Cao Thị Anh Thư

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Cao Thị Anh Thư
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

William Shakespeare đã từng nói "Cuộc đời không cho ai một tấm vé an toàn vĩnh viễn, vì vậy, sự ổn định đôi khi là kẻ thù nguy hiểm nhất của sự phát triển" và "Hội chứng Ếch luộc" hoàn toàn phù hợp với câu nói này và với vai trò là một học sinh lớp 12 chuẩn bị bước vào cánh cửa đại học em càng thấy rõ sự đáng sợ của hội chứng này.

"Hội chứng Ếch luộc" đó là hàm ý cảnh báo của việc chìm đắm trong một cuộc sống ổn định, an nhàn quá lâu mà quên đi việc phát triển bản thân. Chúng ta là những người trẻ tuổi thường sẽ không tránh khỏi những lựa chọn.

Một là lựa chọn sống như con ếch trong nồi nước ấm an nhàn, hưởng thụ và chấp nhận việc nước ngày càng nóng như là việc bạn đang trì trệ và lười biếng mà không hề hay biết tương lai của bạn có thể bị "luộc chín" bất cứ lúc nào. Hai là bạn dũng cảm thay đổi môi trường sống, thay đổi ở đây chính là việc bạn can đảm học thêm những kĩ năng mới, tham gia những hoạt động khó hoặc đối mặt với áp lực học tập và cuộc sống, một môi trường mang sức ép lành mạnh giúp chúng ta can đảm rời khỏi "vùng an toàn" của chính bản thân mình để trưởng thành.

Cuộc sống là không ngừng phát triển vì vậy nếu chúng ta dừng lại quá lâu chỉ bởi vì đã thoã mãn hiện tại thì ta sẽ bị chúng bỏ lại, vì vậy thay vì để sự ổn định trở thành cái bẫy thì hãy luôn đổi mới và phát triển bản thân để không trở thành con ếch trong nồi nước ấm.

Câu 1: Văn bản trên thuộc thể loại: Nhật kí

Câu 2: Dấu hiệu của tính phi hư cấu được thể hiện qua:

Thời gian: 15.11.1971, 29.2.1968

Tên người: Anh Phúc, Phạm Tiến Duật, Triệu Bôn

Địa điểm: Trường Sơn, miền Nam, Huế, Sài Gòn

Câu 3: Biện pháp tu từ được sử dụng trong văn bản trên là phép điệp cấu trúc, điệp câu "ta không quên"

Tác dụng:

-Giúp văn bản tăng tính sinh động, hấp dẫn, gợi hình, gợi cảm

-Giúp nhấn mạnh sự câm hận đối với quân giặc, những kẻ cướp nước gây nên sự tàn khốc cho nhân dân ta và. Qua đó ta có thể thấy được sự khốc liệt của chiến tranh và những đau thương mà nó mang lại

Câu 4: Những phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản trên là: Tự sự, miêu tả, biểu cảm.

Sự kết hợp này làm cho văn bản không còn là những lời văn khô khan mà nó trở thành những hình ảnh sinh động mà còn truyền tải được những lý tưởng cao đẹp của con người Việt Nam

Câu 5: Sau khi đọc đoạn trích, em cảm thấy vô cùng xúc động và thương xót trước hiện thực chiến tranh khốc liệt được tái hiện một cách chân thực qua góc nhìn của nhân vật. Văn bản không chỉ kể về chiến tranh mà còn phơi bày nỗi đau tâm lý và lý tưởng cao đẹp của những người đang chiến sĩ. Em cảm nhận được sự khát vọng hòa bình cá nhân và ý thức trách nhiệm lớn lao với Tổ quốc. Chi tiết để lại ấn tượng đặc biệt sâu sắc đối với em là câu hỏi: "Ta biết giấu mặt vào đâu... khi đường Trường Sơn không có dấu chân ta?". Chi tiết này khiến em cảm nhận được sự khát khao cống hiến của người lính. Dù đang đối mặt với khó khăn, anh vẫn cảm thấy mình chưa làm tròn bổn phận, chưa xứng đáng với sự hy sinh của đồng đội.