Huỳnh Đức Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản là biểu cảm (trữ tình). Câu 2. Văn bản gợi nhắc em đến các tác phẩm của nhà văn Andecxen như: -Nàng tiên cá (hình ảnh nàng tiên mang trái tim trần thế, sóng biển, tình yêu tan vỡ). -Cô bé bán diêm (hình ảnh “que diêm cuối cùng sẽ cháy trọn tình yêu”). Câu 3. Việc gợi nhắc các tác phẩm của Andecxen có tác dụng: - Tạo không gian cổ tích, khiến cảm xúc thơ trở nên lung linh, lãng mạng. Tăng tính gợi hình, gợi cảm, giúp người đọc liên tưởng sâu sắc hơn. - Làm nổi bật nỗi đau và sự đẹp đẽ trong tình yêu, giống những nhân vật cổ tích hy sinh vì tình yêu. Câu 4. “Biển mặn mòi như nước mắt của em” - So sánh vị mặn của biển với nước mắt làm hiện lên nỗi buồn đau, cay đắng trong tình yêu của cô gái. Từ đó, gợi sự hòa quyện giữa thiên nhiên và tâm trạng, biển trở thành hình ảnh ẩn dụ cho trái tim tổn thương. Qua đó, làm nổi bật chiều sâu cảm xúc, thể hiện sự đồng cảm của nhân vật trữ tình trước nỗi buồn của em.
- Làm cho câu thơ thêm sinh động, hấp dẫn, gợi hình, gợi cảm. Câu 5. Trong khổ thơ cuối, nhân vật trữ tình hiện lên với vẻ đẹp: - Yêu thương, ân cần như lời ru vỗ về người mình thương. - Chung thủy, tin vào tình yêu, dù cuộc đời có bão tố. - Lãng mạn và giàu lòng nhân ái, tin rằng hạnh phúc sẽ cháy sáng đến phút cuối, như que diêm cuối cùng trọn vẹn tình yêu. ==> Đó là vẻ đẹp của một tâm hồn biết trân trọng, nâng niu tình yêu bằng niềm tin và sự hy sinh.
Câu 1. Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung: “Trên nắng và dưới cát” “Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ” Câu 3. Các dòng thơ: “Miền Trung Eo đất này thắt đáy lưng ong Cho tình người đọng mật” Những dòng thơ sau gợi cho em hình ảnh: dù đất đai khô cằn, nghèo khó, nhưng con người miền Trung vẫn giàu tình nghĩa, cần cù, thủy chung và giàu lòng nhân ái, giống như “mật” kết tinh từ gian lao. Câu 4. Việc vận dụng thành ngữ “mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt” có tác dụng: - Nhấn mạnh cuộc sống nghèo khó, thiếu thốn của miền Trung. Từ đó phần nào giúp khắc hoạ rõ sự gian lao, vất vả của người dân. Qua đó, thể hiện sự cần cù, chịu khó của nhân dân miền Trung. - Tạo nhịp điệu cho câu thơ, làm cho câu thơ thêm sinh động, hấp dẫn, gợi hình, gợi cảm. Câu 5. Qua bài thơ trên, em thấy được tác giả dành cho miền Trung tình yêu thương chân thành, sự trân trọng, cảm thông sâu sắc: yêu vẻ đẹp mộc mạc, thương những vất vả, nghèo khó và trân quý tấm lòng đậm nghĩa tình của con người nơi đây.
Câu 1. Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn đối với: - Những cánh sẻ nâu, những sự vật gắn với tuổi thơ. - Người mẹ sinh thành. - Tuổi thơ, trò chơi dân gian (“chuyền chuyền một…”). - Dấu chân trần, con đường tuổi nhỏ, những trải nghiệm lớn lên của đời người. Câu 3. Dấu ngoặc kép dùng để ghi lại lời của trò chơi dân gian, đồng thời gợi không khí hồn nhiên, gợi nhớ kỉ niệm tuổi thơ. Câu 4. Phép lặp cú pháp “Biết ơn…” giúp: - Nhấn mạnh cảm xúc trân trọng, lòng biết ơn sâu sắc của nhân vật trữ tình đối với quê hương. Qua đó gửi gắm những tình cảm chân thành đến nơi mình được sinh ra và lớn lên. - Tạo nhịp điệu cho câu thơ, làm cho câu thơ thêm sinh động, hấp dẫn, gợi hình, gợi cảm. Câu 5. Theo em, thông điệp có ý nghĩa nhất ở bài thơ trên là: Con người phải biết trân trọng nguồn cội, yêu quý những điều bình dị đã nuôi dưỡng mình: từ thiên nhiên, tuổi thơ, quê hương đến tình mẹ – đó là nền móng làm nên mỗi cuộc đời.