Bảo Trân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bảo Trân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tình yêu thiên nhiên làm cho con người ta đươc rộng mở tâm hồn, sống yêu thương và nhân hậu nhẹ nhàng với tự nhiên và vạn vật. Tác phẩm Bồng chanh đỏ của của nhà văn Đỗ Chu cho thấy được rõ tình yêu thiên nhiên và trân rọng những con vật của con người trong đó. Tác phẩm là một bài học sâu sắc về lòng trắc ẩn của những con người có trái tim yêu tự do và hướng về tự nhiên.

Đỗ Chu là một nhà văn nổi tiếng trong nền văn học Việt Nam bởi ngôn từ với chất thơ mộc mạc, giản dị đã dễ dàng viết nên nhân vật Hiền và Hoài là những người yêu các loài chim đã để lại cho người đọc ấn tượng sâu sắc qua tác phẩm. Anh Hiền và Hoài đã có kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp với niềm đam mê các loài chim, đặc biệt là loài bồng chanh đỏ quáy hiếm ở đầm sen gần nhà. Nhưng đến khi bắt được lại trả lại con đường tự do cho chúng, trước khi đi lính, Hiền còn thả tất cả loài chim đã có.

Nhà văn Đỗ Chu đã khéo léo nhắn nhủ từ đoạn truyện Hiền trả tự do cho vhus chim Bồng chanh đỏ bằng cách muốn nói lên tình yêu không phải là bắt lại và giam giữ những con vật mình thích mà là cho chúng sự tự do vốn có ngoài tự nhiên, để chúng có thể sinh sống một cách tự tại mà chúng vốn có. Nhân vật anh Hiền và Hoài đều là những người có lòng trắc ẩn và yêu thương thiên nhiên nên đã trả tự do cho chú chim trở về với đầm sen ngay sau khi bắt.

Cảnh rừng bát ngát của nơi Trường Sơn xa xôi lại làm tâm trí Hiền nhớ về đầm sen và loài chim bồng chanh nên đã gửi thư về cho em trai, bức thư làm Hoài lại nhớ về ngày ấy. Anh Hiền nói với Hoài trả tự do cho con chim khi "nó còn có con nhỏ" thể hiện ra được Hiền đã là một người ngay thẳng, chín chắn về suy nghĩ việ mình làm, ngược lại Hoài thì cong bồng bột và trẻ con những đã cảm thấy hối hận khi ngày ấy không đi bắt chúng thì chúng sẽ không rời khỏi đầm sen.

Chi tiết mà tôi cho là đặc sắc nhất ở đây chắc chắn là quyết định đúng đắn khi không những trả tự do cho chim bồng chanh mà còn cho tất cả các loài chim mà Hiền từng bắt. Chi tiết ấy cho ta thấy được tác giả đã tạo dựng tình huống một cách vô cùng độc đáo.

Qua truyện, tác giả muốn gửi đến thông điệp cho con người hãy sống hòa hợp và tôn trọng sự tự do của mọi vật trong thiên nhiên, tình yêu không phải sự ràng buộc giam giữ , mà là sự tự do cho muôn loài.

Tình yêu thiên nhiên làm cho con người ta đươc rộng mở tâm hồn, sống yêu thương và nhân hậu nhẹ nhàng với tự nhiên và vạn vật. Tác phẩm Bồng chanh đỏ của của nhà văn Đỗ Chu cho thấy được rõ tình yêu thiên nhiên và trân rọng những con vật của con người trong đó. Tác phẩm là một bài học sâu sắc về lòng trắc ẩn của những con người có trái tim yêu tự do và hướng về tự nhiên.

Đỗ Chu là một nhà văn nổi tiếng trong nền văn học Việt Nam bởi ngôn từ với chất thơ mộc mạc, giản dị đã dễ dàng viết nên nhân vật Hiền và Hoài là những người yêu các loài chim đã để lại cho người đọc ấn tượng sâu sắc qua tác phẩm. Anh Hiền và Hoài đã có kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp với niềm đam mê các loài chim, đặc biệt là loài bồng chanh đỏ quáy hiếm ở đầm sen gần nhà. Nhưng đến khi bắt được lại trả lại con đường tự do cho chúng, trước khi đi lính, Hiền còn thả tất cả loài chim đã có.

Nhà văn Đỗ Chu đã khéo léo nhắn nhủ từ đoạn truyện Hiền trả tự do cho vhus chim Bồng chanh đỏ bằng cách muốn nói lên tình yêu không phải là bắt lại và giam giữ những con vật mình thích mà là cho chúng sự tự do vốn có ngoài tự nhiên, để chúng có thể sinh sống một cách tự tại mà chúng vốn có. Nhân vật anh Hiền và Hoài đều là những người có lòng trắc ẩn và yêu thương thiên nhiên nên đã trả tự do cho chú chim trở về với đầm sen ngay sau khi bắt.

Cảnh rừng bát ngát của nơi Trường Sơn xa xôi lại làm tâm trí Hiền nhớ về đầm sen và loài chim bồng chanh nên đã gửi thư về cho em trai, bức thư làm Hoài lại nhớ về ngày ấy. Anh Hiền nói với Hoài trả tự do cho con chim khi "nó còn có con nhỏ" thể hiện ra được Hiền đã là một người ngay thẳng, chín chắn về suy nghĩ việ mình làm, ngược lại Hoài thì cong bồng bột và trẻ con những đã cảm thấy hối hận khi ngày ấy không đi bắt chúng thì chúng sẽ không rời khỏi đầm sen.

Chi tiết mà tôi cho là đặc sắc nhất ở đây chắc chắn là quyết định đúng đắn khi không những trả tự do cho chim bồng chanh mà còn cho tất cả các loài chim mà Hiền từng bắt. Chi tiết ấy cho ta thấy được tác giả đã tạo dựng tình huống một cách vô cùng độc đáo.

Qua truyện, tác giả muốn gửi đến thông điệp cho con người hãy sống hòa hợp và tôn trọng sự tự do của mọi vật trong thiên nhiên, tình yêu không phải sự ràng buộc giam giữ , mà là sự tự do cho muôn loài.

Tình yêu thiên nhiên làm cho con người ta đươc rộng mở tâm hồn, sống yêu thương và nhân hậu nhẹ nhàng với tự nhiên và vạn vật. Tác phẩm Bồng chanh đỏ của của nhà văn Đỗ Chu cho thấy được rõ tình yêu thiên nhiên và trân rọng những con vật của con người trong đó. Tác phẩm là một bài học sâu sắc về lòng trắc ẩn của những con người có trái tim yêu tự do và hướng về tự nhiên.

Đỗ Chu là một nhà văn nổi tiếng trong nền văn học Việt Nam bởi ngôn từ với chất thơ mộc mạc, giản dị đã dễ dàng viết nên nhân vật Hiền và Hoài là những người yêu các loài chim đã để lại cho người đọc ấn tượng sâu sắc qua tác phẩm. Anh Hiền và Hoài đã có kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp với niềm đam mê các loài chim, đặc biệt là loài bồng chanh đỏ quáy hiếm ở đầm sen gần nhà. Nhưng đến khi bắt được lại trả lại con đường tự do cho chúng, trước khi đi lính, Hiền còn thả tất cả loài chim đã có.

Nhà văn Đỗ Chu đã khéo léo nhắn nhủ từ đoạn truyện Hiền trả tự do cho vhus chim Bồng chanh đỏ bằng cách muốn nói lên tình yêu không phải là bắt lại và giam giữ những con vật mình thích mà là cho chúng sự tự do vốn có ngoài tự nhiên, để chúng có thể sinh sống một cách tự tại mà chúng vốn có. Nhân vật anh Hiền và Hoài đều là những người có lòng trắc ẩn và yêu thương thiên nhiên nên đã trả tự do cho chú chim trở về với đầm sen ngay sau khi bắt.

Cảnh rừng bát ngát của nơi Trường Sơn xa xôi lại làm tâm trí Hiền nhớ về đầm sen và loài chim bồng chanh nên đã gửi thư về cho em trai, bức thư làm Hoài lại nhớ về ngày ấy. Anh Hiền nói với Hoài trả tự do cho con chim khi "nó còn có con nhỏ" thể hiện ra được Hiền đã là một người ngay thẳng, chín chắn về suy nghĩ việ mình làm, ngược lại Hoài thì cong bồng bột và trẻ con những đã cảm thấy hối hận khi ngày ấy không đi bắt chúng thì chúng sẽ không rời khỏi đầm sen.

Chi tiết mà tôi cho là đặc sắc nhất ở đây chắc chắn là quyết định đúng đắn khi không những trả tự do cho chim bồng chanh mà còn cho tất cả các loài chim mà Hiền từng bắt. Chi tiết ấy cho ta thấy được tác giả đã tạo dựng tình huống một cách vô cùng độc đáo.

Qua truyện, tác giả muốn gửi đến thông điệp cho con người hãy sống hòa hợp và tôn trọng sự tự do của mọi vật trong thiên nhiên, tình yêu không phải sự ràng buộc giam giữ , mà là sự tự do cho muôn loài.