Nguyễn Thị Mai Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Không gian cảnh quê trong "Chiều xuân ở thôn Trừng Mai" không chỉ là một bức tranh tĩnh vật mà là một thực thể sống động, nơi ranh giới giữa thiên nhiên và con người nhòe mờ trong màn mưa xuân. Nguyễn Bảo đã khéo léo sử dụng bút pháp "lấy động tả tĩnh". Cái "xâm xẩm" của mưa phùn không gợi sự âm u, mà lại là chất xúc tác làm nổi bật sức sống tiềm tàng: mía "nảy ngọn", khoai "xanh cây". Không gian ở đây có tầng bậc rõ rệt: từ bầu trời thấp thoáng mưa bay, xuống giậu tre ven lối, rồi sà vào tận đám cỏ, luống cày. Đặc biệt, không gian ấy được sưởi ấm bởi "hơi thở của lao động". Hình ảnh nàng dâu gieo dưa, bà lão xới đậu không chỉ là hoạt động nông nghiệp, mà là những nét vẽ làm hoàn thiện vẻ đẹp thanh bình của làng quê. Đó là một không gian "điền viên" lý tưởng – nơi con người không chế ngự thiên nhiên mà hòa nhập vào đó, biến cái khắc nghiệt của thời tiết thành niềm vui lao động tự thân. Chính sự kết hợp giữa sắc xanh của cây lá và nhịp sống cần cù đã tạo nên một không gian quê vừa thực, vừa mộng, mang đậm hồn cốt dân tộc.
Câu 2:
Bài làm
Trong guồng quay hối hả của kỷ nguyên số, khi con người mải mê đo đếm thành công bằng những con số vô hồn hay địa vị phù phiếm, bài thơ “Chiều xuân ở thôn Trừng Mai” của Nguyễn Bảo như một nốt lặng xanh mát, nhắc nhở ta về một chân lý phản phất hương vị đất đai: Hạnh phúc đích thực vốn dĩ nảy mầm từ những điều giản dị nhất. Từ "nguồn vui thú" điền viên của bậc ẩn sĩ xưa, ta nhận ra rằng việc tìm kiếm niềm vui trong những điều bình thường không chỉ là một sự lựa chọn, mà là một nghệ thuật sống cứu rỗi tâm hồn.
Tìm kiếm hạnh phúc từ những điều giản dị là khả năng nhận diện và trân trọng những giá trị hiện hữu xung quanh: một mầm mía đang "nảy ngọn", một buổi chiều mưa phùn hay sự gắn kết âm thầm trong lao động. Đó là khi ta biết hài lòng với thực tại, thay vì mải miết đuổi theo những ảo ảnh xa vời. Ý nghĩa lớn nhất của lối sống này chính là sự giải phóng tâm linh. Như Nguyễn Bảo đã khẳng định: “Dẫu chẳng hành môn đói cũng khuây”. Khi tâm ta không còn bị xiềng xích bởi danh lợi “hành môn”, ta sẽ đạt đến trạng thái tự tại, nơi cái “đói” về vật chất bị khuất phục bởi sự giàu có về tinh thần.
Hơn nữa, những điều giản dị chính là nguồn năng lượng bền vững. Những đỉnh cao danh vọng thường đi kèm với áp lực và sự cô độc, trong khi niềm vui từ lao động “gieo dưa”, “xới đậu”hay vẻ đẹp của thiên nhiên lại là những giá trị vĩnh cửu, nuôi dưỡng ta mỗi ngày. Nó dạy ta biết sống “tỉnh thức” – sống trọn vẹn trong từng phút giây, biến mỗi hành động nhỏ bé thành một lễ nghi của niềm vui. Một người biết hạnh phúc với chén trà sớm hay nhành cây xanh sẽ có sức đề kháng mãnh liệt trước những bão giông của số phận.
Tuy nhiên, cần phân định rõ: trân trọng điều giản dị không đồng nghĩa với thái độ an phận, lười biếng hay thiếu ý chí. Đó là sự thấu hiểu về "điểm dừng" của ham muốn để tập trung vào chất lượng sống bên trong. Thật đáng tiếc cho những ai đang sống "vội", coi thường những giá trị tinh thần cốt lõi để rồi rơi vào bi kịch của sự trống rỗng dù đang đứng trên tiền bạc.
Suy cho cùng, hạnh phúc không phải là một món quà xa xỉ của số phận, mà là kết quả của một quá trình gieo trồng tâm thế. Hãy học cách như người nông dân trong thơ Nguyễn Bảo, biết tìm thấy "nguồn vui thú" giữa bùn đất và mưa phùn, bởi lẽ: “Người ta chỉ nhìn rõ bằng trái tim, những điều cốt yếu thì mắt thường không thể thấy”.
Câu 1. Bài thơ "Chiều xuân ở thôn Trừng Mai"được viết theo thể thơ Thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2. Những hình ảnh lao động được nhắc đến trong bài thơ là:
"Giục trâu cày ,Gieo dưa ,Xới đậu "
Câu 3.
- Cuộc sống: Bình dị, mộc mạc và luôn gắn liền với nhịp điệu của đồng ruộng, cây cỏ.
- Con người: Chăm chỉ, cần cù và chịu thương chịu khó. Hình ảnh từ trẻ (nàng dâu) đến già (bà lão) đều hăng hái lao động cho thấy một nếp sống thuần hậu, tràn đầy sức sống.
Câu 4. Hình ảnh "nảy ngọn",'khoai đã " gợi lên một sức sống đang vươn dậy mạnh mẽ của thiên nhiên mùa xuân. Đồng thời, đó cũng là thành quả của bàn tay lao động, hứa hẹn một mùa màng no ấm, tốt tươi, đem lại niềm hy vọng cho người nông dân.
Câu 5. Qua bài thơ "Chiều xuân ở thôn Trừng Mai" có thể thấy được tinh thần lạc quan là "liều thuốc" tinh thần vô giá giúp con người giữ vững bản lĩnh trước những bão giông của cuộc đời. Khi đối diện với khó khăn, thay vì bi quan hay gục ngã, thái độ sống tích cực giúp chúng ta nhìn thấy cơ hội trong thách thức và tìm ra giải pháp để vượt qua. Sự lạc quan không chỉ xoa dịu những thiếu thốn về vật chất (như cái "đói" trong bài thơ) mà còn giúp tâm hồn thanh thản, tìm thấy hạnh phúc từ những điều giản đơn nhất. Một thái độ sống vui vẻ, tin tưởng vào tương lai chính là nguồn sức mạnh nội sinh để con người làm chủ hoàn cảnh và xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn.