Lưu Minh Nhật
Giới thiệu về bản thân
ok đoạn tiếp sáng dậy vừa đứng dậy vấy vào ghế ngồi vào bàn làm bát mì +1 tài lộc lúc đứng dậy thì vấp vào ghế nằm lên giường có đt vừa xem vừa lau
TÔI HỌC BÁ DÂY
mày bt cái j mà nói
MÙI BẢO CHÂU
ai hỏi
bn ơi nó OUT BETA ĐÁY NÓ ĐÉN THỜI CỔ ĐẠI R KO CHẤP BN Ạ
ok
nếu mà hơi tục tí thì tao nói mày à nhột à
nếu văn minh í thìnếu văn minh í thì 1. “Không ai hỏi nhưng tôi vẫn nói, được không?”
🔥 2. “Không ai hỏi mà bạn vẫn trả lời nè?”
🔥 3. “Bạn hỏi ai hỏi, tức là bạn hỏi tôi rồi đó.”
🔥 4. “Ai không hỏi mà bạn quan tâm dữ vậy?”
🔥 5. “Không ai hỏi nhưng ai quan tâm thì nghe.”
🔥 6. “Không ai hỏi nhưng có người đọc.”
🔥 7. “Bạn hỏi ai hỏi → bạn là người hỏi → tôi trả lời.”
Ai cũng có những khoảnh khắc buồn trong đời, và với tôi, đó là buổi chiều mưa của năm lớp 8 – ngày tôi mất đi con mèo Mốc, người bạn nhỏ đã gắn bó với mình suốt ba năm trời.
Hôm đó trời âm u từ sáng, gió thổi mạnh làm những tán lá sau nhà tôi xào xạc như đang báo trước điều gì chẳng lành. Đi học về, tôi thấy mẹ đứng trước cửa, gương mặt có gì đó lạ lắm. Khi mẹ nói: “Mốc mất rồi con…”, tôi đứng lặng. Tai tôi ù đi, trái tim như chùng xuống. Mốc vốn nghịch ngợm, sáng hôm ấy chạy sang nhà bên, chẳng may bị xe tông trúng. Bác hàng xóm đã bế nó về và giúp mẹ chôn nó dưới gốc xoài sau vườn.
Tôi chạy thật nhanh ra đó. Một mô đất nhỏ còn mới, cái khăn tôi hay quấn cho Mốc được mẹ gấp gọn đặt lên trên. Tôi ngồi xuống, chạm tay vào lớp đất còn ấm, nước mắt chảy dài mà chẳng thể ngăn lại. Bao ký ức ùa về: những sáng nó chạy theo tôi ra cổng, những tối nó cuộn tròn trên đùi tôi khi tôi làm bài tập, những lần nó nghịch ngợm làm đổ cả ly nước rồi nhìn tôi với ánh mắt ngây thơ.
Tối hôm đó, tôi không thể ngủ được. Căn nhà im lặng lạ thường, như thiếu đi tiếng bước chân nhẹ của Mốc trên sàn. Tôi nhận ra rằng đôi khi điều làm ta đau không phải là những chuyện quá lớn lao, mà là sự vắng mặt của một điều nhỏ bé đã từng quen thuộc đến mức ta không nhận ra nó quan trọng đến nhường nào.
Thời gian trôi qua, nỗi buồn cũng dần dịu lại, nhưng mỗi lần nhìn ra gốc xoài sau vườn, tôi vẫn cảm thấy tim mình thắt lại một chút. Mốc đã rời xa, nhưng trải nghiệm buồn ấy dạy tôi biết trân trọng hơn những gì đang có, để khi bất cứ ai hoặc điều gì rời đi, tôi sẽ không phải nói hai chữ “giá như”.
cần j miễn sướng là đc