Ngô Thị Thu Hằng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Có những con người cả đời chẳng làm được điều gì lớn lao, nhưng lại khiến ta day dứt mãi bởi cách họ âm thầm chịu đựng, thương yêu giữa cuộc đời khắc nghiệt. Ông giáo Thứ trong Sống mòn của Nam Cao là một người như thế. Giữa kiếp sống tù túng, nghèo đói, Thứ vẫn giữ trong mình một trái tim biết đau, biết thương, biết xót cho người thân và cho chính phận mình. Chỉ từ một bữa cơm đạm bạc, Nam Cao đã để người đọc nhìn thấy cả một tâm hồn nhân hậu và nỗi đau thấm thía của người trí thức bị đời vùi dập – điều làm nên giá trị nhân đạo sâu sắc cho trang văn hiện thực này. Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Thứ được thể hiện tinh tế qua từng cảm xúc nhỏ bé. Trước cảnh nghèo của gia đình, y trải qua sự bàng hoàng, xót xa rồi đến ân hận và tự dằn vặt. Giọt nước mắt “ứa ra”, “miếng cơm nghẹn lại” là biểu hiện của tình thương sâu nặng, của nỗi đau khi nhận ra sự hi sinh âm thầm của mẹ, vợ và các em. Thứ thấu hiểu sự bất công cay đắng của kiếp nghèo: kẻ chịu khổ mãi mãi vẫn phải khổ, còn những người đáng được hưởng lại chẳng được gì. Qua đó, hiện lên hình ảnh một người trí thức tuy nghèo khó nhưng vẫn giữ trọn nhân cách, lòng thương người và ý thức về lẽ sống. Bữa cơm nghẹn ngào của ông giáo Thứ không chỉ là nỗi khổ của một cá nhân, mà còn là tiếng thở dài cho cả một lớp người trí thức nghèo trong xã hội cũ – những con người sống lương thiện nhưng bị hoàn cảnh làm cho bế tắc, mòn mỏi. Dẫu cuộc sống đầy bóng tối, Thứ vẫn giữ được ngọn lửa của lòng nhân và ý thức về phẩm giá con người. Chính điều đó khiến nhân vật trở nên đáng quý, đáng thương, và khiến trang văn của Nam Cao mãi là một bản chứng nhân nhân đạo cho kiếp người sống mòn mà không hề tắt lịm niềm tin vào tình thương.
Câu 2:
Câu 1:
Có những con người cả đời chẳng làm được điều gì lớn lao, nhưng lại khiến ta day dứt mãi bởi cách họ âm thầm chịu đựng, thương yêu giữa cuộc đời khắc nghiệt. Ông giáo Thứ trong Sống mòn của Nam Cao là một người như thế. Giữa kiếp sống tù túng, nghèo đói, Thứ vẫn giữ trong mình một trái tim biết đau, biết thương, biết xót cho người thân và cho chính phận mình. Chỉ từ một bữa cơm đạm bạc, Nam Cao đã để người đọc nhìn thấy cả một tâm hồn nhân hậu và nỗi đau thấm thía của người trí thức bị đời vùi dập – điều làm nên giá trị nhân đạo sâu sắc cho trang văn hiện thực này. Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Thứ được thể hiện tinh tế qua từng cảm xúc nhỏ bé. Trước cảnh nghèo của gia đình, y trải qua sự bàng hoàng, xót xa rồi đến ân hận và tự dằn vặt. Giọt nước mắt “ứa ra”, “miếng cơm nghẹn lại” là biểu hiện của tình thương sâu nặng, của nỗi đau khi nhận ra sự hi sinh âm thầm của mẹ, vợ và các em. Thứ thấu hiểu sự bất công cay đắng của kiếp nghèo: kẻ chịu khổ mãi mãi vẫn phải khổ, còn những người đáng được hưởng lại chẳng được gì. Qua đó, hiện lên hình ảnh một người trí thức tuy nghèo khó nhưng vẫn giữ trọn nhân cách, lòng thương người và ý thức về lẽ sống. Bữa cơm nghẹn ngào của ông giáo Thứ không chỉ là nỗi khổ của một cá nhân, mà còn là tiếng thở dài cho cả một lớp người trí thức nghèo trong xã hội cũ – những con người sống lương thiện nhưng bị hoàn cảnh làm cho bế tắc, mòn mỏi. Dẫu cuộc sống đầy bóng tối, Thứ vẫn giữ được ngọn lửa của lòng nhân và ý thức về phẩm giá con người. Chính điều đó khiến nhân vật trở nên đáng quý, đáng thương, và khiến trang văn của Nam Cao mãi là một bản chứng nhân nhân đạo cho kiếp người sống mòn mà không hề tắt lịm niềm tin vào tình thương.
Câu 2: