Trần Đức Tuyến
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Ngôi kể của văn bản:
Ngôi kể thứ ba. (Dù có sự xuất hiện của nhân vật "tôi" trong ý nghĩ, nhưng người kể chuyện đứng ngoài quan sát và gọi nhân vật là "cô", "bố", "mẹ").
Câu 2. Điểm nhìn trong đoạn trích:
Điểm nhìn chủ yếu đặt vào nhân vật Chi-hon (người con gái thứ ba). Người kể chuyện len lỏi vào dòng tâm tư, hồi ức và nỗi ân hận của cô để dẫn dắt câu chuyện.
Câu 3. Biện pháp nghệ thuật và tác dụng:
Biện pháp: Đối lập (tương phản).
Chi tiết: Trong khi người mẹ bị lạc giữa đám đông hỗn loạn ở ga tàu điện ngầm Seoul thì cô con gái đang ở Bắc Kinh, Trung Quốc tham dự triển lãm sách và cầm trên tay bản dịch cuốn sách của chính mình.
Tác dụng: * Làm nổi bật sự xa cách cả về địa lý lẫn sự khác biệt trong thế giới của hai mẹ con.
Nhấn mạnh nỗi đau xót, sự vô tâm vô hình của người con khi mải mê với thành công riêng mà quên mất sự an nguy của mẹ.
Tăng sức gợi cảm, khơi gợi niềm đồng cảm và day dứt nơi người đọc.
Câu 4. Phẩm chất của người mẹ qua lời kể của con gái:
Tần tảo, giản dị và hy sinh: Hình ảnh người mẹ với "chiếc khăn cũ kỹ lem nhem" đối lập với chiếc váy mới.
Yêu thương con hết mực: Luôn dành những thứ tốt đẹp nhất cho con (chọn váy cho con) và hy sinh sở thích, mong muốn cá nhân của mình ("mẹ thì không mặc được").
Cam chịu và lặng lẽ: Mẹ luôn đứng sau sự thành công của các con, ít khi đòi hỏi hay than vãn về tình trạng bản thân.
Câu 5
Sự vô tâm đôi khi là con dao sắc lẹm cứa vào lòng những người thân yêu nhất mà ta không hề hay biết. Những hành động nhỏ như một lời từ chối mặc thử chiếc váy mẹ chọn hay sự phó mặc để bố mẹ già tự xoay xở giữa nhà ga đông đúc có thể tạo nên những vết thương lòng sâu sắc. Chúng ta thường mải mê theo đuổi những giá trị xa xôi, những ánh hào quang bên ngoài mà quên mất rằng thời gian bên cha mẹ là hữu hạn. Một sự hững hờ hôm nay có thể trở thành nỗi ân hận khôn nguôi của cả một đời khi người thân không còn bên cạnh để ta nói lời xin lỗi. Vì thế, hãy trân trọng từng khoảnh khắc và dành sự quan tâm chân thành nhất cho gia đình trước khi quá muộn.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính:
Tự sự (kể lại những kỷ niệm và sự việc diễn ra giữa cậu bé Ngạn và bà nội).
Câu 2. Mục đích cậu bé Ngạn chạy sang nhà bà:
Cậu bé chạy sang nhà bà để tìm nơi trú ẩn/trốn tránh những trận đòn roi trừng phạt của ba mỗi khi phạm lỗi.
Câu 3. Tác dụng của dấu ba chấm trong câu văn:
Biểu thị sự ngập ngừng, ngập ngừng hoặc một quãng nghỉ trong dòng hồi tưởng của nhân vật "tôi".
Đồng thời tạo điểm nhấn, cho thấy sự giới hạn trong các mối quan hệ xã hội của cậu bé lúc bấy giờ (chỉ quanh quẩn bên người thân).
Câu 4. Nhân vật người bà là người như thế nào?
Yêu thương cháu hết mực: Luôn sẵn sàng che chở, bảo vệ cháu trước sự nghiêm khắc của người cha.
Dịu dàng và tâm lý: Biết cách trấn an cháu, kể chuyện và vỗ về cho cháu ngủ. Là điểm tựa tinh thần vững chắc: Hình ảnh bà hiện lên rất bình dị, hiền hậu (nhai trầu, quạt mo cau), mang lại cảm giác an yên cho nhân vật "tôi".
Câu 5
Gia đình chính là bến đỗ bình yên nhất, nơi che chở và vỗ về tâm hồn mỗi con người trước những sóng gió của cuộc đời. Qua hình ảnh người bà dịu dàng trong văn bản, ta thấy gia đình không chỉ là nơi cung cấp sự an toàn về thể xác mà còn là nguồn sữa nuôi dưỡng thế giới nội tâm thêm phong phú. Những lời thủ thỉ, những cái gãi lưng hay sự bảo vệ âm thầm của người thân chính là sợi dây gắn kết, tạo nên sức mạnh tinh thần lớn lao giúp chúng ta vượt qua mọi nỗi sợ hãi. Một gia đình hạnh phúc là nền tảng vững chắc để hình thành nên những nhân cách nhân hậu, biết yêu thương và sẻ chia. Dù đi đâu hay trưởng thành đến mức nào, ký ức về hơi ấm của gia đình vẫn mãi là điểm tựa thiêng liêng để mỗi người tìm về khi mỏi mệt. Vì vậy, chúng ta cần biết trân trọng và bồi đắp tình cảm với những người thân yêu khi còn có thể.