Phan Thị Hà Phương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phan Thị Hà Phương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1 (2,0 điểm) Đoạn văn "Hoa rừng" (Anh Đức) là khúc ca ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn cao quý và sức sống bất diệt của con người Việt Nam trong chiến tranh. Nổi bật là hình ảnh Phước - một cô gái mảnh mai nhưng mang trong mình tình yêu quê hương, đất nước sâu sắc, kiên cường bám trụ quê hương, đối lập với vẻ bề ngoài tưởng chừng yếu đuối. Tác phẩm còn ca ngợi tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng, sự thấu hiểu và sẻ chia giữa các chiến sĩ. Qua đó, tác giả thể hiện niềm tin, lạc quan vào chiến thắng, khắc họa chân dung con người Việt Nam bất khuất như những đóa hoa rừng khoe sắc giữa bom đạn. Câu 2 (4,0 điểm) Trong truyện ngắn "Hoa rừng", việc các chiến sĩ hiểu lầm và thiếu tôn trọng Phước khi cho rằng cô là người "lười biếng" hay "không chịu tham gia kháng chiến" là một minh chứng rõ nét cho sự thiếu cảm thông và cái nhìn phiến diện. Thiếu cảm thông trong cách nhìn nhận người xung quanh là việc vội vàng đánh giá người khác chỉ qua bề nổi, qua một vài hành động hay lời nói mà chưa thấu hiểu hoàn cảnh, tâm tư, nỗi niềm của họ. Trong trường hợp của Phước, sự hiểu lầm ấy xuất phát từ việc các chiến sĩ chỉ nhìn thấy những biểu hiện bên ngoài, thay vì thấu hiểu những hy sinh, cống hiến thầm lặng của cô. Sự thiếu cảm thông này gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Trước hết, nó tạo ra những rạn nứt, hiểu lầm không đáng có trong mối quan hệ giữa người với người. Nó khiến người bị đánh giá cảm thấy bị tổn thương, cô đơn và không được thấu hiểu. Đặc biệt, trong môi trường chiến tranh, sự nghi kị, hiểu lầm có thể dẫn đến những sai lầm trong việc phối hợp, làm giảm đi sức mạnh đoàn kết. Câu chuyện về Phước là một bài học đắt giá về sự cần thiết của sự thấu hiểu và cảm thông. Hãy ngừng đánh giá người khác qua lăng kính phiến diện. Thay vào đó, hãy lắng nghe, quan sát và tìm hiểu kỹ lưỡng trước khi đưa ra bất kỳ kết luận nào. Sự cảm thông, thấu hiểu sẽ là sợi dây gắn kết, giúp chúng ta nhìn thấy vẻ đẹp tâm hồn và những nỗ lực thầm lặng của những người xung quanh, từ đó xây dựng mối quan hệ tốt đẹp và đoàn kết hơn.

Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính của văn bản Hoa rừng là tự sự (kết hợp với miêu tả và biểu cảm).

Câu 2.
Nhân vật Phước hái hoa để chuẩn bị cho lễ kết nạp đoàn viên mới tổ chức vào tối hôm đó.

Câu 3.
Nhân vật Phước được khắc hoạ với nhiều phẩm chất đáng quý: dũng cảm, kiên cường, giàu tinh thần trách nhiệm, giàu đức hi sinh, đồng thời khiêm nhường, nhân hậu và giàu lòng vị tha.

Câu 4.
Văn bản sử dụng ngôi kể thứ ba.
Tác dụng: giúp người kể bao quát toàn bộ câu chuyện, miêu tả khách quan hành động, suy nghĩ của nhiều nhân vật, từ đó làm nổi bật vẻ đẹp thầm lặng của nhân vật Phước.

Câu 5.
Từ văn bản, em rút ra bài học rằng khi nhìn nhận và đánh giá người khác, ta cần tránh vội vàng, phiến diện. Mỗi con người đều có những hi sinh thầm lặng và hoàn cảnh riêng mà ta chưa hiểu hết. Chỉ khi biết lắng nghe, quan sát và đặt mình vào vị trí của người khác, ta mới có thể đánh giá đúng đắn. Sự cảm thông và tôn trọng sẽ giúp con người gần nhau hơn và tránh những hối tiếc không đáng có.


icon

Câu1: Bài thơ " Mùa cỏ nở hoa" của Hồng Vũ viết về tình cảm, tình yêu thương của mẹ dành cho con. Bông cỏ nhỏ bé cũng có thể tỏa sáng, khoe sắc rực rỡ giữa đất trời, tuy nhỏ bé nhưng thể làm đẹp cho đời. Hình ảnh cỏ bé nhỏ, cần được mẹ yêu thương, săn sóc, chở che, nuôi dưỡng, là niềm vui, niềm hi vọng của mẹ cỏ hồn nhiên. Hình ảnh cỏ nở hoa không chỉ đơn thuần là một cảnh sắc thiên nhiên, mà còn mang ý nghĩa biểu tượng về sức sống mãnh liệt, sự vươn lên không ngừng của những điều bình dị trong cuộc sống. Niềm hạnh phúc, vui sướng, lạc quan, yêu đời, tràn trề sức trẻ của con khi nhận được tình yêu thương của mẹ. Cỏ hồn nhiên hạnh phúc, vui sướng, phủ xanh, nở hoa thắm trên cánh đồng, đem lại niềm hạnh phúc và sự bình yên cho cánh đồng của mẹ  Bài thơ chính là những lời thủ thỉ, tâm tình những điều nhỏ bé đầy ý nghĩa xung quanh. Trong cuộc sống, dù là con người hay cỏ cây, ai cũng có thể tỏa sáng theo cách riêng của mình, chỉ cần ta biết vươn lên và tin vào chính mình.

Câu2:

Bài thơ Mùa cỏ nở hoa đã chạm đến trái tim người đọc khi khắc hoạ vẻ đẹp thiêng liêng, bền bỉ của tình mẫu tử – một thứ tình cảm âm thầm nhưng vô hạn. Thế nhưng, đáng buồn thay, trong đời sống hiện nay, không ít người lại sống vô tâm, thờ ơ, thậm chí coi nhẹ công lao sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ.

Cha mẹ là những người hi sinh cả cuộc đời để nuôi nấng, che chở và yêu thương con cái vô điều kiện. Tình yêu ấy không cần báo đáp, không đòi hỏi nhận lại, giống như cỏ dại ven đường, lặng lẽ nở hoa qua năm tháng. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, nhiều người mải mê với công việc, danh vọng, hưởng thụ cá nhân mà quên mất việc quan tâm, chăm sóc cha mẹ. Có người coi sự hi sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên, có người chỉ nhớ đến cha mẹ khi cần dựa dẫm, thậm chí có những hành vi bất hiếu, vô lễ, làm tổn thương đấng sinh thành. Nguyên nhân của thực trạng này xuất phát từ lối sống thực dụng, sự thiếu giáo dục về đạo đức gia đình và ảnh hưởng tiêu cực của nhịp sống gấp gáp.

Sự vô tâm với cha mẹ không chỉ làm đau lòng những người đã hi sinh cả đời vì con mà còn khiến chính con người đánh mất giá trị đạo đức cốt lõi. Một người không biết trân trọng cha mẹ thì khó có thể sống nhân ái, trách nhiệm với xã hội. Vì vậy, mỗi người cần học cách yêu thương và thể hiện lòng hiếu thảo từ những việc nhỏ nhất: một lời hỏi han, một bữa cơm sum họp, sự quan tâm chân thành khi cha mẹ già yếu. Trân trọng cha mẹ không chỉ là đạo lí truyền thống của dân tộc mà còn là thước đo nhân cách của mỗi con người.


Câu 1 : Thể thơ của bài thơ "Mùa cỏ nở hoa " là thể thơ tự do Câu 2: Chủ thể trữ tình của đoạn trích trên là người mẹ Câu 3: Trong hai dòng thơ sau : "cỏ thơm thảo tỏa hương đồng bát ngát / và rì rào cỏ hát khúc mùa xuân " được trích trong bài thơ mùa cỏ nở hoa của Hồng Vũ đã sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa.  Biện pháp tu từ nhân hóa hình ảnh "cỏ thơm thảo, cỏ rì rào hát".Giúp hình ảnh của cỏ và hoa hiện lên vô cùng chân thực, sinh động như những con người có phẩm chất hiếu thảo, ân nghĩa và biết ơn. Hình ảnh cỏ chính là người con biết ơn công lao, hy sinh của mẹ mà nở hoa, tỏa hương, hát khúc ca mùa xuân và khôn lớn, trưởng thành.

Câu 4:Hai dòng thơ "Cỏ yêu nhé cứ hồn nhiên mà lớn / Phủ xanh non lên đất mẹ hiền hoà" thể hiện mong ước sâu sắc của người mẹ: muốn con lớn lên tự nhiên, hồn nhiên, vui vẻ, mang sức sống tươi mới, niềm vui và sự cống hiến, làm đẹp cho cuộc đời (đất mẹ)đồng thời luôn giữ được sự trong sáng, hiền hoà trong tâm hồn.  Câu 5:

Để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử cao quý, bản thân mỗi người cần thực hiện những hành động thiết thực từ sự chân thành. Trước hết, hãy dành thời gian lắng nghe, tâm sự và chia sẻ vui buồn cùng mẹ mỗi ngày để thấu hiểu những nỗi vất vả, lo toan của mẹ. Hãy thể hiện sự quan tâm qua những việc nhỏ như giúp đỡ việc nhà, chăm sóc khi mẹ ốm đau hoặc chỉ đơn giản là những cái ôm, lời hỏi han chân thành. Bên cạnh đó, việc nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức để trở thành người tử tế chính là món quà lớn nhất làm mẹ an lòng và tự hào. Cuối cùng, cần biết trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên mẹ, biết ơn công lao sinh thành và luôn hiếu kính, lễ phép để tình cảm ấy mãi vẹn nguyên, bền vững. 



Nhà văn người Nga Sedrin đã từng nói rằng: “ Văn học nằm ngoài quy luật băng hoại, chỉ mình nó không thừa nhận cái chết” Đúng vậy! Một tác phẩm nghệ thuật có giá trị phải được rèn dũa qua thời gian, được đón nhận và đứng vững trong lòng bạn đọc. Tác phẩm "đi lấy mật ” của nhà văn “Đoàn ” là một tác phẩm như thế khi nó đã vượt qua sự băng hoại của thời gian và mang lại những giá trị cho đời.

Đoạn trích "Đi lấy mật" được trích trong tiểu thuyết "Đất rừng phương Nam" của nhà văn Đoàn Giỏi. Thông qua câu chuyện ba cha con vào rừng đi lấy mật, tác giả đã làm nổi bật hình tượng nhân vật An với nhiều phẩm chất trong sáng, tốt đẹp.

Trước hết, An là một cậu bé yêu thiên nhiên và có những quan sát vô cùng tinh tế. Dưới con mắt của An, rừng núi U Minh hiện lên với vẻ hoang sơ, kì vĩ song cũng rất thơ mộng, trữ tình. Trên đường đi lấy mật, cậu luôn chăm chú, để ý khung cảnh xung quanh. Bằng cách sử dụng ngôi kể thứ nhất, bức tranh thiên nhiên rừng U Minh được thu vào đôi mắt hồn nhiên của An. Các đoạn văn miêu tả như những thước phim quay chậm vô cùng sống động, sắc nét. An đưa mắt quan sát ở trên cao với hình ảnh bầu trời "Ánh sáng trong vắt, hơi gợn một chút óng ánh trên những đầu hoa tràm rung rung, khiến ta nhìn cái gì cũng có cảm giác như nó là bao qua một lớp thủy tinh.". Cậu tiếp tục cảm nhận thiên nhiên bằng khứu giác, xúc giác, thị giác: "ăn xong, bấy giờ bóng nắng mới bắt đầu lên. Gió cũng bắt đầu thổi rao rao theo với khối mặt trời tròn đang tuôn ánh sáng vàng rực xuống mặt đất. Một làn hơi đất nhè nhẹ tỏa lên, phủ mờ những bụi cây cúc áo, rồi nhè nhẹ tan dần theo hơi ấm mặt trời.",... Màu sắc, đặc điểm của sự vật, hiện tượng được miêu tả chi tiết cho thấy sự nhạy cảm trong tâm hồn của nhân vật An.

Tiếp đến, An rất ham học hỏi, tìm hiểu mọi thứ xung quanh. Lần đầu tiên, An được theo tía nuôi vào rừng lấy mật. Trên quãng đường đi, An luôn nhớ lại những lời má nuôi kể về cách gác kèo ong như thế nào. Thậm chí, An đã có những so sánh giữa việc học trong sách với thực tiễn bên ngoài. Cậu nhận ra việc học trong sách giáo khoa chỉ có những khái niệm chung chung về loài ong, không giống như cách má nuôi bảo. Qua đoạn trích An nhớ lại những lời má nuôi kể, ta có thể thấy cậu đặt ra rất nhiều những câu hỏi thể hiện sự tò mò và mong muốn tìm hiểu thế giới xung quanh. Cuối cùng, cậu đã đúc kết ra được sự khác biệt trong cách "thuần hóa" ong rừng của người dân vùng U Minh so với những cách nuôi ong trên thế giới: "Không có nơi nào, xứ nào có kiểu tổ ong hình nhánh kèo như vùng U Minh này cả.".

Có thể thấy, nhà văn Đoàn Giỏi đã xây dựng thành công nhân vật An thông qua lời nói, hành động cụ thể kết hợp với ngôi kể thứ nhất. Qua nhân vật An, tác giả đã thể hiện tình yêu thiên nhiên, con người sâu sắc và ngợi ca tâm hồn trong sáng của trẻ thơ.

Cảm hứng trong bài thơ "Khi mùa mưa đến" là sự giao thoa tinh tế giữa tình yêu thiên nhiên và tâm trạng hoài niệm, sâu lắng của nhà thơ. Tác giả không chỉ tả thực những cảnh vật quen thuộc như tiếng mưa rơi, bầu trời u ám, hay những con đường ướt đẫm, mà còn thổi vào đó hơi thở của cảm xúc con người. Mùa mưa không chỉ là một hiện tượng tự nhiên mà trở thành chất xúc tác gợi nhắc những kỷ niệm xưa cũ, tạo nên một không gian nghệ thuật mang chút buồn man mác nhưng vô cùng thơ mộng. Qua đó, ta cảm nhận được một tâm hồn nhạy cảm, trân trọng những nét đẹp bình dị và sự trôi chảy của thời gian, khiến người đọc cũng lắng lại để cảm nhận sự dịu dàng của mùa mưa.

Ý thơ "Ta hoá phù sa mỗi bến chờ" thể hiện sự cống hiến, hy sinh âm thầm nhưng bền bỉ của con người Việt Nam dành cho quê hương, tương tự như phù sa vun đắp cho đất. Hình ảnh này biểu tượng cho tình yêu thương, nuôi dưỡng tình cảm (bến chờ) và đạo lý "uống nước nhớ nguồn," thể hiện tấm lòng gắn bó, sẵn sàng hoá thân vào đất mẹ.