TRƯƠNG THIÊN ÂN
Giới thiệu về bản thân
Trong kỷ nguyên số, tính sáng tạo không còn là năng khiếu riêng biệt mà đã trở thành "vũ khí" sinh tồn tất yếu của thế hệ trẻ. Trước hết, sự sáng tạo giúp các bạn trẻ phá vỡ những tư duy lối mòn, từ đó tìm ra những giải pháp đột phá cho các vấn đề phức tạp trong học tập và công việc. Nó là chìa khóa để người trẻ khẳng định bản sắc cá nhân, giúp họ trở nên khác biệt và không bị hòa tan trong một thế giới phẳng đầy cạnh tranh. Đặc biệt, trong bối cảnh trí tuệ nhân tạo (AI) đang dần thay thế các công việc rập khuôn, khả năng tư duy liên tưởng và đổi mới chính là giá trị cốt lõi giúp Gen Z và Gen Alpha giữ vững vị thế của mình. Sáng tạo còn nuôi dưỡng niềm đam mê, biến những áp lực cuộc sống thành động lực để khám phá những chân trời mới, từ khởi nghiệp công nghệ đến các loại hình nghệ thuật hiện đại. Tóm lại, nếu tri thức là nền tảng thì sáng tạo chính là đôi cánh giúp thế hệ trẻ bay cao, đóng góp những giá trị thiết thực để xây dựng một xã hội văn minh và tiến bộ hơn. Đừng sợ sai lầm, vì mỗi thử nghiệm mới đều là một bước tiến của tư duy sáng tạo.
Câu 2:
hồn của con người Nam Bộ qua hai nhân vật: Phi và ông Sáu Đèo. Dưới đây là bài văn trình bày cảm nhận về họ: Vẻ đẹp tâm hồn con người Nam Bộ qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo Nguyễn Ngọc Tư vốn nổi tiếng với những trang viết đậm chất đất và người miền Tây. Trong Biển người mênh mông, tác giả không chỉ đưa ta về với sông nước, đồng bãi mà còn chạm vào chiều sâu nhân bản của con người nơi đây. Qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, chân dung người Nam Bộ hiện lên vừa phóng khoáng, vừa nặng tình, lại mang một nỗi buồn bảng lảng nhưng đầy hy vọng. Trước hết, đó là vẻ đẹp của lòng nhân hậu và sự đồng cảm. Ông Sáu Đèo và Phi là hai thế hệ khác nhau, nhưng họ gặp nhau ở cái tình dành cho những người xa lạ. Ông Sáu Đèo dành cả đời mình để tìm kiếm và cưu mang những mảnh đời lạc lối, chỉ với một mong ước giản đơn là giúp họ tìm lại người thân. Hành động "rao" người của ông không vụ lợi, nó xuất phát từ một trái tim biết đau nỗi đau của người khác. Còn Phi, một chàng trai trẻ với chiếc máy ảnh, lại chọn cách ghi lại những gương mặt, những khoảnh khắc để giúp ông Sáu. Sự gắn kết giữa họ không phải máu mủ, mà là sự gắn kết của những "tâm hồn lớn" giữa biển người mênh mông. Thứ hai, con người Nam Bộ trong tác phẩm hiện lên với phong cách sống phóng khoáng và lạc quan. Dù cuộc sống trôi nổi, bấp bênh trên những con nước, nhưng họ không hề bi lụy. Cách ông Sáu Đèo trò chuyện, cách Phi nhìn nhận về cuộc đời cho thấy một tinh thần tự tại. Họ chấp nhận cái khổ, cái nghèo nhưng không chấp nhận sự vô tâm. Sự phóng khoáng ấy nằm ở chỗ họ sẵn sàng chia sẻ chút ít lương thực, một chỗ ngủ hay đơn giản là một lời an ủi cho những người "cùng hội cùng thuyền". Đặc biệt, qua hai nhân vật, ta thấy được nỗi lòng đau đáu về nguồn cội và sự gắn kết. Toàn bộ câu chuyện là hành trình tìm kiếm — tìm người thân cho thiên hạ và cũng là tìm lại chính mình. Ông Sáu Đèo đại diện cho lớp người cũ, giữ gìn những giá trị đạo đức truyền thống: sự thủy chung và nghĩa tình. Phi đại diện cho lớp trẻ, dù hiện đại hơn nhưng vẫn tiếp nối ngọn lửa nhân ái đó. Họ cho thấy rằng, dù cuộc sống có đổi thay, dù "biển người" có mênh mông và lạc lõng đến đâu, thì cái tình người ấm áp vẫn là sợi dây neo giữ con người lại với nhau. Tóm lại, nhân vật Phi và ông Sáu Đèo là những biểu tượng đẹp đẽ cho tính cách con người miền Nam: thật thà, trọng nghĩa và giàu lòng vị tha. Đọc Biển người mênh mông, ta không chỉ thấy thương cho những thân phận nổi trôi mà còn thấy ấm lòng bởi giữa thế gian rộng lớn, vẫn luôn có những bàn tay sẵn sàng nắm lấy nhau.
Câu 1: Xác định kiểu văn bản của ngữ liệu trên. Trả lời: Kiểu văn bản thuyết minh (kết hợp với yếu tố miêu tả và biểu cảm). Câu 2: Liệt kê một số hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi. Trả lời: Các chi tiết thú vị bao gồm: Cách giới thiệu hàng hóa bằng cây "bẹo": Người bán treo thứ họ bán lên một cây sào tre dài để khách từ xa có thể nhìn thấy. Âm thanh rao hàng độc đáo: Tiếng "tắc" nồng nặc của những chiếc kèn bằng cao su, kèn đồng, kèn gỗ... Sự đa dạng của hàng hóa: Từ trái cây, rau củ đến các loại đồ gia dụng, thực phẩm, ăn uống (hủ tiếu, cà phê...). Câu 3: Nêu tác dụng của việc sử dụng tên các địa danh trong văn bản trên. Trả lời: Giúp xác định cụ thể vị trí địa lý, tăng tính xác thực và độ tin cậy cho thông tin. Gợi lên nét đặc trưng văn hóa riêng biệt của vùng miền (Ngã Bảy, Hậu Giang, miền Tây). Câu 4: Nêu tác dụng của phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ trong văn bản trên. Trả lời: Các phương tiện phi ngôn ngữ như hình ảnh cây "bẹo" hay âm thanh của các loại kèn: Giúp việc giao thương trở nên nhanh chóng, hiệu quả trong không gian sông nước rộng lớn. Tạo nên nét văn hóa đặc sắc, sinh động và thú vị cho chợ nổi, thu hút sự chú ý của du khách. Câu 5: Anh/Chị có suy nghĩ gì về vai trò của chợ nổi đối với đời sống của người dân miền Tây? Gợi ý: Chợ nổi không chỉ là nơi trao đổi hàng hóa, mưu sinh của người dân mà còn là "linh hồn" văn hóa của vùng sông nước Cửu Long. Nó thể hiện sự thích nghi sáng tạo của con người với thiên nhiên và là sản phẩm du lịch độc đáo cần được bảo tồn.