Chế Thái Bảo Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 9 (1 điểm)
Câu văn:
“Cuối năm lớp chín, tôi học bù đầu, người xanh như tàu lá.”
- Biện pháp tu từ: So sánh
- Dấu hiệu: có từ “như”
- So sánh: người xanh với tàu lá
Tác dụng:
Làm nổi bật hình ảnh nhân vật tôi gầy yếu, xanh xao vì học quá nhiều, từ đó thể hiện sự vất vả, cố gắng trong học tập và giúp câu văn sinh động, gợi hình hơn.
Câu 10 (1 điểm)
(Đoạn văn 5–7 câu)
Qua nhân vật tôi trong văn bản, em thấy con người trong cuộc sống hiện nay cần có đức tính chăm chỉ và kiên trì. Nhân vật tôi tuy học chậm nhưng vẫn cố gắng học ngày học đêm để đạt kết quả tốt. Điều đó cho thấy muốn thành công thì phải biết nỗ lực và không bỏ cuộc. Ngoài ra, nhân vật còn là người hiếu thảo, luôn cố gắng ăn hết tô canh bí đỏ để mẹ vui lòng. Trong cuộc sống ngày nay, mỗi người cần vừa cố gắng học tập, vừa biết yêu thương và quan tâm đến gia đình. Khi có ý chí và tình cảm tốt đẹp, chúng ta sẽ dễ dàng vượt qua khó khăn và trưởng thành hơn.
Câu 9 (1 điểm)
Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu:
“…tiếng ho của ông ngày càng khô và rời rạc như lời kêu cứu.”
- Biện pháp tu từ: So sánh
- Dấu hiệu: có từ “như”
- So sánh: tiếng ho của ông với lời kêu cứu
Tác dụng:
Làm nổi bật tiếng ho của ông rất yếu, khô, rời rạc, gợi cảm giác ông đang mệt và cần được quan tâm, qua đó thể hiện sự lo lắng, thương ông của Dung.
Câu 10 (1 điểm)
Viết đoạn văn 5–7 câu
Trong gia đình có thể có khoảng cách thế hệ vì mỗi người có suy nghĩ và thói quen khác nhau. Để gắn kết gia đình và rút ngắn khoảng cách thế hệ trong ngôi nhà, em sẽ dành nhiều thời gian trò chuyện với ông bà, cha mẹ hơn. Em sẽ lắng nghe và tôn trọng những lời khuyên của người lớn, đồng thời chia sẻ suy nghĩ của mình một cách nhẹ nhàng. Ngoài ra, em sẽ cùng mọi người làm việc nhà, ăn cơm chung và tham gia các hoạt động gia đình. Khi mọi người quan tâm đến nhau nhiều hơn thì sự khác biệt sẽ dần được xóa bỏ. Nhờ vậy, gia đình sẽ trở nên ấm áp và gần gũi hơn.
Câu 9 (1 điểm)
Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu:
“…tiếng ho của ông ngày càng khô và rời rạc như lời kêu cứu.”
- Biện pháp tu từ: So sánh
- Dấu hiệu: có từ “như”
- So sánh: tiếng ho của ông với lời kêu cứu
Tác dụng:
Làm nổi bật tiếng ho của ông rất yếu, khô, rời rạc, gợi cảm giác ông đang mệt và cần được quan tâm, qua đó thể hiện sự lo lắng, thương ông của Dung.
Câu 10 (1 điểm)
Viết đoạn văn 5–7 câu
Trong gia đình có thể có khoảng cách thế hệ vì mỗi người có suy nghĩ và thói quen khác nhau. Để gắn kết gia đình và rút ngắn khoảng cách thế hệ trong ngôi nhà, em sẽ dành nhiều thời gian trò chuyện với ông bà, cha mẹ hơn. Em sẽ lắng nghe và tôn trọng những lời khuyên của người lớn, đồng thời chia sẻ suy nghĩ của mình một cách nhẹ nhàng. Ngoài ra, em sẽ cùng mọi người làm việc nhà, ăn cơm chung và tham gia các hoạt động gia đình. Khi mọi người quan tâm đến nhau nhiều hơn thì sự khác biệt sẽ dần được xóa bỏ. Nhờ vậy, gia đình sẽ trở nên ấm áp và gần gũi hơn.
Câu 1 (Đoạn văn khoảng 150 chữ)
Bài thơ Đồng chí của Chính Hữu đã khắc họa hình ảnh người lính thời kháng chiến thật giản dị mà cảm động. Họ là những người nông dân xuất thân từ những miền quê nghèo khó, “nước mặn đồng chua”, “đất cày lên sỏi đá”, nhưng cùng chung lý tưởng nên đã trở thành đồng chí của nhau. Trong chiến tranh gian khổ, họ cùng chia sẻ mọi thiếu thốn: áo rách, quần vá, chân không giày, những cơn sốt rét giữa rừng. Chính hoàn cảnh ấy đã làm cho tình đồng chí trở nên gắn bó, sâu nặng. Hình ảnh “thương nhau tay nắm lấy bàn tay” khiến em rất xúc động, vì đó là sự động viên thầm lặng nhưng đầy sức mạnh. Đặc biệt, hình ảnh “đầu súng trăng treo” vừa hiện thực vừa lãng mạn, làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của người lính. Qua bài thơ, em càng thêm kính trọng và biết ơn những người lính đã hy sinh vì Tổ quốc.
Câu 2 (Bài văn)
Mỗi dịp nghỉ hè đều mang lại cho em nhiều kỷ niệm đáng nhớ, nhưng trải nghiệm khiến em nhớ nhất là chuyến về quê ngoại vào mùa hè năm ngoái. Đó là lần đầu tiên em được sống gần gũi với thiên nhiên và cảm nhận rõ ràng cuộc sống ở nông thôn.
Quê ngoại em ở một vùng quê yên bình, có cánh đồng lúa xanh mướt và con sông nhỏ chảy quanh làng. Mỗi buổi sáng, em thức dậy rất sớm để theo ông ra đồng. Không khí buổi sớm trong lành, mát mẻ, khác hẳn với sự ồn ào của thành phố. Em được ông chỉ cho cách nhổ cỏ, tưới nước cho ruộng rau. Dù công việc khá mệt nhưng em cảm thấy rất vui vì được tự tay làm những việc trước đây chỉ thấy trên tivi.
Buổi chiều, em cùng các anh chị họ ra sông thả diều và bắt cá nhỏ. Tiếng cười nói vang cả bờ sông. Khi hoàng hôn buông xuống, cả gia đình lại quây quần ăn cơm, nghe ông bà kể chuyện ngày xưa. Những khoảnh khắc giản dị ấy khiến em cảm thấy vô cùng ấm áp.
Kỳ nghỉ hè ấy đã cho em nhiều trải nghiệm mới mẻ và giúp em hiểu hơn về cuộc sống lao động của người nông dân. Đó sẽ mãi là một kỷ niệm đẹp mà em không bao giờ quên.
Câu 1.
Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất. Người kể chuyện xưng “tôi” và trực tiếp kể lại những điều mình nhìn thấy, cảm nhận.
Câu 2.
Một lời của nhân vật trong văn bản:
- Người đàn bà kêu lên: “Ông ấy chết rồi, chết rồi!”.
(hoặc có thể nêu các lời khác như: “Cái gì thế?”, “Không, không, ông ấy không chết.”…)
Câu 3.
- Franti: Trước cảnh người thợ nề bị tai nạn rất thương tâm, Franti vẫn cười, tỏ ra lạnh lùng, vô cảm và độc ác.
- Nhân vật “tôi”: Cảm thấy sợ hãi, thương xót, nghĩ đến bố mình và những người lao động đang gặp nguy hiểm.
Suy nghĩ:
Franti là người thiếu lòng nhân ái, không biết cảm thông với nỗi đau của người khác. Ngược lại, nhân vật “tôi” là người có tấm lòng nhân hậu, biết suy nghĩ và biết thương người. Qua đó ta thấy cần sống nhân ái, biết chia sẻ với những khó khăn và đau khổ của người khác.
Câu 4.
Câu văn sử dụng biện pháp tu từ so sánh: “run run như cầy sấy”.
Tác dụng:
- Làm nổi bật trạng thái run rẩy, hoảng sợ tột độ của cậu bé thợ nề.
- Giúp người đọc hình dung rõ cảm xúc lo lắng, bất an của cậu khi nghĩ đến người bố đang làm việc nguy hiểm.
- Làm câu văn sinh động và tăng sức gợi cảm.
Câu 5. (Khoảng 5–7 dòng)
Qua câu chuyện, tác giả muốn nhắn nhủ rằng chúng ta phải biết yêu thương và cảm thông với những người lao động, đặc biệt là những người gặp tai nạn, bất hạnh trong cuộc sống. Mỗi người cần có lòng nhân ái và sự tôn trọng đối với nỗi đau của người khác, không được thờ ơ hay cười cợt trước sự đau khổ của họ. Đồng thời, câu chuyện cũng nhắc nhở chúng ta trân trọng công sức và sự vất vả của cha mẹ, những người ngày ngày lao động để nuôi sống gia đình. Một trái tim biết đồng cảm sẽ làm cho xã hội trở nên ấm áp và tốt đẹp hơn
Câu 1
Bài thơ “Con từ đâu đến vậy?” của Rabindranath Tagore gợi cho em nhiều cảm xúc ấm áp về tình mẫu tử. Qua cuộc trò chuyện hồn nhiên của em bé và lời đáp dịu dàng của người mẹ, em cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho con. Người mẹ không trả lời bằng những lời giải thích khô khan mà bằng những hình ảnh rất đẹp và giàu cảm xúc, như thể đứa con đã được ấp ủ từ rất lâu trong trái tim của mẹ. Điều đó khiến em hiểu rằng mỗi đứa con sinh ra đều là món quà quý giá đối với cha mẹ. Bài thơ nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, giống như một khúc ru ngọt ngào về tình mẹ. Đọc xong bài thơ, em càng thêm yêu thương và biết ơn mẹ, người luôn âm thầm hi sinh và che chở cho em mỗi ngày.
Câu 2
Trong quãng đời học sinh, em có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ với thầy cô và bạn bè. Nhưng kỉ niệm khiến em nhớ mãi là chuyến dã ngoại cùng lớp vào cuối năm học.
Hôm đó, cả lớp em cùng cô giáo chủ nhiệm đi tham quan công viên. Từ sáng sớm, ai cũng háo hức và vui vẻ. Khi đến nơi, chúng em được tham gia nhiều trò chơi như kéo co, nhảy bao bố và tìm kho báu. Tiếng cười nói vang lên khắp nơi, khiến không khí vô cùng sôi động.
Ấn tượng nhất với em là lúc cả lớp cùng tham gia trò kéo co. Ban đầu đội em bị thua vì chưa phối hợp tốt. Cô giáo đã động viên chúng em cố gắng, nhắc mọi người phải cùng hô nhịp và kéo thật đều. Nhờ vậy, lần thi sau đội em đã chiến thắng. Khi đó, cả nhóm vui sướng ôm nhau reo hò, còn cô giáo thì mỉm cười rất tự hào.
Chuyến dã ngoại tuy đã qua nhưng để lại trong em nhiều kỉ niệm đẹp. Em không chỉ cảm nhận được niềm vui khi ở bên bạn bè mà còn thấy rõ sự quan tâm và động viên của cô giáo. Đó sẽ luôn là một trải nghiệm đáng nhớ trong những năm tháng học sinh của em.
Câu 1.
Bài thơ “Con từ đâu đến vậy?” được viết theo thể thơ tự do (không bị ràng buộc chặt chẽ về số chữ, số câu hay vần).
Câu 2.
Em bé đã hỏi mẹ: “Con từ đâu đến vậy? Mẹ đã nhặt được con ở tận nơi nào?”
→ Tức là em tò mò muốn biết nguồn gốc mình từ đâu mà có.
Câu 3.
Người mẹ trả lời con trong trạng thái “nửa cười, nửa khóc” vì:
- Cười vì hạnh phúc, yêu thương khi nghĩ về sự ra đời của con.
- Khóc vì xúc động trước điều kỳ diệu của việc làm mẹ và tình yêu dành cho con.
→ Thể hiện niềm vui, sự xúc động sâu sắc của tình mẫu tử.
Câu 4.
Hình ảnh “con được giấu kín trong lòng mẹ” mang ý nghĩa:
- Chỉ đứa con được hình thành và lớn lên trong bụng mẹ.
- Thể hiện con là một phần máu thịt, là ước mơ và khát vọng của mẹ.
- Nhấn mạnh sự gắn bó thiêng liêng và sâu sắc giữa mẹ và con ngay từ khi con chưa chào đời.
Câu 5. (5–7 dòng)
Từ văn bản, em thấy tình mẫu tử là một tình cảm vô cùng thiêng liêng và mạnh mẽ. Người mẹ luôn yêu thương, che chở và dành cho con những điều tốt đẹp nhất. Con không chỉ là máu thịt của mẹ mà còn là niềm hy vọng, niềm hạnh phúc lớn lao trong cuộc đời mẹ. Tình mẹ khiến người mẹ có thể hi sinh tất cả để bảo vệ con. Vì vậy, mỗi người con cần biết trân trọng, yêu thương và biết ơn mẹ. Đó là cách để đáp lại tình yêu bao la mà mẹ đã dành cho mình.
Bài văn: Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của bản thân
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng nhớ giúp ta trưởng thành hơn. Đối với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần đầu tiên em tự đi máy bay.Hôm đó, em cùng gia đình ra sân bay để chuẩn bị cho chuyến đi. Khi bước vào sân bay, em cảm thấy rất hồi hộp vì mọi thứ đều rất rộng lớn và đông người. Sau khi làm thủ tục và chờ đến giờ bay, em được bước lên máy bay. Khi máy bay bắt đầu cất cánh, tim em đập rất nhanh, vừa hơi lo lắng vừa vô cùng háo hức. Nhìn qua cửa sổ, em thấy thành phố nhỏ dần và những đám mây trắng trôi bồng bềnh như những chiếc kẹo bông trên bầu trời.Trong suốt chuyến bay, em được tiếp viên phục vụ nước uống và ngắm nhìn khung cảnh tuyệt đẹp từ trên cao. Trải nghiệm đó khiến em cảm thấy rất thích thú và mở mang thêm hiểu biết về thế giới xung quanh.Sau chuyến đi ấy, em nhận ra rằng mỗi trải nghiệm mới đều giúp chúng ta học hỏi và trưởng thành hơn. Đó là một kỉ niệm mà em sẽ luôn nhớ mãi.
Câu 9.
- Biện pháp tu từ: So sánh trong câu thơ “Bức tranh đẹp tựa thiên đường.”
- Tác dụng: Làm nổi bật vẻ đẹp của bức tranh quê hương, cho thấy cảnh quê thanh bình, tươi đẹp và đáng quý như một thiên đường. Qua đó thể hiện tình yêu và niềm tự hào sâu sắc của nhà thơ đối với quê hương.
- Câu 10. (Đoạn văn 5–6 câu)
Quê hương luôn là nơi gắn bó với mỗi con người. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu tha thiết của nhà thơ đối với quê hương mình. Để thể hiện tình yêu với quê hương, em cần chăm chỉ học tập để sau này góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Em cũng nên giữ gìn môi trường xanh sạch, bảo vệ cảnh quan thiên nhiên. Bên cạnh đó, em cần trân trọng những truyền thống và nét đẹp văn hóa của quê hương. Những việc làm nhỏ ấy sẽ thể hiện tình yêu chân thành của em đối với nơi mình sinh ra và lớn lên.
- Câu 1.
Văn bản được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện là người kể giấu mình, không trực tiếp xuất hiện trong câu chuyện.
Câu 2.
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự.
Câu 3.
Khi được khen, Xương Rồng vui vẻ, tự mãn và im lặng hưởng lợi từ lời khen. Khi bị chê, Xương Rồng gân cổ cãi và đổ lỗi cho Cúc Biển. Điều đó cho thấy Xương Rồng là nhân vật ích kỉ, thiếu trung thực và không biết trân trọng người khác.
Câu 4.
Chi tiết cho thấy Cúc Biển buồn bã, thất vọng và bị tổn thương. Nguyên nhân là vì Xương Rồng không bảo vệ, không trân trọng Cúc Biển mà chỉ nghĩ đến bản thân mình.
Câu 5.
Câu chuyện nhắc nhở chúng ta cần sống chân thành, biết trân trọng và biết ơn người khác. Không nên ích kỉ, nhận công về mình và đổ lỗi cho người khác khi gặp khó khăn. Biết chia sẻ và ứng xử tốt sẽ giúp giữ gìn những mối quan hệ tốt đẹp