Khổng Thị Anh Thư
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Thể thơ tự do
Câu 2: Những từ ngữ, hình ảnh gắn liền với tuổi thơ và người mẹ được tác giả nhắc đến trong khổ thứ nhất: Cánh võng mẹ đưa, câu dân ca, bát cơm trắng, tay mẹ xới, nắng mưa, hạt ngọc.
Câu 3:
Về nội dung: Nhấn mạnh hình bóng quê hương đã in sâu, khắc vào tâm hồn của nhân vật trữ tình. Qua đó, câu thơ thể hiện nỗi nhớ quê hương tha thiết, không mờ phai dù nhân vật đã đi xa nhiều năm, khẳng định tình cảm bền chặt, không gì có thể thay thế được.
Về nghệ thuật: Tạo âm hưởng mạnh mẽ, dứt khoát cho lời thơ, tăng sức gợi hình gợi cảm.
Câu 5:
Hai Ngữ liệu đều có điểm tương đồng là cùng nói về giá trị của hạt gạo, bát cơm và nhắc nhở con người biết trân trọng thành quả lao động. Bát cơm tuy giản dị nhưng kết tinh từ nắng mưa, mồ hôi, vất vả, đắng cay của người lao động.
Đều đề cao biết ơn, nhắc nhở con người phải có thái độ trân trọng những giá trị bình dị nhưng thiêng liêng.
Câu 1: Bài Làm
'' Cho tôi một mảnh hồn xóm nhỏ '' của nhà thơ Nguyễn Đăng Độ đã khắc họa một cách chân thực và sâu sắc mạch
và cảm xúc bồi hồi, xúc động cùng tình yêu quê hương tha thiết của nhân vật '' tôi '' khi trở về cội nguồn.
Trước hết, cảm xúc ấy bắt đầu bằng sự xúc động bồi hồi và niềm hoài niệm sâu lắng khi nhân vật ''tôi'' được đắm mình vào những ký ức tuổi thơ thân thương. Trở về sau những năm tháng bôn ba, đối diện với "cánh võng mẹ đưa", nghe lại "câu dân ca êm đềm" và đón nhận "bát cơm trắng đầu mùa tay mẹ xới", nhân vật trữ tình không khỏi nghẹn ngào. Những hình ảnh giản dị ấy bỗng trở thành biểu tượng tinh thần thiêng liêng, kết tinh cả tình mẫu tử lẫn bao nhọc nhằn, nắng mưa của đời mẹ.
Cuối cùng, đoạn thơ khép lại bằng sự thăng hoa của tình yêu quê hương kiên định, máu thịt và vĩnh cửu. Biện pháp tu từ đảo ngữ "Tạc trong tôi bóng hình xóm nhỏ" kết hợp cùng các từ ngữ gợi cảm xúc mãnh liệt như "huyết quản rần rật", "trái tim hóa vào sông nước" đã nhấn mạnh sự gắn kết không thể tách rời giữa cái tôi cá nhân với mảnh đất cội nguồn. Quê hương lúc này không còn là một khái niệm trừu tượng, mà đã hòa quyện vào từng dòng máu, nhịp đập cơ thể.
Câu 1: Bài Làm
Văn Bản "Trước khi đi học về, hãy để quên một thứ gì đó" của Nguyễn Ngọc Thuần gây ấn tượng với người đọc nhờ những nét nghệ thuật đặc sắc và đầy cảm xúc. Trước hết, giọng văn nhẹ nhàng, trong trẻo và giàu chất thơ đã gợi ra một thế giới tuổi thơ hồn nhiên, đáng yêu. Tác giả kể chuyện bằng cách thủ thỉ, tâm tình như đang trò chuyện với chính mình hoặc với một người bạn thân, khiên câu chuyện trở nên gần gũi, ấm áp. Đặc biệt, hình ảnh "để quên một thứ gì đó" không chỉ là hành động vô tình mà còn là cách tác giả gửi gắm một ẩn dụ đẹp- những bài học, những kỉ niệm nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa của tuổi học trò. Ngoài ra, tác phẩm còn sử dụng nhiều hình ảnh quen thuộc như sân trường, cặp sách, bụi phấn... giúp người đọc dễ dàng hình dung và đồng cảm. Nhờ
Câu 1: Ngôi kể thứ nhất, nhân vật xưng "tôi"
Câu 2: Câu có thành phần phụ chú " Tôi - Người lạ mặt - có mó quà nhỏ tặng người đến sớm"
Câu 3: "Điều bí mật" không đơn thuần là việc tìm ra ai là người để kẹo trên bàn cô giáo mà chính là giá trị của sự cho đi vô điều kiện. Khi món quà được gửi đi mà không cần người khác biết đến, nó khiến mọi người cảm nhận được tình yêu thương chân thành và trở nên gắn bó với nhau hơn.
Câu 4: " Để quên một cái gì đó" thực chất là để lại một món quà nhỏ, một niềm vui hay một sự bất ngờ cho người khác. Sau khi cảm nhận được niềm vui từ "người lạ mặt", nhân vật "tôi" mong muốn mọi người cũng sẽ trở thành những "người lạ mặt" biết âm thầm quan tâm, sẻ chia và lan tỏa yêu thương đến nhau.