Nguyễn Thị Ngọc Ánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Ngọc Ánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

“Hội chứng Ếch luộc” là một lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng nhưng sâu sắc đối với người trẻ hôm nay. Sự an nhàn, ổn định vốn không xấu, bởi ai cũng cần một điểm tựa để sống và nghỉ ngơi. Tuy nhiên, nếu quá quen với vùng an toàn, con người dễ bằng lòng với hiện tại, để thời gian trôi qua trong êm ả mà không nhận ra mình đang chậm lại, thậm chí tụt lùi. Là người trẻ, tôi chọn một lối sống sẵn sàng thay đổi để phát triển bản thân, dù biết rằng con đường ấy không bằng phẳng. Thay đổi môi trường sống, học tập hay làm việc đồng nghĩa với việc đối diện thử thách, va vấp và cả thất bại, nhưng chính những điều đó giúp ta trưởng thành, hiểu rõ năng lực và giới hạn của mình. An nhàn có thể mang lại cảm giác dễ chịu nhất thời, còn nỗ lực vươn lên mới tạo nên giá trị bền lâu. Tuổi trẻ ngắn lắm, nếu chỉ sống để “an ổn”, ta sẽ đánh mất cơ hội khám phá chính mình. Bước ra khỏi chiếc “nồi nước ấm” quen thuộc không phải để bất an, mà để sống một đời chủ động, có khát vọng và ý nghĩa.

Câu 1: Đoạn trích trên thuộc thể loại nhật kí.

Câu 2: Những dấu hiệu cho thấy tính phi hư cấu của văn bản là: văn bản ghi thời gian cụ thể, chính xác như ngày 15.11.1971, 29.2.1968, cho thấy đây là những ghi chép có thật. Các không gian và sự kiện được nhắc đến đều gắn với hiện thực chiến tranh như làng quê bị bom tàn phá, miền Nam, Huế, Sài Gòn, đường Trường Sơn. Văn bản còn xuất hiện những con người có thật, như anh Phúc, các chiến sĩ Giải phóng quân, các nhà thơ – chiến sĩ Phạm Tiến Duật…, không phải nhân vật hư cấu. Đặc biệt, toàn bộ đoạn trích là những suy nghĩ, cảm xúc trực tiếp của người viết trong hoàn cảnh sống thực, không xây dựng cốt truyện hay tình tiết tưởng tượng.

Câu 3: Biện pháp tu từ được sử dụng: biện pháp điệp ngữ với việc lặp lại cụm từ “ta không quên” Tác dụng: 

  • Giúp băn bản sinh động hấp dẫn, gợi hình tượng.
  • Nhấn mạnh nỗi đau thương và ký ức không thể phai mờ, đặc biệt hình ảnh em bé miền Nam đập tay lên vũng máu – một hình ảnh tiêu biểu cho tội ác chiến tranh. 
  • Qua đó, tác giả bộc lộ rõ cảm xúc xót xa, day dứt và căm phẫn sâu sắc của tác giả trước những mất mát do chiến tranh gây ra.


Câu 4: Văn bản kết hợp linh hoạt tự sự, miêu tả  biểu cảm. Tự sự giúp tái hiện những sự kiện chiến tranh có thật, làm cho nội dung có cơ sở hiện thực rõ ràng; miêu tả làm nổi bật khung cảnh tang thương, đau xót; biểu cảm thể hiện trực tiếp tâm trạng, suy nghĩ, khát vọng của người lính trẻ. Sự kết hợp này khiến văn bản vừa chân thực, vừa xúc động, giúp người đọc thấu hiểu sâu sắc nỗi đau chiến tranh và lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ trẻ thời kháng chiến.


Câu 5: Đoạn trích để lại trong tôi nhiều xúc động sâu sắc và suy ngẫm về chiến tranh cũng như trách nhiệm của thế hệ hôm nay. Qua những dòng nhật kí chân thực, tôi cảm nhận được nỗi đau, sự day dứt và khát vọng cống hiến mãnh liệt của một người lính trẻ trước vận mệnh đất nước. Chi tiết khiến tôi ấn tượng nhất là hình ảnh “em bé miền Nam đập tay lên vũng máu”. Hình ảnh ấy giản dị nhưng ám ảnh, gợi lên nỗi đau tột cùng của những số phận vô tội bị chiến tranh cướp mất tuổi thơ và bình yên. Từ đó, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay và tự nhắc mình phải sống có trách nhiệm hơn, trân trọng cuộc sống, nỗ lực học tập và rèn luyện để xứng đáng với những hi sinh lớn lao của các thế hệ đi trước.