt đồng tiền lên trên đạo lí, đồng thời cảnh tỉnh con người tránh lối sống thực dụng, vô nhân tính.
**Câu 2 (4 điểm). Bài văn 600 chữ về quan điểm:
“Tri thức là con mắt của đam mê và có thể trở thành hoa tiêu của tâm hồn.”**
Trong cuộc sống hiện đại, con người có vô số ước mơ, khát vọng và đam mê để theo đuổi. Tuy nhiên, để biến đam mê thành hiện thực, chỉ cảm xúc nồng nhiệt thôi chưa đủ. Benjamin Franklin đã từng khẳng định: “Tri thức là con mắt của đam mê và có thể trở thành hoa tiêu của tâm hồn.” Câu nói ấy gợi mở một chân lí sâu sắc: tri thức chính là thứ dẫn đường, soi sáng và định hướng cho đam mê của con người đi đúng hướng.
Trước hết, tri thức được xem như “con mắt của đam mê” bởi vì đam mê nếu thiếu hiểu biết sẽ dễ trở nên mù quáng. Một người có đam mê nghệ thuật nhưng không trau dồi kĩ năng, không tìm hiểu về kĩ thuật hay lịch sử bộ môn thì khó có thể tiến xa. Một bạn trẻ đam mê kinh doanh nhưng thiếu kiến thức lại rất dễ thất bại, thậm chí đánh mất tài sản. Tri thức giúp ta biết mình đang làm gì, vì sao làm và phải làm thế nào, từ đó biến ngọn lửa đam mê thành năng lực thực sự. Chỉ khi hiểu đúng, ta mới có thể yêu đúng và theo đuổi đúng.
Không chỉ là con mắt, tri thức còn là “hoa tiêu của tâm hồn”, nghĩa là người dẫn đường, chỉ hướng cho hành động và lựa chọn của con người. Đam mê đôi khi khiến chúng ta bốc đồng, nóng vội; tri thức giúp ta cân bằng, biết suy xét, biết phân biệt đâu là điều nên làm, đâu là điều cần tránh. Tri thức mở ra cánh cửa của sự tự do nội tâm, bởi khi hiểu biết, ta không bị cuốn vào những điều phù phiếm mà biết tập trung vào giá trị cốt lõi của cuộc sống. Một nhà khoa học dấn thân vào nghiên cứu, một bác sĩ cống hiến vì sức khỏe bệnh nhân hay một người nghệ sĩ sáng tạo vì cái đẹp – tất cả đều cần tri thức làm kim chỉ nam.
Thực tế đã chứng minh điều đó. Thomas Edison có niềm đam mê mãnh liệt với phát minh, nhưng chính tri thức khoa học đã giúp ông thực hiện hàng nghìn thí nghiệm để tạo ra bóng đèn điện. Nick Vujicic đam mê truyền cảm hứng, và tri thức về tâm lí, về giá trị sống đã khiến những bài diễn thuyết của anh trở thành sức mạnh thay đổi trái tim hàng triệu người. Ở Việt Nam, cố giáo sư Ngô Bảo Châu là minh chứng rõ ràng: đam mê toán học chỉ thật sự nở hoa khi được dẫn dắt bằng nền tảng tri thức bền vững.
Từ quan điểm trên, mỗi người trẻ hôm nay cần xác định: đam mê là ngọn lửa, nhưng tri thức là chiếc la bàn. Muốn sống một cuộc đời có ý nghĩa, chúng ta phải không ngừng học hỏi, mở rộng hiểu biết, rèn luyện kĩ năng và làm chủ tri thức của thời đại. Hãy để tri thức soi đường, để đam mê có thể bay cao mà không lạc lối.
Câu nói của Benjamin Franklin vì thế mang giá trị bền vững: tri thức không chỉ là sức mạnh, mà còn là ánh sáng dẫn đường cho ước mơ và tâm hồn. Khi đam mê được tri thức nâng đỡ, con người sẽ trưởng thành, tự tin, và đủ vững vàng để tạo nên thành tựu cho chính mình và cho xã hội.
Câu 1. Nêu tình huống kịch trong văn bản.
Tình huống kịch:
Ác-pa-gông muốn gả con gái É-li-dơ cho ông quý tộc Ăng-xen-mơ để khỏi mất của hồi môn, nhưng É-li-dơ không đồng ý. Va-le-rơ – người đang yêu É-li-dơ – lại buộc phải nói những lời tán đồng Ác-pa-gông để lấy lòng lão và che giấu chuyện tình của mình.
→ Đây là tình huống gây mâu thuẫn, trớ trêu và tạo tiếng cười.
Câu 2. Chỉ ra một lời độc thoại có trong văn bản.
Lời độc thoại của Ác-pa-gông khi nghe tiếng động ngoài vườn:
“Úi chà! Hình như có tiếng chó sủa. Có kẻ muốn lấy trộm tiền của mình chăng?”
(Đây là lúc lão nói một mình, không hướng tới ai.)
Câu 3. Mục đích giao tiếp của Va-le-rơ qua lời thoại.
- Va-le-rơ giả vờ tán đồng mọi ý kiến của Ác-pa-gông để lấy lòng lão.
- Đồng thời, anh khéo léo đưa vào những lí lẽ bảo vệ É-li-dơ (người anh yêu), như việc cần xem tính tình, sự hòa hợp, khoảng cách tuổi tác… để trì hoãn cuộc hôn nhân.
- Mục đích thực sự: bảo vệ É-li-dơ và tình yêu của mình, nhưng vẫn giữ an toàn cho bản thân vì đang sống trong nhà Ác-pa-gông.
→ Va-le-rơ vừa xu nịnh, vừa lẩn giấu ý đồ thật – hành động ứng xử thông minh.
Câu 4. Hiệu quả nghệ thuật của việc lặp lại “Không của hồi môn”.
Việc Ác-pa-gông liên tục lặp lại “Không của hồi môn” tạo ra:
- Khắc họa rõ bản chất keo kiệt, ham tiền, chỉ quan tâm đến tài sản chứ không quan tâm hạnh phúc con.
- Tạo tiếng cười châm biếm, vì lão mê tiền đến mức biến nó thành câu cửa miệng.
- Thể hiện mâu thuẫn gay gắt giữa lý lẽ tình cảm (Va-le-rơ nêu ra) và lý lẽ tiền bạc (Ác-pa-gông chỉ quan tâm mỗi điều này).
- Góp phần đẩy tình huống kịch lên cao trào.
Câu 5. Nội dung của văn bản.
Đoạn trích phê phán sâu sắc:
- Tính keo kiệt cực đoan của Ác-pa-gông,
- Những toan tính lạnh lùng, đặt tiền lên trên tình cảm gia đình,
- Sự nực cười và đáng trách của đạo đức tư sản trong xã hội lúc bấy giờ.
Đồng thời, đoạn trích cũng cho thấy:
- Tình yêu chân thành giữa Va-le-rơ và É-li-dơ,
- Sự giằng co giữa lợi ích – tình cảm, tạo nên tiếng cười trào phúng đặc trưng của Mô-li-e-rơ.
23
3