Hà Đức Quang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hà Đức Quang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm

Trong cuộc sống, em đã được ngắm nhìn nhiều cảnh đẹp, nhưng cảnh hoàng hôn trên cánh đồng quê em luôn để lại trong lòng em những ấn tượng sâu sắc nhất.

Chiều xuống, mặt trời dần ngả về phía núi xa, ánh nắng vàng như mật rót xuống khắp không gian. Cả cánh đồng lúa bạt ngàn khoác lên mình chiếc áo vàng óng ánh, lung linh trong làn gió nhẹ. Gió chiều thổi qua làm những bông lúa cúi đầu rì rào như thì thầm những câu chuyện ngày mùa. Xa xa, đàn cò trắng chao liệng, điểm xuyết giữa nền trời đang chuyển dần từ vàng sang cam rực rỡ.

Trên con đường làng nhỏ, vài bác nông dân đang thong thả dắt trâu về chuồng, tiếng sáo diều ngân nga vang vọng khắp không trung. Mùi rơm mới, mùi đất sau cơn nắng chiều quyện vào nhau tạo nên một hương vị thật quen thuộc, thân thương. Em đứng lặng nhìn cảnh vật, lòng bỗng thấy yên bình và hạnh phúc lạ.

Cảnh hoàng hôn trên cánh đồng quê không chỉ đẹp bởi màu sắc mà còn bởi cảm giác ấm áp, bình dị mà nó mang lại. Mỗi lần nhớ lại, em lại thấy lòng mình dịu lại, như được trở về với vòng tay yêu thương của quê hương.

Câu7:

Danh từ: Sông, núi

Động từ: Nghiêng, thẳng

Tính từ: Đẹp, cam vàng

Bài làm

Quê em ở Phú Thọ – vùng đất Tổ linh thiêng, nơi cội nguồn của dân tộc Việt Nam. Từ nhỏ, em đã lớn lên giữa những đồi chè xanh ngắt, những dòng sông hiền hòa và những con người thật thà, chất phác. Dù đi đâu, hình ảnh quê hương ấy vẫn luôn ở trong tim em.

Mỗi buổi sáng, Phú Thọ như bừng tỉnh trong làn sương mờ ảo. Mặt trời từ từ nhô lên sau rặng núi, ánh nắng sớm chiếu xuống làm những giọt sương trên lá chè long lanh như ngọc. Trên cánh đồng, lúa xanh rì rào theo gió, mùi hương đồng nội lan tỏa khắp không gian. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng gà gáy vang xa tạo nên khung cảnh yên bình và rộn rã.

Buổi trưa, nắng trải vàng trên những đồi chè bát ngát. Gió nhẹ thổi làm những tán chè khẽ lay, tạo nên sóng xanh nối tiếp sóng xanh. Xa xa, người dân cần mẫn hái chè, tiếng cười nói vang vọng giữa núi rừng. Dòng sông Lô lấp lánh ánh nắng, uốn lượn quanh làng như dải lụa mềm. Tất cả hòa quyện thành bức tranh quê tươi đẹp, giản dị mà nên thơ.

Khi chiều xuống, mặt trời khuất dần sau rặng núi, cả không gian chìm trong ánh hoàng hôn đỏ rực. Khói bếp từ những mái nhà bay lên, tỏa ra hương thơm của bữa cơm gia đình. Tiếng trâu bò trở về chuồng, tiếng gọi nhau í ới vang lên khắp nẻo đường khiến lòng người thêm ấm áp.

Em yêu quê hương Phú Thọ của mình – nơi đã nuôi dưỡng em khôn lớn, nơi có thiên nhiên tươi đẹp và con người hiền hậu. Mai này dù đi xa, em vẫn luôn nhớ mãi những đồi chè xanh, dòng sông Lô hiền hòa và khung cảnh bình dị, thân thương của quê hương.





  • Câu 7. Từ “chao liệng” có nghĩa là bay lượn, nghiêng qua nghiêng lại trên không trung một cách nhẹ nhàng. → Từ này gợi tả dáng bay uyển chuyển, mềm mại và đẹp mắt của những cánh diều trên bầu trời cao.
    • Câu 8. Đại từ “mình” được dùng để chỉ người nói (ngôi thứ nhất). → Tác dụng: Thể hiện tình cảm thân mật, chân thành của người nói và sự hối lỗi, tự nhận lỗi về mình.

      Câu 9. Sáng hôm sau, tôi mang giấy màu và tre đến giúp cậu bé làm lại chiếc diều. Khi diều bay lên, chúng tôi cùng cười thật tươi. Tôi hiểu rằng, chia sẻ niềm vui với người khác mới là hạnh phúc thật sự.

  • Câu 7. Từ “chao liệng” có nghĩa là bay lượn, nghiêng qua nghiêng lại trên không trung một cách nhẹ nhàng. → Từ này gợi tả dáng bay uyển chuyển, mềm mại và đẹp mắt của những cánh diều trên bầu trời cao.
    • Câu 8. Đại từ “mình” được dùng để chỉ người nói (ngôi thứ nhất). → Tác dụng: Thể hiện tình cảm thân mật, chân thành của người nói và sự hối lỗi, tự nhận lỗi về mình.

      Câu 9. Sáng hôm sau, tôi mang giấy màu và tre đến giúp cậu bé làm lại chiếc diều. Khi diều bay lên, chúng tôi cùng cười thật tươi. Tôi hiểu rằng, chia sẻ niềm vui với người khác mới là hạnh phúc thật sự.