↳ 𝗄𝖾𝗆 𝗏𝗂̣ 𝗏𝖺𝗇𝗂 ☕︎ ⁽ 𝗌𝗁𝗂𝗇 𝗂𝗌 𝗆𝗂𝗇𝖾? ⁾
Giới thiệu về bản thân
chưa đâu mk tuần sau, bn bế giảng sớm thế!!
Hình vuông có mấy đặc điểm cốt lõi, siêu dễ nhớ này nhe b:
Về cạnh: Có 4 cạnh bằng nhau hoàn toàn.
Về góc: Có 4 góc vuông (mỗi góc bằng 90°).
Về đường chéo: Có 2 đường chéo bằng nhau, vuông góc với nhau tại trung điểm của mỗi đường và chia các góc của hình vuông thành các góc 45°.
Tóm lại, hình vuông chính là sự kết hợp hoàn hảo giữa hình chữ nhật (có 4 góc vuông) và hình thoi (có 4 cạnh bằng nhau) đó b.
HỌC TỐT ✨
Câu 1
Trong cuộc sống, chúng ta thường có xu hướng muốn thay đổi người khác theo ý mình mà quên mất rằng, sự thay đổi có giá trị và thực tế nhất phải bắt đầu từ chính bản thân. Việc thay đổi mình trước khi muốn thay đổi những người xung quanh là một điều vô cùng cần thiết. Trước hết, bản thân mỗi người là yếu tố duy nhất mà chúng ta có toàn quyền kiểm soát và điều chỉnh. Thay vì tốn năng lượng để ép buộc hay phán xét người khác – điều vốn rất khó khăn và dễ gây rạn nứt mối quan hệ – thì việc tự sửa đổi khuyết điểm của mình sẽ mang lại hiệu quả tức thì. Khi chúng ta trở nên tốt đẹp hơn, thấu hiểu hơn, hành động của chúng ta sẽ giống như một tấm gương phản chiếu, tạo ra sức ảnh hưởng và truyền cảm hứng một cách tự nhiên đến mọi người. Một người muốn con cái chăm chỉ thì bản thân phải bớt lười biếng; một người muốn xã hội bớt định kiến thì chính họ phải học cách bao dung. Thay đổi chính mình cũng là cách giúp chúng ta mở rộng góc nhìn, nhận ra rằng đôi khi vấn đề không nằm ở thế giới xung quanh mà ở cách chúng ta đón nhận nó. Tóm lại, tự hoàn thiện bản thân là bước đi khôn ngoan và bền vững nhất, bởi như một câu triết lý đã nói: "Khi ta thay đổi, thế giới sẽ đổi thay".
Câu 2.
Tình mẫu tử luôn là đề tài muôn thuở khơi nguồn cho những trang văn giàu cảm xúc. Trong cuốn sách Thương nhớ miền Trung, hai tác giả Trần Thị Tú Ngọc với đoạn trích Mẹ gánh con đi và Tạ Tư Văn với Mẹ và đồi cát đã mang đến cho người đọc những rung động sâu sắc về hình tượng người mẹ miền Trung tần tảo. Dù có những nét gặp gỡ trong chủ đề, mỗi tác phẩm lại sở hữu những nét đặc sắc nghệ thuật riêng biệt, làm nên sức hấp dẫn độc đáo.
Về nét tương đồng, cả hai đoạn trích đều gặp nhau ở chủ đề ngợi ca tình mẫu tử thiêng liêng, lòng biết ơn sâu sắc của người con trước sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Điểm chung thú vị là cả hai tác giả đều chọn hình ảnh đôi quang gánh làm biểu tượng cho cuộc đời đầy lo toan, vất vả của mẹ. Ở cả hai văn bản, người mẹ đều dùng đôi quang gánh ấy để chở che, gánh cả tuổi thơ của những đứa con (mẹ bế con đặt vào một đầu thúng để gánh tới lớp trong Mẹ gánh con đi; mẹ để mỗi đứa vào một đầu gánh qua dặm dài đồi cát trong Mẹ và đồi cát). Đồng thời, cả hai người con khi trưởng thành đều nhìn lại quá khứ bằng niềm tự trách, hối hận vì sự vô tâm thuở nhỏ của mình khi chỉ biết háo hức đợi quà, đòi theo mẹ mà không hề biết đến những cơn đau, đôi chân tấy đỏ hay những giọt nước mắt xa xót phận nghèo của đấng sinh thành.
Tuy nhiên, bên cạnh chủ đề chung, mỗi đoạn trích lại mang một sắc thái nội dung và không gian địa lý khác nhau. Trong Mẹ gánh con đi của Trần Thị Tú Ngọc, bối cảnh hiện lên gắn liền với làng quê, đường đất và những phiên chợ nghèo phố huyện. Nỗi vất vả của người mẹ được đẩy lên đỉnh điểm qua cái nghèo đói xơ xác của những ngày chợ ế, khiến mẹ phải bật khóc cùng con vì bất lực trước manh áo vá. Ngược lại, Mẹ và đồi cát của Tạ Tư Văn lại đặt người mẹ vào không gian đặc trưng của vùng duyên hải miền Trung với dải cát bỏng, nắng rát và biển khơi. Nỗi vất vả ở đây mang tính chất chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt để mưu sinh bằng nghề bán tôm bán tép. Đặc biệt, đoạn trích của Tạ Tư Văn còn khắc họa một tình huống đầy kịch tính khi người mẹ dù đang đổ bệnh vẫn bất chấp hiểm nguy, té ngã vùi trong cát để lao ra biển cứu các con, tạo nên một điểm nhấn xúc động về bản năng chở che của người mẹ.
Về nghệ thuật, hai đoạn trích cũng khẳng định tài năng riêng của từng tác giả thông qua phương thức biểu đạt. Trần Thị Tú Ngọc trong Mẹ gánh con đi sử dụng ngòi bút giàu tính tự sự, đi sâu vào việc miêu tả chi tiết, hành động và nội tâm nhân vật. Tác giả tái hiện sinh động cảnh chia quà chợ, tiếng khóc nức nở của đứa em và giọt nước mắt đắng cay của mẹ bằng những từ ngữ rất gợi cảm (xoay xoay bồng bềnh, thòm thèm, héo rũ, ướt đầm). Lối trần thuật tự nhiên, chậm rãi làm cho câu chuyện mang đậm màu sắc kỷ niệm, tạo cảm giác gần gũi như một thước phim quay chậm.
Trong khi đó, Tạ Tư Văn trong Mẹ và đồi cát lại thiên về bút pháp chất chứa chất thơ và giàu tính hình tượng. Tác giả tạo ấn tượng mạnh bằng việc xây dựng những hình ảnh tương phản và có sức gợi lớn như dáng mẹ chông chênh kéo dài tận chân trời đối lập với đồi cát mênh mông, hay trận đòn roi không đau bằng cái đau khi thấy mẹ ngã vùi trong cát. Ngôn ngữ của đoạn trích này mang tính khái quát cao, nhịp điệu câu văn uyển chuyển và dồn dập ở đoạn cao trào cứu con, giúp khắc họa hình ảnh người mẹ không chỉ lam lũ mà còn vô cùng mạnh mẽ, vĩ đại trước thiên nhiên và nghịch cảnh.
Tóm lại, cả hai đoạn trích đều là những bài ca xúc động về tình mẹ. Bằng những nét đặc sắc nghệ thuật riêng – một bên là tự sự chân thực, sâu lắng, một bên là hình tượng giàu chất thơ, kịch tính – cả hai tác giả đã làm nổi bật hình ảnh người mẹ miền Trung chịu thương chịu khó. Những trang văn ấy không chỉ tôn vinh mẹ mà còn thức tỉnh trong lòng mỗi chúng ta bài học về đạo hiếu và sự trân trọng đối với tình cảm gia đình.
chúng ta cod thể lm hai vc mà" trả lời các câu hỏi toán , văn, anh,.." và trl những câu hỏi khác( có thể nó ko liên quan đến bài học) vì lâu lâu có câu hỏi kiểu đó mới vui chứ , đừng cứng ngắt như thế :D
chju đáp án r
bn ơi bn đọc "hồ sơ tâm lí học Tâm thần hay kẻ điên' của Mục Qua đi mk thấy nó hay á
ai bt ? đề bài thiếu hả tr
=)
cộng tác viên gì đó