Trần Thị Cẩm Tú
Giới thiệu về bản thân
“Hội chứng Ếch luộc” là hình ảnh ẩn dụ chỉ những con người quen sống trong vùng an toàn, hài lòng với sự ổn định hiện tại đến mức không nhận ra mình đang dần tụt lại phía sau. Trong xã hội hiện đại, người trẻ luôn đứng trước lựa chọn giữa an nhàn ổn định và việc sẵn sàng thay đổi để phát triển bản thân. Theo tôi, ổn định là cần thiết, nhưng nếu quá an phận, con người sẽ đánh mất cơ hội học hỏi và trưởng thành.
Thực tế cho thấy, nhiều người trẻ ngại thay đổi vì sợ thất bại, sợ rời xa sự quen thuộc. Tuy nhiên, chính những thử thách và va chạm mới giúp họ rèn luyện bản lĩnh, mở rộng tư duy và khám phá năng lực tiềm ẩn của bản thân. Việc thay đổi môi trường sống, học tập hay làm việc không đồng nghĩa với liều lĩnh mù quáng, mà là sự chủ động bước ra khỏi “vùng nước ấm” để thích nghi và tiến bộ.
Dẫu vậy, người trẻ cần tỉnh táo, chuẩn bị kiến thức, kỹ năng và định hướng rõ ràng cho tương lai, tránh “Ếch-luộc”.
Câu 1: thể loại của văn bản là tuỳ bút/ kí bút ( truyện ngắn)
Câu 2: chỉ ra những dấu hiệu của tính phi hư cấu được thể hiện qua văn bản:
- Sử dụng mốc thời gian, địa danh, tên người cụ thể: mốc thời gian 15.11.1979,29.2.1968. Trường sơn, An phước…
- đề cập đến sự kiện có thật : “ trận tuyến ác liệt nhất, khi đất nước dành thù, có gì tự hào hơn nữa” …
- giọng điệu chân thật, giàu cảm xúc, như lời tự sự của người trong cuộc: các chi tiết miêu tả về chiến tranh( “bị ném 40 quả bom”…) mang tính chứng kiến và hồi tưởng
Câu 3: BPTT: điệp ngữ
Cụm từ được lặp lại: “ ta không quên”
Tác dụng:
- giúp văn bản thêm sinh động, hấp dẫn, gợi hình, gợi cảm
- nhấn mạnh và khẳng định: củng cố một cách mạnh mẽ và tuyệt đối
- tăng cường giá trị biểu cảm: tạo nhịp điệu dồn dập, mạnh mẽ, biểu lộ sự ám ảnh
Câu 4: -Tăng tính chân thực và truyền cảm: Phương thức tự sự (kể lại các sự kiện như "Đêm ấy, thật đau lòng, Hội chiều, bị ném 40 quả bom...") giúp người đọc hình dung được bối cảnh, sự kiện lịch sử, tạo tính chân thực cho câu chuyện.
- Tạo chiều sâu cho cảm xúc: Phương thức trữ tình/biểu cảm (suy nghĩ về "gió liu riu trên cành tre", "Lòng chợt đau lòng...", "Thằng Mỹ, nó là cái gì...") giúp tác giả bộc lộ trực tiếp tình cảm yêu nước, xót thương, niềm tin, làm cho văn bản không chỉ là kể chuyện mà còn là tiếng lòng.
-Nâng cao giá trị tư tưởng: Phương thức nghị luận giúp tác giả gửi gắm những suy tư sâu sắc về ý nghĩa cuộc đời, về trách nhiệm với đất nước, làm tăng tính triết lý và sức thuyết phục cho bài viết.
- Làm phong phú, linh hoạt cho giọng văn: Sự kết hợp này giúp văn bản tránh được sự đơn điệu, vừa có sự kiện, vừa có cảm xúc, vừa có suy nghĩ, tạo nên một áng văn giàu chất thơ và chất thép
Câu 5: Cảm xúc chính sau khi đọc đoạn trích là bi thương và tự hào.
Chi tiết ấn tượng nhất: "Không, suốt đời ta không quên, ta không quên em bé miền Nam đập tay lên vũng máu."
Vì: Hình ảnh này tạo ra sự tương phản gay gắt giữa sự ngây thơ ("em bé") và sự khốc liệt ("vũng máu"), cô đọng nỗi đau chung của dân tộc. Điệp ngữ "ta không quên" củng cố lời thề thiêng liêng, khẳng định tình cảm máu thịt và sự ghi nhớ vĩnh viễn công lao hy sinh vì đất nước.