Phạm Phương Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Nhân vật trữ tình: Người cháu.
Câu 2: Những câu thơ miêu tả dáng hình, trạng thái của "cái ngõ xoan nhà bà"
- Lối rất quanh co, đường vàng rơm rạ.
- Sáng nay rưng rức.
Câu 3: Biện pháp nhân hóa: Rau khúc ngả buồn.
- Ý nghĩa: Thiên nhiên như mang tâm trạng u buồn của con người, cảm giác trống vắng tiếc thương khi bà không còn nữa, câu thơ giàu hình ảnh, giàu giá trị biểu cảm,...
Câu 4: Ý nghĩa của 2 từ "chùng chình" được sử dụng trong đoạn thơ:
- Chùng chình: nấn ná, kéo dài thời gian dùng dằng, thiếu dứt khoát,...
- Trong đoạn thơ tác giả lí giải nhắc nhở về sự chùng chình của mỗi người do sa vào đám đông, cuộc vui, những cám dỗ của cuộc đời,... khiến ta dễ quên đi những điều giản dị, gần gũi, chân thực: Quên đi quá khứ của chính mình,...
Câu 5:
- Để tuổi trẻ trôi đi không nuối tiếc, trước hết mỗi người cần sống hết mình, dám ước mơ và kiên trì theo đuổi đam mê. Ta nên biết trân trọng thời gian, sử dụng nó để học tập, rèn luyện và trải nghiệm, thay vì lãng phí vào những điều vô nghĩa. Tuổi trẻ cũng là lúc cần cống hiến, chia sẻ, xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp và giúp ích cho cộng đồng. Quan trọng hơn, hãy giữ cho mình tinh thần lạc quan, biết đứng dậy sau thất bại và coi khó khăn là bài học. Khi sống có mục tiêu, có ý nghĩa và luôn hết mình, tuổi trẻ sẽ trở thành quãng thời gian đẹp đẽ, không gì phải hối tiếc.