Võ Thị Cẩm Tú
Giới thiệu về bản thân
“Hội chứng Ếch luộc” là hình ảnh ẩn dụ cho những con người quen sống trong sự an nhàn ổn định đến mức không nhận ra mình đang dần tụt hậu và đánh mất cơ hội phát triển. Trước thực trạng đó em lựa chọn lối sống luôn sẵn sàng thay đổi môi trường sống để phát triển bản thân bởi chỉ khi bước ra khỏi vùng an toàn con người ta mới thật sự trưởng thành. Thay đổi môi trường giúp mỗi người học được cách thích nghi rèn luyện bản lĩnh đối diện với khó khăn và mở rộng giới hạn của chính mình. Khi dám đi đến những không gian mới ta có cơ hội tiếp cận tri thức mới, con người mới và tư duy mới từ đó hoàn thiện năng lực cá nhân. Hơn nữa sự thay đổi liên tục còn giúp con người tránh rơi vào trạng thái trì trệ thụ động và sống có mục tiêu rõ ràng hơn. Tuy nhiên cũng cần nhìn nhận rằng lối sống ổn định có thể phù hợp với những người đề cao sự an toàn và cân bằng nhưng nếu quá bằng lòng với hiện tại sẽ rất dễ trở thành ếch luộc lúc nào không hay. Vì vậy mỗi người trẻ cần dũng cảm thay đổi khi cần thiết chủ động học hỏi và làm mới bản thân để không bị tụt lại phía sau. Chỉ khi không ngừng vận động con người mới thực sự sống có ý nghĩa và làm chủ tương lai của chính mình.
Câu 1: Thể loại của văn bản trên là nhật kí
Câu 2: Tính phi hư cấu được thể hiện trong văn bản qua những dấu hiệu sau:
- Có thời gian cụ thể và rõ ràng: 15.11.1971 và 29.2.1968.
- Tên người: Anh Phúc, Phạm Tiến Duật, Triệu Bôn.
- Tên địa danh và vùng miền cụ thể: Trường Sơn, Huế, Sài Gòn, miền Nam.
Câu 3: Trong đoạn trích tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ điệp ngữ “ta không quên”.
- Tác dụng:
+ Giúp đoạn trích tăng tính sinh động, hấp dẫn, tăng tính nhịp nhàng.
+ Dùng cái phủ định để nhấn mạnh việc tác giả đã tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ quên đi hình ảnh em bé miền Nam đập tay lên vũng máu, đấy là một hình ảnh hết sức đau thương của cả dân tộc.
+ Từ đó thể hiện thái độ căm phẫn trước tội ác của kẻ thù và ý thức trách nhiệm phải đánh đuổi chúng ra khỏi miền Nam thân yêu của Nguyễn Văn Thạc.
Câu 4: - Những phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản là:
+ Tự sự qua việc kể lại cảnh làng xóm tiêu điều vì bị tàn phá, cảnh em bé miền Nam đập tay lên vũng máu hay cảnh anh Phúc bị bom dội đứt cả chân tay.
+ Miêu tả sự khốc liệt của chiến tranh như: "Hố bom còn toác ra ở trên đồi", "anh Giải phóng quân kiên cường đang nín thở đợi giờ xung trận, đang đói rét và đau nhói vết thương, trên một cánh rừng già."
+ Biểu cảm: Được thể hiện qua các câu như: "Thằng Mỹ, nó là cái gì mà mơ hồ như thế?", "Trời ơi, sao lâu quá", "Lạc lõng ư? Có lẽ nào!"
- Việc kết hợp ba yếu tố tự sự miêu tả và biểu cảm giúp đoạn trích trở nên sinh động hấp dẫn hơn. Tự sự giúp kể lại các sự việc như anh Phúc hi sinh hay em bé đập tay lên vũng máu một cách rõ ràng mạch lạc. Miêu tả làm nổi bật hình ảnh làng xóm tan hoang, cảnh vật tiêu điều khiến nó trở nên giàu sức gợi. Biểu cảm bộc lộ cảm xúc thái độ căm phẫn trước kẻ thù và quyết tâm đánh đuổi chúng ra khỏi quê hương của Nguyễn Văn Thạc từ đó làm tăng sức thuyết phục trong mắt đọc giả.
Câu 5: Sau khi đọc đoạn trích trong “Mãi mãi tuổi hai mươi” của tác giả Nguyễn Văn Thạc em cảm thấy vô cùng xúc động và trân trọng những hi sinh thầm lặng của thế hệ thanh niên trong những năm tháng chiến tranh. Chi tiết khiến em ấn tượng nhất là hình ảnh anh Giải phóng quân kiên cường đang nín thở chờ đợi xung trận trong cảnh đói rét và đau đớn vì vết thương giữa cánh rừng già. Hình ảnh ấy gợi lên hiện thực khốc liệt của chiến tranh nơi người lính không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn phải chịu đựng thiếu thốn gian khổ kéo dài. Dù vậy họ vẫn giữ vững ý chí chiến đấu tinh thần yêu nước và sẵn sàng hi sinh vì độc lập dân tộc. Qua chi tiết đó em càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của bao thế hệ đi trước. Từ đó mỗi người trẻ cần sống có trách nhiệm biết phụng sự tổ quốc bằng cách học tập rèn luyện và cống hiến để đền đáp công ơn hi sinh của các anh đồng thời tìm hiểu sâu hơn về lịch sử hào hùng của đất nước và lan tỏa những giá trị ấy đến bạn bè khắp nơi.