Hoang Minh Hieu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoang Minh Hieu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính

Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là nghị luận. Người viết đưa ra các luận điểm, luận cứ và phân tích để làm rõ vấn đề.

Câu 2: Nhân vật hiện thân cho tình yêu tiếng nói dân tộc

Nhân vật Hắc-men trong truyện "Buổi học cuối cùng" được người viết xem là hiện thân cho tình yêu tiếng nói dân tộc. Ông là một người thầy giáo hết lòng vì học trò, cố gắng truyền thụ cho các em những kiến thức quý báu về tiếng mẹ đẻ trong bối cảnh quê hương bị chiếm đóng.

Câu 3: Vấn đề bàn luận và mối liên hệ của nhan đề

  • Vấn đề bàn luận: Văn bản bàn luận về tầm quan trọng của tiếng nói dân tộc, coi đó là biểu tượng của quê hương, là yếu tố quan trọng để giữ gìn bản sắc văn hóa và tinh thần dân tộc. Bài phân tích nhấn mạnh việc mất đi tiếng nói là mất đi quê hương, mất đi sự gắn kết cộng đồng và bản sắc riêng.
  • Mối liên hệ của nhan đề: Nhan đề "Buổi học cuối cùng: Tiếng nói dân tộc là hiện thân quê hương" liên kết chặt chẽ với vấn đề bàn luận. "Buổi học cuối cùng" là bối cảnh của câu chuyện, nơi tình yêu tiếng mẹ đẻ được khơi dậy mạnh mẽ nhất. Phần sau của nhan đề đã khái quát trực tiếp chủ đề cốt lõi mà tác giả muốn truyền tải: tiếng nói dân tộc chính là biểu tượng, là hiện thân của quê hương. Khi tiếng mẹ đẻ bị cấm, cũng là lúc người dân mất đi một phần quan trọng của quê hương mình.

Câu 4: Bằng chứng và tác dụng

Người viết sử dụng các bằng chứng từ tác phẩm "Buổi học cuối cùng" để làm rõ vấn đề:

  1. Bằng chứng: Lời tuyên bố của thầy Hắc-men khi bắt đầu buổi học cuối cùng: "Các con thân mến! Đây là buổi học cuối cùng của thầy. Lệnh từ Béc-lin đã yêu cầu thầy giáo tiếng Đức thay thế cho thầy..." và lời thầy Hắc-men nói thêm: "...tiếng Pháp là ngôn ngữ đẹp nhất, trong sáng nhất, vững bền nhất, là ngôn ngữ của nước Pháp... đừng bao giờ quên nó, vì khi một dân tộc bị nô lệ, chừng nào họ còn giữ được tiếng nói của mình thì họ vẫn giữ được chìa khóa của nhà tù của họ."
    • Tác dụng: Bằng chứng này cho thấy hoàn cảnh lịch sử éo le khi tiếng mẹ đẻ bị cấm đoán. Lời nói của thầy Hắc-men khẳng định tiếng Pháp không chỉ là một ngôn ngữ mà còn là biểu tượng của tự do, là sức mạnh để chống lại sự nô lệ và giữ gìn bản sắc dân tộc. Nó nhấn mạnh ý nghĩa thiêng liêng và tầm quan trọng sống còn của tiếng nói quê hương.
  2. Bằng chứng: Thái độ của các học trò, đặc biệt là cậu bé Phrăng, từ thái độ thờ ơ, chán ghét giờ đây lại chăm chú lắng nghe, cố gắng hiểu bài. Toàn thể lớp học im phăng phắc, ai nấy đều cố gắng tiếp thu từng lời giảng của thầy. Cuối buổi học, Phrăng viết lên bảng dòng chữ lớn "Nước Pháp muôn năm!" (Vive la France!).
    • Tác dụng: Bằng chứng này minh chứng cho sự thức tỉnh của các học trò về giá trị của tiếng mẹ đẻ và tình yêu quê hương khi đứng trước nguy cơ mất mát. Thái độ nghiêm túc, say mê học tập thể hiện sự trân trọng đối với tiếng nói dân tộc. Hành động viết khẩu hiệu cuối buổi học là biểu hiện cao đẹp của lòng yêu nước, yêu tiếng nói dân tộc mà thầy Hắc-men đã gieo mầm.

Câu 5: Bài học về ngôn ngữ dân tộc và suy nghĩ cá nhân

Qua "Buổi học cuối cùng", An-phông-xơ Đô-đê muốn gửi gắm bài học sâu sắc rằng ngôn ngữ dân tộc là một phần cốt lõi của bản sắc, là sợi dây gắn kết chúng ta với quê hương, cội nguồn và lịch sử. Việc giữ gìn và phát huy tiếng nói dân tộc là trách nhiệm của mỗi công dân, là cách để bảo vệ sự tồn tại và phát triển của dân tộc mình trước mọi biến động.

Theo em, bài học này vô cùng quý giá. Ngôn ngữ không chỉ là phương tiện giao tiếp mà còn là kho tàng văn hóa, là linh hồn của dân tộc. Trong thời đại hội nhập, việc học hỏi ngôn ngữ quốc tế là cần thiết, nhưng tuyệt đối không được lãng quên hay xem nhẹ tiếng mẹ đẻ. Chúng ta cần yêu quý, học tập và gìn giữ tiếng Việt như một báu vật, xem đó là niềm tự hào và là minh chứng cho sự trường tồn của dân tộc Việt Nam.

Khi con ra biển rộng, tức là khi con bước vào thế giới rộng lớn, đầy thử thách và khó khăn, thì lời ru của mẹ vẫn hiện hữu, trở thành một không gian bao la, ấm áp và che chở. Lời ru không chỉ là âm thanh mà còn là tình yêu, sự bảo bọcniềm an ủi mà mẹ dành cho con. Hình ảnh "mênh mông" gợi lên cảm giác về sự bao la của tình mẹ, như biển cả, luôn hiện diện và sẵn sàng đón nhận con trong mọi hoàn cảnh.

Từ đó, chúng ta có thể hiểu rằng tình mẹ là nguồn động lực, là chỗ dựa vững chắc cho mỗi người trong hành trình trưởng thành. Dù có đi xa đến đâu, con vẫn mang theo bên mình những kỷ niệm, giá trịbài học từ mẹ, giúp con vững vàng hơn trong cuộc sống. Tình mẹ không chỉ là sự chăm sóc, mà còn là sự khích lệ để con dám bước ra thế giới, khám phá và trưởng thành.

Bài văn "Hai mẹ con" kể về cuộc sống vất vả của một cô bé và mẹ của cô. Họ sống trong một túp lều và phải làm lụng chăm chỉ để đủ ăn. Một ngày, người mẹ bị bệnh nặng, cô bé đã chăm sóc mẹ nhưng bệnh tình không thuyên giảm. Cô quyết định đi tìm thầy thuốc giỏi để chữa bệnh cho mẹ, mặc dù lo lắng về số tiền mang theo không đủ để trả tiền thuốc. Câu chuyện thể hiện tình cảm yêu thương, sự hiếu thảo của cô bé đối với mẹ và những khó khăn mà họ phải đối mặt trong cuộc sống.

  • Diện tích cánh đồng 1 là khoảng 108.89 ha
  • Diện tích cánh đồng 2 là khoảng 163.33 ha
  • Diện tích cánh đồng 3 là khoảng 217.78 ha

hôm nay nóng hơn hôm qua