LÊ NGUYỄN NHƯ QUỲNH
Giới thiệu về bản thân
Nguyễn Ngọc Tư được mệnh danh là “đặc sản” của văn chương Nam Bộ. Những trang viết của chị không bóng bẩy, xa hoa mà thấm đẫm hơi thở của đất phèn, mặn mòi vị phù sa và lấp lánh tình người. Trong truyện ngắn "Biển người mênh mông", thông qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, tác giả đã khắc họa thành công chân dung con người vùng sông nước: những mảnh đời dù trôi dạt, gian truân nhưng luôn giữ trọn vẻ đẹp của lòng bao dung, sự phóng khoáng và trọng tình trọng nghĩa. Trước hết, nhân vật Phi hiện lên là hình ảnh của một người trẻ Nam Bộ hiền lành, hiếu thảo và có tâm hồn vô cùng bao dung. Sinh ra trong một gia cảnh éo le – cha bỏ đi từ khi chưa lọt lòng, mẹ đi bước nữa – Phi lớn lên trong vòng tay nghiêm khắc của bà ngoại. Dù mang vẻ ngoài có phần "lôi thôi", bụi bặm, nhưng ẩn sâu bên trong là một trái tim ấm áp. Khi bị bà ngoại mắng nhiếc về mái tóc "hệt du côn", Phi không một lời cãi vã, anh lặng lẽ đi cắt tóc ngay để làm bà vui lòng. Sự nhẫn nại ấy không phải là nhu nhược, mà là biểu hiện của một chữ "Hiếu" thuần khiết. Ngay cả khi đối mặt với sự lạnh lùng của người cha hay sự rời bỏ của người mẹ, Phi cũng không nuôi lòng oán hận. Anh chấp nhận số phận bằng một thái độ bình thản, dùng sự tử tế để đối đãi với biển người mênh mông xung quanh mình.Nếu Phi đại diện cho sự tĩnh lặng, bao dung thì ông già Sáu Đèo lại là hiện thân cho cái chất hào sảng, trọng tình và cũng đầy quyết liệt của người đàn ông đất phương Nam. Cuộc đời ông Sáu là một hành trình dài của sự chuộc lỗi. Chỉ vì một câu nói lỡ lời lúc say, ông đã dành gần bốn mươi năm cuộc đời, dời nhà tới ba mươi ba bận để đi tìm vợ. Chi tiết "lội gần rã cặp giò" chỉ để nói một lời xin lỗi cho thấy cái tâm thế sống hết lòng vì tình nghĩa của con người nơi đây. Với ông Sáu, vật chất chẳng là gì ngoài bốn cái thùng các-tông gói gọn, nhưng lời hứa và tình cảm lại nặng tựa thái sơn. Hình ảnh ông lão nghèo khó, bầu bạn cùng con chim bìm bịp, sống phiêu bạt trên những dòng sông đã tạc nên một bức tranh về sự tự do nhưng cũng rất mực thủy chung.Mối quan hệ giữa Phi và ông Sáu Đèo chính là minh chứng rõ nét nhất cho tình làng nghĩa xóm, một nét đẹp đặc trưng của văn hóa Nam Bộ. Dù chỉ là những người xa lạ "chung vách", họ thấu hiểu nỗi đau của nhau mà không cần nhiều lời. Cách ông Sáu tin tưởng gửi gắm "đứa con" duy nhất của mình là con chim bìm bịp cho Phi trước khi đi xa, và cách Phi lặng lẽ nhận lời, đã cho thấy một sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt. Giữa "biển người" bao la, họ không hề đơn độc vì họ biết mở lòng để sưởi ấm cho nhau.Bức tranh phố huyện lúc chiều tàn hiện lên qua ngòi bút của Thạch Lam không chỉ là sự biến đổi của thời gian mà còn là sự tàn lụi, nghèo nàn của một vùng quê: